Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 56: Ngọc và Ngân





Trước cái nhìn trân trân của thiếu niên, công tử áo trắng lùi lại về sau, xòe cây quạt che nửa gương mặt, ánh mắt thoáng qua một tia tinh nghịch, mềm giọng:

“Tiểu nữ xin ra mắt công tử!”

Trần Nhất Sinh thộn mặt.

Trịnh Yên Đan ngờ nghệch.

Một thoáng này, cả tiệm thuốc nhỏ tĩnh lặng đến đáng sợ.

“...”

Vương Diệu Chân ngồi trên ghế.

Trước mặt là Trần Nhất Sinh và Trịnh Yên Đan, cảm thụ ánh mắt của cả hai từ đầu chí cuối dừng trên người mình, một tấc cũng chẳng rời, gương mặt tuấn lãng tỏ ra thẹn thùng:

“Hai vị nhìn đủ rồi chứ? Nếu nhìn nữa thì tiểu nữ sẽ ngại!”

Nghe giọng nói nũng nịu của thiếu nữ, nhưng đi cùng với diện mạo của một gã nam tử tuấn tú, mí mắt Trần Nhất Sinh giật như điên, giọng điệu run rẩy:

“Ngươi… ngươi là Vương Diệu Chân?”

“Tại Hoàng An Thành này chỉ có một Vương Diệu Chân…”

Công tử áo trắng nhấp nháy con mắt, ẩn ý cười:

“… nếu như công tử muốn nói đến người đó, thì chính xác là ta rồi!”

Trong sát na, Trần Nhất Sinh tê dại da đầu, tóc gáy dựng ngược.

Hắn “ực” một tiếng, cả mặt tái xanh:

“Ta có một thắc mắc tế nhị!”

Thiếu nữ thư thả tự rót cho mình một tách trà, điềm nhiên chẳng hay đó là tách trà mà Trần Nhất Sinh đã uống trước đấy.

Nàng nhấp nhẹ một ngụm trà, đáp:

“Mời công tử nói!”

Trần Nhất Sinh cắn cắn răng:

“Ngươi rốt cuộc là nam… hay là nữ?”

“Phụt”

Trà vừa vào miệng Diệu Chân, nghe câu này đã vội phun ra.

Nước trà vẽ thành một đường vòng cung, sáng óng ánh rơi thẳng vào trên áo Trịnh Yên Đan.

Thiếu nữ nhẹ nhăn mày, nhưng ánh mắt vẫn chăm chăm nhìn tên công tử trước mặt, phảng phất cũng có nghi vấn tương tự với Trần Nhất Sinh.

Vương Diệu Chân vội che miệng, từ trong vạt áo rút ra một chiếc khăn thêu.

Nàng chấm chấm trên môi, mắt phượng mang theo một tia u oán:

“Tại sao công tử hỏi như vậy?”

“Đừng quan tâm nguyên nhân!”

Trần Nhất Sinh nghiêm túc dọa người, mặc cho thiên thạch rơi xuống tòa thành cũng chẳng đổi sắc:

“Tóm lại… giới tính của ngươi là gì?”

Môi câu lên một đường cong nho nhỏ, Vương Diệu Chân ý tứ sâu xa nhìn thiếu niên.

Đoạn, nàng rút ra chiếc khăn thêu khác, một tay nhẹ nhàng giúp Trịnh Yên Đan thấm ướt áo, một tay nâng cằm trắng của thiếu nữ, mỉm cười phong nhã:

“Ta giấu cẩn thận như thế mà ngươi cũng nhận ra…”

“Thú thật với công tử, ta tên Vương Nhất Chân. Thân phận tiểu thư Diệu Chân là giả trang, thực ra ta chính xác là một tên nam nhân đầu đội trời, chân đạp đất!”

Mắt thấy công tử vươn tay nâng cằm của Trịnh Yên Đan, vừa trêu ngươi nhìn mình.

“Oành” một tiếng, não Trần Nhất Sinh trống rỗng, người ngơ ngơ, duy chỉ có trên vai là nhức nhức, có vẻ sắp gãy đến nơi…

“Ngươi!”

Từ trong trạng thái ngẩn ngơ phản ứng lại, cảm nhận những ngón tay của đối phương mơn trớn cằm của mình, Trịnh Yên Đan tức đến thở phì phò.

Núi lửa nổ tung, nàng cũng chẳng quan tâm giới tính của tên này là gì nữa, vung tay một cái, thủ chưởng chớp nhoáng giơ ra trước.

Tuy nhiên, thiếu nữ rất nhanh nghệt mặt như ngỗng, vẻ tức giận ngưng trệ.

Bởi vì một chưởng này của nàng, đột nhiên đụng trúng một vật mềm nhũn và đầy đặn…

Trịnh Yên Đan ngây ngốc ngẩng đầu.

Nụ cười treo trên môi của công tử áo trắng cứng ngắc, đôi con ngươi thoáng qua một vệt ngượng ngùng.

