Bởi với thân phận là huynh trưởng của hoàng hậu, Tiêu Lăng cả đời chưa từng thành thân, cả đời đều trấn thủ biên quan, tận trung tận trách.
Ngay cả những lần dâng tấu thuật chức, cũng chỉ kèm theo một phong thư nhà ngắn ngủi.
Khi ấy chàng từng hỏi ta trong thư viết gì.
Ta cười đáp:
“A huynh chỉ lo lắng cho người và thần thiếp, hỏi xem chúng ta có bình an hay không thôi.”
Lúc ấy chàng chỉ cảm thấy Tiêu khanh quá mức trung thành tận tâm, lại quá thẳng tính.
Nhưng bây giờ nghĩ lại…
Cả đời không thành thân…
Rốt cuộc là vô tâm thành gia?
Hay là người muốn thành thân…
….Lại không thể được?
Tờ giấy mỏng manh kia…
Rốt cuộc là thư nhà?
Hay là thư tình?
Sắc mặt Thẩm Khuyết chưa từng khó coi đến thế.
Đến lúc này chàng mới nhận ra…
Ngay từ khoảnh khắc chàng đem ngọc như ý trao cho người khác…
Chàng đã chính tay đẩy ta về phía một nam nhân khác.
Một kẻ đã âm thầm chờ đợi, dòm ngó ta suốt bao năm trời.
Đúng lúc ấy, buổi tuyển tú kết thúc.
Ngoài điện có cung nhân vội vàng vào bẩm báo:
“Khởi bẩm nương nương, ngoài cung Thường Thắng tướng quân cầu kiến, nói là…”
“Nói là gì?”
Thẩm Khuyết đột ngột quát lớn.
“Nói là tới đón Sở tiểu thư… về nhà”
12
Ngoài Phượng Loan cung vang lên tiếng giáp trụ va vào nhau lạnh lẽo.
Thanh kiếm bên hông đã bị giao lại ngoài điện.
Cửa cung mở ra.
Nam nhân thân hình cao lớn bước vào giữa một thân phong trần.
Đường nét nơi mày mắt trầm ổn cương nghị vẫn phủ đầy vẻ lạnh lẽo chẳng thể tan đi.
Huynh ngẩng đầu lên.
Liền nhìn thấy ta đứng giữa đám tú nữ, bóng dáng mảnh mai gầy gò, khẽ quay đầu lại.
Gió thu lại nổi lên.
Bốn mắt chạm nhau.
Sống mũi ta cay xè, giọt lệ đã cố nén suốt từ nãy đến giờ cuối cùng cũng lặng lẽ rơi xuống.
Ta nghẹn giọng gọi khẽ:
“A huynh…”
Dường như tất cả vẫn chưa từng thay đổi.
Qua hai kiếp luân hồi…
Ta vẫn là Dao Dao của ngày xưa, chỉ cần chịu chút tủi thân liền chạy đi tìm huynh cáo trạng.
Hoàng hậu bật cười trêu:
“Thì ra là Tiêu khanh tới rồi. Nhìn xem, hôm nay Linh Dao nghịch ngợm vô cùng, lại ham vui chạy lẫn vào đám tú nữ. Nếu không phải A Khuyết chọn được Thái t.ử phi, con bé đứng ra chúc mừng, bổn cung còn chẳng biết hai đứa sớm đã có hôn ước.”
“Đúng là song hỷ lâm môn.”
Lời vừa dứt…
Nam nhân luôn trầm mặc lạnh lùng ấy gần như đứng không vững.
Đó là sự may mắn sau khi thúc ngựa suốt đêm, cuối cùng vẫn chưa tới muộn.
Huynh vội vàng hành lễ, bước nhanh về phía ta.
Bàn tay hơi run rẩy, cuối cùng mới thật cẩn thận đặt lên vai ta.
Rồi ngẩng đầu nhìn về phía Hoàng hậu cùng Thẩm Khuyết.
Ngay cả giọng nói cũng khàn đi vì run:
“Đa tạ nương nương.”
“Hôm nay mạt tướng tới đây… chính là để đón vị thê t.ử chưa qua cửa của mình…”
“...Về nhà.”
13
Không phải như vậy.
Kiếp trước, khi huynh tới nơi…
Đã tận mắt nhìn thấy cây ngọc như ý nằm trong tay ta.
