Mặt trời mọc rồi ẩn, ẩn rồi mọc. Một tháng trôi qua như thoáng chớp mắt…
Trần Nhất Sinh ngồi tại quầy thuốc, xung quanh là mớ sổ sách nằm ngổn ngang.
Hắn lộ ra dáng vẻ chăm chú, nâng bút cẩn trọng điểm từng dòng trong quyển sổ, thì thầm:
“Doanh thu của tháng này là 44 vạn ngân nguyên. Trừ 5 vạn vốn trước đó, 9 vạn ngân nguyên cho Tiểu Du, tiền vặt vãnh phát sinh, mua dược liệu thêm,... Vậy là lãi được 30 vạn ngân nguyên!”
Trần Nhất Sinh giơ cao quyển sách, đắc ý cười to:
“Muahaha, cứ như vậy chẳng mấy chốc mà thành đại gia!”
Hắn nói rồi, tiện tay rót một tách trà, nhấp được một ngụm đã vội phun ra, nhăn mặt:
“Trà gì mà mùi nhạt thế nào?”
“Những cái thứ trà giá rẻ ngoài chợ này đúng là quá thấp kém với phong cách của ta! Yên Đan, ngày mai giúp ta đổi trà nào mắc tiền và sang trọng nhất nhé!”
Bên cạnh, Trịnh Yên Đan ngồi cách xa thiếu niên một đoạn, giơ tay che mũi để tránh cái mùi trưởng giả từ đối phương:
“Hảo tâm nhắc nhở, trà mắc nhất là Thúy Mặc Minh Trà. Mỗi ấm có giá vài vạn ngân nguyên, ngươi muốn uống? Để mai ta bán tiệm rồi mua cho!”
“Thúy Mặc Minh Trà?” Trần Nhất Sinh ngẩn ngơ.
Danh tự nghe quen quen?
Hình như là thứ trà mà mình mỗi ngày uống ở cổ viện của Vương Diệu Chân?
Hắn sợ hãi than, thảo nào mỗi lúc uống xong cảm giác thân thể thoải mái, tinh thần thư thái, thì ra là đang uống vạn ngân vào trong người.
Trần Nhất Sinh cười ngượng:
“Ta nghĩ lại rồi, nhạt cũng có vị ngon của nhạt. Đừng đổi trà mới!”
Đang trò chuyện phiếm, từ ngoài cửa một thân ảnh thong dong tiến vào. Bước chân nhẹ nhàng tựa như đi trên mặt nước cũng chỉ để lại một vệt gợn sóng.
Trần Nhất Sinh ngẩng đầu, thoáng chốc ngây ngẩn.
Đây là một vị công tử trẻ tuổi mi thanh mục tú, một thân áo trắng tiêu sái, ôn nhuận như ngọc.
Vừa vào tiệm, đôi con ngươi sáng ngời của công tử áo trắng nhìn chung quanh chốc lát, sau đó đến trước quầy thuốc, nở một nụ cười nhã nhặn:
“Ta muốn chẩn bệnh!”
Trước mặt, nam tử tuấn tú đến độ Trần Nhất Sinh cũng ghen tị.
Hắn tự nhận mình cũng được coi là thanh tú dễ nhìn, nhưng so với mỹ nam tử này thì như ao nhỏ sánh trường giang, tự chuốc vũ nhục.
Hoàn hảo là nam nhân công địch, nữ nhân ước mơ!
Trong tâm oán thầm, Trần Nhất Sinh nhún vai:
“Hiện chúng ta đang trong giờ nghỉ trưa, nếu công tử muốn chẩn bệnh, xin mời chiều nay qua…”
“10 vạn ngân nguyên!” Công tử áo trắng xen ngang.
Hắn đặt cây quạt giấy vẽ tranh thủy mặc ngay trước mặt Nhất Sinh, vẻ tươi cười y nguyên sáng ngời:
“Ta trả 10 vạn ngân nguyên cho một canh giờ nghỉ trưa của tiên sinh.”
“Tuy nhiên…”
Trần Nhất Sinh nửa nằm nửa ngồi trên ghế đột ngột ngồi thẳng người, ưỡn ngực nghiêm trang:
“… ta trước giờ luôn tôn y đức làm trọng, sao nhẫn tâm để bệnh nhân chờ trong lúc mình thoải mái nghỉ ngơi?”
“Vậy nên, mời công tử!”
"..."
Trước quầy thuốc, Trần Nhất Sinh nhìn cổ tay của công tử áo trắng, trắng ngần và mảnh mai, tinh xảo tựa ngọc noãn.
Hắn giơ ngón tay của mình chạm nhẹ vào cổ tay của đối phương, chỉ cảm thấy nhu nhu mềm mại.
Trần Nhất Sinh thầm than một tiếng, nam nhân quái gì mà da thịt trắng mịn và mềm nhũn, so với nữ nhân thậm chí càng đẹp.