Dẫu vậy vẫn cất giọng trêu:

“Tiểu nương tử, có những chỗ chớ nên tùy tiện đụng chạm à nha!”

Trịnh Yên Đan vội vã rụt tay, rối rít:

“Xin…xin lỗi! Ta… ta không cố ý!”

Hai thiếu nữ, một trọn vai công tử phong lưu, một nhập thần thôn nữ nhà lành.

Trần Nhất Sinh giơ tay nâng trán, ngước mặt thở dài.

Để ý tới thiếu niên chán chường than thở, Vương Diệu Chân cau mày:

“Dáng vẻ này của công tử, xem ra là tiểu nữ chẳng được hoan nghênh ở nơi đây rồi!”

Nàng ôm quyền, giọng điệu lạnh nhạt:

“Cáo từ!”

“Ấy ấy, tiểu thư đừng đi!”

Trần Nhất Sinh chạy ra ngăn lại, nở nụ cười sáng chói như ánh mặt trời:

“Tiểu thư đại giá quang lâm đến tiệm thuốc quèn này, ta vui mừng chẳng hết, nào có nửa điểm ý tứ xua đuổi?”

Hắn vừa nói, vừa sắp ghế dâng trà, thấy vậy thiếu nữ mới chuyển giận thành vui mà cùng ngồi xuống.

Trần Nhất Sinh đẩy tách trà tới, nghi hoặc:

“Hôm nay tiểu thư vì sao tự nhiên có nhã hứng ghé qua tiệm thuốc này?”

Hắn trong một tháng này cứ chiều chiều là ghé sang cổ viện để cùng nàng nấu ăn.

Vừa rồi đang định nghỉ ngơi một lát rồi sẽ đến đó như mọi ngày, ai ngờ nàng đã tự mình tìm đến nơi này.

“Đây là vì công tử!”

Vương Diệu Chân nhẹ giọng đáp.

“Vì ta?”

Trần Nhất Sinh sửng sốt trong giây lát, nhất thời lộ ra vẻ thấp thỏm:

“Tiểu thư, ta đắc tội gì với ngươi sao? Hơn nữa là trọng tội để ngươi đích thân ngự giá thân chinh?”

“Vậy ra trong mắt công tử, tiểu nữ là dạng người vì trả thù mà giết tới tận nhà của cừu nhân sao?”

Đôi mi thiếu nữ rủ xuống:

“Yên tâm, nếu công tử làm tiểu nữ tức giận, tiểu nữ đã cho ngươi nằm lại ở viện nhỏ từ sớm!”

“Ta cho rằng tiểu thư đang nói giỡn!”

Vương Diệu Chân chống tay trên má, nghiêng đầu:

“Mọi ngày công tử chẳng ngại đường xá xa xôi ghé qua nơi ở của tiểu nữ, nên giờ tiểu nữ cũng muốn qua thăm ngươi! Vậy thôi!”

Nàng nói rồi, nâng ngón tay nhẹ xoa xoa gương mặt mình, từ mặt gỡ ra một tấm màn mỏng ngân sắc.

Tại giây phút tấm màn được tháo xuống, thoáng chốc một trương dung nhan diễm lệ vô song xuất hiện trong tầm mắt Trần Nhất Sinh.

Thiếu nữ chớp mắt:

“Chỉ là thân phận này của tiểu nữ ra ngoài có điểm phiền phức, nên đành dùng cách này!”

Trần Nhất Sinh rúng động: “Đây là…”

“Món đồ chơi nhỏ mà thôi!”

Đùa nghịch tấm màn mỏng trên tay, Vương Diệu Chân giải thích:

“Tên của nó là Ngân Diện Mặt Nạ, đeo vào có thể cải trang gương mặt thành nam tử. Nó được bán trong đấu giá, tiểu nữ thấy cũng thú vị nên đã mua về!”

“Đây là lần đầu tiên tiểu nữ dùng nó…”

Nàng giơ chiếc mặt nạ tới trước mặt thiếu niên, như đứa nhỏ đắc ý với món đồ chơi mới mua:

“Công tử thấy thế nào?”

“Ngoài sức tưởng tượng!” Trần Nhất Sinh dựng ngón tay cái.

Cái thế giới này tuy cổ đại, nhưng thi thoảng cho ra những thứ mà nền văn minh Trái Đất nhìn cũng chỉ ngoác mồm.

Một tấm màn mỏng như cánh ve có thể đổi mặt người trong nháy mắt?

Đây chính là điểm đáng sợ của văn minh tu chân!

Trần Nhất Sinh âm thầm cảm thán, ngoài mặt niềm nở:

“Hôm nay được tiểu thư ghé thăm, tuy rằng chẳng có trà quý cảnh đẹp, nhưng ta sẽ tiếp đãi tiểu thư bằng cả tấm chân tình!”

“Quấy rầy công tử rồi!”

Đoạn, Diệu Chân ngó mắt nhìn sang Trịnh Yên Đan đang trầm mặc mân mê góc áo, thỏa thỏa đóng vai cô vợ nhỏ ngoan ngoãn, ý cười của nàng trở nên nghiền ngẫm:

“Quấy rầy cả phu nhân nữa!”

“Phu… phu nhân?”

Trịnh Yên Đan “soạt” một tiếng, cúi thấp đầu, vành tai một mảng đỏ thấu.

Trước mặt vị tiểu thư này, nàng đang diễn vai nương tử của Trần Nhất Sinh.

Hồi tưởng ngày đó thiếu niên ôm nàng giữa thanh thiên, thề sống thề chết một cặp uyên ương đồng sinh cộng tử, giờ nghĩ lại thật là ngượng ngùng!

Tại sao lúc đó nàng có thể để mặc cho Trần Nhất Sinh tùy tiện làm càn như vậy?

Trịnh Yên Đan nghĩ nghĩ, cổ càng cúi thấp, gần như là vuông góc với sàn nhà.

Thiếu nữ ngồi ngay ngắn, nhưng đầu đã sắp sửa chạm xuống đất, nếu đặt một cục nước đá ở gần nàng nhất định sẽ tan trong nháy mắt.

Trần Nhất Sinh một mặt im lặng, rốt cuộc đành đứng ra gánh mũi chịu sào:

“Tiểu thư, thú thật với ngươi…”

“... thực ra sự tình thành thân rồi có nhi tử với nàng chỉ là do ta nói gạt mọi người mà thôi!”

Hắn ngại ngần sờ sờ mũi:

“Bởi vì tình thế nguy cấp, nên ta mới mạo muội cho ra hạ sách này. Mong là tiểu thư đừng giận!”

Hai người tính ra đã xem như thân quen, cũng chớ nên giấu giấu giếm giếm, nhất là với con cáo nhỏ trước mặt này, chi bằng đầu thú một thể cho xong xuôi!

“Như vậy sao?”

Vương Diệu Chân gật nhẹ đầu, tỏ ra vô cùng tiếc nuối:

“Tại sao công tử thú nhận sớm như vậy? Ta cứ tưởng các vị sẽ tiếp tục chứ, đang rất vui mà?”

Trần Nhất Sinh ngơ ngẩn: “Tiểu thư nhận ra?”

Vương Diệu Chân gõ gõ quạt giấy vào vai thiếu niên:

“Trần công tử, sau này nói dối thì tránh đảo mắt quá nhiều! Cô nương, tướng công nắm tay thì chớ nên lộ ra dáng vẻ như cả thế giới sụp đổ! Dễ lộ tẩy mất!”

Nghe thấy vậy, Trần Nhất Sinh cười trừ, Trịnh Yên Đan càng đỏ mặt.

Vương Diệu Chân nheo mắt:

“Thế nhưng… công tử đã nói dối để qua mặt tiểu nữ, vậy xem ra những thứ khác cũng chẳng đáng tin cho lắm! Tiểu nữ nghĩ rằng mình nên điều tra lại vụ án ngày đó, miễn cho vu oan người vô tội!”

“Xin tự nhiên! Ta làm người chính trực vĩ ngạn, ngay thẳng thành thật…”

Trần Nhất Sinh ưỡn ngực, quả quyết đáp:

“Dù tiểu thư có điều tra một trăm, một ngàn lần thì ta cũng tự tin vào sự trong sạch và chính nghĩa của mình!”

“Mong là vậy đi!”

Vương Diệu Chân cười nửa miệng, cũng chẳng chọc phá tiểu tâm tư của tên thiếu niên.

Nàng lúc này ngồi dậy từ trên ghế, đến trước mặt Trịnh Yên Đan, chậm rãi nâng cánh tay của mình, ôn nhu cất giọng:

“Tiểu nữ Diệu Chân. Hân hạnh được làm quen với cô nương!”

Trịnh Yên Đan nhìn thiếu nữ trước mặt, rốt cuộc đã rõ vì sao mỗi ngày Trần Nhất Sinh đều bạt mạng ghé qua cổ viện.

Diễm quang sáng ngời, nghiêng nước nghiêng thành, tôn quý mà thanh nhã.

Vô luận là nam nhân nào cũng sẽ vì nàng mà ngu ngốc!

Trịnh Yên Đan cũng nâng tay, nơi cổ tay một chiếc vòng ngọc xanh thẳm, đường vân uyển chuyển dưới nắng trời:

“Ta là Trịnh Yên Đan. Rất vui được làm quen với ngươi, Vương tiểu thư!”

Hai thiếu nữ nhìn nhau, một thoáng cùng nở nụ cười.

Trong nhất thời, cả tiệm thuốc cũ tựa như được thắp sáng từ vô vàn món trang sức mỹ lệ, để cho tên nam nhân nào ấy nhìn ngốc.

Đúng lúc này…

"Đại nhân, tên lang băm ở chỗ này!"