Vị thiếu niên tướng quân tung hoành sa trường, g.i.ế.t người không chớp mắt ấy…
Khoảnh khắc đó gần như cạn sạch sức lực, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Đối diện với lời hỏi han của Hoàng hậu cùng sự quan tâm của ta…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Huynh chỉ có thể cứng nhắc quỳ xuống hành lễ.
Sau đó khẽ cười, khó nhọc phụ họa:
“Đúng vậy… là chuyện vui.”
Huynh nói mình bị trọng thương nơi chiến trường, nội thương rất nặng, cần tĩnh dưỡng.
Cho nên mãi đến trước ngày ta xuất giá, huynh cũng chưa từng gặp ta lấy một lần.
Đợi đến khi gặp lại…
Đã là ngày ta thành thân.
Huynh gầy đi rất nhiều.
Mà ta thì khoác hồng y đỏ thắm, đầu đội phượng quan, thân mặc giá y lộng lẫy.
Ta vui vẻ gọi:
“A huynh!”
Huynh im lặng.
Khóe môi chỉ khẽ cong lên thành một nụ cười cứng nhắc vô hồn, rồi cúi người cõng ta lên.
Con đường ấy không dài cũng chẳng ngắn.
Nhưng mỗi bước chân huynh đi đều rất vững, rất chậm.
Như thể dưới chân là núi đao biển lửa.
Ta lo lắng cho thương thế của huynh, không quên hỏi:
“Vết thương của A huynh đã khá hơn chưa? Muội nghe lời phụ mẫu, không tới quấy rầy huynh dưỡng thương. Nhưng muội đã sai người mang rất nhiều t.h.u.ố.c tới cho huynh.”
Bước chân chợt dừng lại.
Kiệu hoa đỏ rực đã ở ngay trước mắt.
Ta không nhìn thấy biểu cảm của huynh.
Cho nên chỉ có thể nghe thấy giọng nói ấy khàn đặc vang lên:
“Máu thịt be bét, vảy vừa kết lại thối rữa.”
“Cả đời này… cũng sẽ không lành được nữa.”
14
Trong xe ngựa.
Rất lâu sau ta vẫn chưa hoàn hồn khỏi hai chữ “thê t.ử”.
Ta ngơ ngác nhìn Tiêu Lăng đang ngồi bên cạnh.
Người trước nay vẫn luôn trầm ổn đoan chính.
Ta khẽ gọi:
“A huynh…”
Huynh đáp:
“Ừ.”
“Có phải… muội gây phiền phức cho huynh rồi không?”
Ta không ngờ sau khi trọng sinh…
Thẩm Khuyết hối hận, nhưng lại không phải muốn buông tha cho ta, mỗi người một ngả.
Mà là muốn ta làm Thái t.ử lương đệ.
Làm thiếp.
Còn muốn giam cầm cả đời ta.
Bất đắc dĩ, ta chỉ có thể nhắc lại chuyện cũ.
Đó là nguyên nhân thứ nhất.
Còn nguyên nhân thứ hai…
Là bởi kiếp trước Tiêu Lăng vốn chưa từng vướng bận tình ái, không có người trong lòng, cả đời không thành thân.
Cho nên dù ta có nói như vậy, cũng sẽ không làm lỡ hôn sự của huynh.
“Chỉ là giả vờ thôi.”
Ta vội vàng giải thích:
“Đợi qua chuyện này rồi, chúng ta sẽ hòa ly.”
Đến lúc ấy, với thân phận Thái t.ử, Thẩm Khuyết tuyệt đối không thể cưới một nữ nhân từng hòa ly.
Bởi thứ chàng coi trọng nhất…
Rùa
Chính là thanh danh hiền minh của mình.
Ta còn đang nói:
“Muội không ngờ huynh ấy lại nhục nhã muội đến vậy. Nhưng lời hôm nay đã lọt vào tai Hoàng hậu nương nương, không còn đường lui nữa rồi. Cho nên A huynh, là muội có lỗi với huynh…”
“Ưm…”
Âm thanh của ta đột ngột ngắt quãng.
Bởi Tiêu Lăng cúi đầu xuống.
Môi huynh áp lên môi ta.
Báu vật đã nhẫn nhịn yêu thương suốt bao năm, lại suýt nữa bị người khác cướp mất….