Nhìn nửa con mắt cũng nhìn ra đây là một tên công tử bột ngày thường chẳng đụng tay vào công việc nặng nhọc…
Đầu ngón tay truyền đến mịn màng, Trần Nhất Sinh nghĩ miên man vài giây, vội vã tập trung tinh thần, cẩn thận cảm nhận nhịp mạch của người ngồi cạnh.
Một giây. Hai giây. Ba giây…
Hắn nhíu nhíu nhẹ mày, rõ ràng là nhịp mạch thanh thoát, mạch tượng nhịp nhàng, so với người thường thậm chí tốt rất nhiều, vậy thì chẩn bệnh cái nỗi gì?
Hắn quay sang, nhỏ giọng: “Dạo này công tử có cảm thấy thân thể mình dị thường ở điểm nào không?”
“Dị thường?”
Công tử áo trắng chậm rãi thu tay, tiếp đó lộ ra một mặt trầm ngâm, nghĩ nghĩ rồi đáp:
“Dạo này ta trôi qua tương đối vui vẻ và thú vị, tự nhiên muốn trò chuyện nhiều. Điều này có tính là điểm dị thường?”
Trần Nhất Sinh giật giật mí mắt, nhưng cố giữ nguyên vẻ nghiêm túc:
“Ý ta là… công tử thấy người mình có chỗ nào mệt, chỗ nào đau không?”
“Ta những ngày gần đây ăn được ngủ được, tinh thần sáng sủa, thân cường thể tráng…”
“Thế nhưng… nhắc mới để ý, gần đây ta ăn nhiều quá, có chăng là tăng cân rồi?”
Hắn cắn nhẹ môi, trong ánh mắt một mảng quyết tâm: “Về sau ăn ít lại mới được!”
Trần Nhất Sinh nghe vậy, cố nặn ra một nụ cười thân thiện: “Công tử đến nơi này chẩn bệnh, vậy rốt cuộc là muốn chẩn bệnh gì?”
Công tử áo trắng ngạc nhiên: “Tiên sinh là đại phu, đáng lẽ nên rõ là ta đến nơi này chẩn bệnh gì mới đúng chứ? Ta mà tự chẩn được thì cần đến ngươi làm gì?”
“Đừng nói với ta là…”
Hắn nghiền ngẫm một tia ý cười:
“… ngay cả việc bệnh nhân mang bệnh gì mà tiên sinh cũng không chỉ ra được nha!? Như thế thì xem ra cái tiệm thuốc này cũng chẳng thần thánh như tin đồn!”
Trên trán một đường gân xanh, Trần Nhất Sinh xụ mặt, ngoái đầu gọi to:
“Yên Đan, mang ra cho vị công tử đây vài thang thuốc an thần! Tình trạng đã vô cùng nguy cấp, trị gấp!”
Trịnh Yên Đan đang sắc thuốc, đột nhiên một cánh tay thon vươn ra, tức thì tóm được cổ tay trơn nhẵn của thiếu nữ
Cùng lúc đấy, một thanh âm ngả ngớn vang lên:
“Tiểu nương tử, tay rất đẹp nha!”
Nàng sững sờ, ngẩng mặt.
Tên công tử áo trắng một giây trước ngồi trên ghế trước quầy, một giây sau đã đứng trước mặt nàng.
Hắn nắm cổ tay của nàng, năm đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve, thần thái gật gù như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật mỹ lệ.
“Á!”
Trên tay truyền đến cảm giác nhồn nhột, Trịnh Yên Đan sởn gai óc, thoáng chốc nhắm mắt thét to một tiếng quái dị.
Nàng như mèo giẫm đuôi giật vội vàng rút tay, cả người phóng thẳng ra đằng sau, cách xa đối phương.
Trong đôi con ngươi thiếu nữ giờ đây tràn ngập căm tức:
“Ngươi làm cái gì?”
“Đừng giận!”
Công tử áo trắng ung dung mỉm cười:
“Ta chỉ sờ một xíu mà thôi!”
Dáng vẻ tuấn tú, nụ cười ôn nhã, dường như một nụ cười cũng có thể cướp mất trái tim của vô số thiếu nữ, đáng tiếc là miễn nhiễm với thiếu nữ duy nhất tại đương trường.
Trịnh Yên Đan cúi đầu, cố nén cả người run rẩy, nhưng nắm tay đã siết đến trắng phếu, vang lên từng tiếng “răng rắc” nho nhỏ.
Nếu là ở trên đường, tên công tử áo trắng đã sớm được nàng tặng một quyền vào gương mặt anh tuấn ấy.
Thế nhưng… nơi này là tiệm thuốc của Trần Nhất Sinh… 10 vạn ngân nguyên của thiếu niên…
Yên Đan, nhịn! Nhịn!
Trông thấy thiếu nữ nén giận, một mặt đỏ như gấc, công tử áo trắng nhếch miệng.
Hắn chậm rãi đi đến, tay từ từ nâng cao, mục tiêu chính là má ngọc của nàng.
Tuy nhiên…
Đột ngột, một cánh tay vươn ra, ghì chặt tay của tên công tử, ngăn cho những ngón tay chạm được vào má thiếu nữ.
Trần Nhất Sinh nhàn nhạt cất giọng:
“Tiệm nghỉ trưa! Mời ngươi về cho!”
Công tử áo trắng muốn rút tay, nhưng người thiếu niên nắm mạnh chẳng rời, phảng phất sẵn sàng vặn gãy nếu có dị động.
Hắn cười nhạt: “Y đức làm trọng! Một đại phu tốt thì chớ nên nhẫn tâm để bệnh nhân đợi!”
“Đáng tiếc…”
Trần Nhất Sinh chép miệng:
“… ta là một gã lang băm, trước giờ thiếu nhất chính là y đức!”
“Vậy sao?” Công tử áo trắng rốt cuộc thoát được tay của Trần Nhất Sinh.
Hắn ngồi xuống tại một chiếc ghế gần đó, cũng chẳng có vẻ vội vã, trái lại tỏ ra thong dong:
“Ta thích chỗ này. Thôi thì ta cho ngươi 10 vạn ngân nguyên nữa, uống xong tách trà ta sẽ đi!”
“Mời đi cho!”
“Đừng tuyệt tình như thế! 50 vạn ngân nguyên cho một tách trà thì thế nào?”
“Cửa đằng đó!”
“Vậy… 100 vạn ngân nguyên.”
Bấy giờ, Trần Nhất Sinh bỗng nở nụ cười xán lạn.
Trông thấy nụ cười này, Trịnh Yên Đan mím môi, công tử áo trắng thì cong miệng đắc ý.
Tuy nhiên, những tưởng mọi sự đã thành, thiếu niên cười một tiếng, tiếp đó cho ra duy nhất một chữ:
“Cút!”
Một chữ này rơi xuống, cả tiệm nhỏ tức thì yên ắng, một đồng tiền rơi cũng có thể nghe thấy.
Thiếu nữ nhìn thân ảnh thiếu niên đứng chắn trước mặt, trong mắt nhấp nháy ánh quang.
Công tử áo trắng đứng dậy, nhàm chán vươn vai:
“Trên đời này thật sự có tên ngốc đến mức chê tiền sao?”
Hắn ngó đầu nhìn Trịnh Yên Đan, cười tuấn lãng:
“Tiểu nương tử, ta rất thích ngươi! Đừng ở lại tiệm quèn này nữa, theo ta đi! Ta cam đoan sẽ cho ngươi một cuộc sống sung sướng và vui vẻ gấp trăm lần ở nơi này!”
Trịnh Yên Đan giật giật ống tay áo Trần Nhất Sinh:
“Ta đánh tên này một quyền được không?”
Hắn gật gật đầu:
“Đừng nặng tay quá! Thuốc thang và tiền bồi thường cứ để ta!”
Nhìn thiếu nữ từ từ đến gần, đằng sau thiếu niên tựa người vào quầy, ngẩng mặt nhìn vu vơ, ý cười trên gương mặt công tử áo trắng thoái lui, cảnh cáo:
“Dừng! Đánh ta thì ngươi chắc chắn sẽ hối hận!”
Trần Nhất Sinh dang rộng vòng tay, càn rỡ phách lối to giọng: “Bổn thiếu gia đường đường là người Trần Gia. Tại tòa thành này, ngươi thật sự cho rằng ta sẽ sợ ngươi?”
Tên công tử này nhìn cách ăn mặc, đoán chắc gia thế chẳng nhỏ, vậy nên Nhất Sinh đành dùng danh nghĩa Trần Gia để dọa.
Dù sao tại Hoàng An Thành, số người dám vỗ ngực tự tin là ngang nhiên chống lại Trần Gia họa chăng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
“Họ Trần thì sao?”
Trái với tưởng tượng của Trần Nhất Sinh, tên công tử áo trắng nghe xong chỉ cười nhẹ, thần sắc càng càn rỡ phách lối, cũng dang rộng tay:
“Bổn công tử họ Vương!”
Vỏn vẹn một cái chớp mắt, công tử áo trắng nằm gọn trong tầm mắt Trần Nhất Sinh, mặt đối mặt, gần như nhích một gang nữa là chạm mặt đối phương.
Hắn ngã người đến trước, con mắt ngoặt thành nguyệt nha, cười cợt:
“Huống chi ngươi đang thiếu nợ ta! Nếu ngươi dám đánh ta, đời này đừng mơ trả xong nợ!”
Trần Nhất Sinh mở to mắt, nơi chóp mũi thoang thoảng một mùi thơm thanh nhã quen thuộc.
Bấy giờ, giọng nói của tên công tử thay đổi, trở nên nữ tính ôn nhu vô cùng, tựa như đàn âm giữa ngày mưa yên ả.
Và giọng nói này… cũng quen thuộc…
Tròng mắt Nhất Sinh co rụt, một tiếng thất thanh từ trong miệng thốt ra: