Hắn cúi thấp đầu, vai như mất xương mà xụi lơ, cả người toát ra xơ xác đến cực điểm.
Mỗi nơi đi ngang, người chung quanh tự giác nhường đường, phảng phất chỉ cần đụng trúng một góc áo của thằng này là sẽ nhiễm xúi quẩy đến suốt ngày mai.
Tại thời điểm Trần Nhất Sinh rẽ vào tiệm thuốc, trong tiệm vang lên một tiếng nói mềm oặt.
Hắn nghe thấy mà một đôi vai vốn dĩ thấp, nay càng xệ xuống thấp.
“Vị khách nhân này, ngươi muốn mua thuốc hay xem bệnh? Nếu mua thuốc, xin mời mang toa thuốc ra…”
“Nếu ngươi tới xem bệnh, tên đại phu của tiệm hiện giờ đã chúi nhủi đầu vào cửa, tạm thời chưa chui ra được. Mời ngươi ngày mai quay lại…”
Trần Nhất Sinh đến gần, ngoài cười nhưng trong không cười:
“Tên đại phu đó chui ra được rồi!”
Bấy giờ, Trịnh Yên Đan như cọng rau thiu ngoài chợ phơi nắng cả ngày trời, cả người ủ rũ úp mặt xuống quầy thuốc, nghe vậy ngẩng đầu, đôi con ngươi một mảng phờ phạc chán chường:
“Về rồi à?”
Trần Nhất Sinh gật gật đầu, cũng nằm nhoài người trên quầy thuốc, rã rời:
“Hôm nay… quá đủ rồi!”
Trông thấy người thiếu niên như vừa đi ra từ chiến trường sinh tử, dáng vẻ sắp thăng thiên đến nơi, Trịnh Yên Đan nâng ngón tay chọc chọc vào vai của Nhất Sinh, tựa như muốn xác nhận xem đối phương còn thở được không:
“Chưa chết?”
Trần Nhất Sinh nằm nghĩ đến những chuyện diễn ra hôm nay.
Buổi sáng thì vật vã với Vương Diệu Chân. Đến chiều thì Tiểu Thúy quay về, trông thấy thánh địa của mình trở thành tro tàn, lửa giận trùng thiên, Vương Diệu Chân thì thản nhiên chối sạch trách nhiệm.
Hắn một mình một ngựa cõng một cái nồi đen to đùng, gánh chịu tất cả nộ khí từ tiểu thị nữ…
Hắn sống sót được đến tận giờ… đã được xem là thiên đại may mắn…
Trịnh Yên Đan nhướng mày: “Vương tiểu thư làm cái gì mà ngươi ra nông nỗi này?”
Đoạn, thiếu nữ thâm trầm thở dài, nhẹ vỗ vai thiếu niên, an ủi:
“Thiếu niên, tội nghiệp cho ngươi, nhưng cố thủ một thời gian nhé! Để nàng đánh mấy cái, mắng mấy câu cũng được, vì tương lai rực rỡ của tiệm thuốc!”
“Tại sao ta có cảm giác ngươi đang rất vui vẻ?” Trần Nhất Sinh co quắp miệng.
Thiếu nữ ôn tồn an ủi, nhưng môi đã nhếch cao, mắt cong lại, rõ ràng là chẳng thèm che giấu vẻ cười trên nỗi đau của người khác.
Trịnh Yên Đan nhíu nhíu cái mũi, ngạc nhiên:
“A, sao trên người ngươi có mùi khét?”
“Nếu ngươi dám tiết lộ chuyện này ra ngoài, ta sẽ giết ngươi… giết ngươi…"
Trong đầu của Trần Nhất Sinh văng vẳng tiếng nói của Vương Diệu Chân.
Hắn rùng mình một cái, nở nụ cười gượng gạo: “Hồi nãy ta đi trao quà cho trẻ ngoan trong thành, chui qua ống khói nên ám tí mùi mà thôi!”
Nghe thiếu niên nói nhảm, Trịnh Yên Đan tức giận:
“Tốt nhất là ngươi nên ở trong đó vĩnh viễn luôn đi!”
Nàng đứng dậy, xụ mặt:
“Ta về! Bảo trọng!”
Nhìn theo thiếu nữ đi ra ngoài cửa, Trần Nhất Sinh đang nằm nhoài người, chợt ngẩng mặt gọi:
“Yên Đan!”
“Chuyện gì?” Trịnh Yên Đan ngừng lại, chẳng thèm quay đầu đáp.
Trần Nhất Sinh chân thành:
“Đa tạ ngươi những ngày này giúp ta trông tiệm!”
“Tại sao đột nhiên câu nệ như vậy?” Trịnh Yên Đan đột ngột ngoái đầu, mím môi.
Mới vài ngày trôi qua, nhưng thiếu niên dường như càng ngày càng xa cách với nàng.
Nhất là nghĩ đến đối phương cả ngày ở cạnh Vương tiểu thư mỹ mạo như tiên, trở về chỉ quăng cho nàng một câu cảm ơn suông.
Nàng càng nghĩ càng cảm thấy nội tâm nóng nảy, cũng cảm thấy tên này đáng ghét, nhìn cỡ nào cũng phiền:
“Mặc xác ngươi!”
“Yên Đan!”
“Cái gì nữa?” Trịnh Yên Đan gắt giọng.
Trần Nhất Sinh nở nụ cười:
“Ta chỉ muốn nói… ngày mai gặp lại!”
Một thoáng này, tâm trạng nóng nảy nhưng trước nụ cười của thiếu niên nhanh chóng nguội đi.
Trịnh Yên Đan mân mê miệng nhỏ, đôi mắt ảm đạm dưới ánh tịch dương đã trong veo trở lại, giận dỗi đáp:
“Ngày mai ta muốn ngươi ở lại tiệm buổi sáng! Buổi sáng có nhiều người đến!”
“Được.”
"..."
Những ngày tiếp theo, nhịp sống của Trần Nhất Sinh từ từ trở nên ổn định.
Buổi sáng tất tả ở tiệm thuốc cùng Trịnh Yên Đan, chiều thì ghé qua viện nhỏ với Vương Diệu Chân, thi thoảng vài ngày tới vấn an Phạm lão ở nhà tranh.
Đời sống cứ như vậy yên ả trôi qua, con ngõ vắng vẻ ngày nào cũng đã nhộn nhịp…
Đến một ngày này…
Trần Nhất Sinh ngồi ngay ngắn, trước mặt là một mâm cơm thịnh soạn.
Một tô canh cải xanh rờn, gà được luộc vàng ươm thơm phức, dĩa rau xào óng ánh dầu mềm rụm, một niêu thịt om nâu sẫm đậm đà,…
Hắn ngắm nghía vài giây, tiếp đó động đũa gắp một miếng thịt om, ăn rồi tỏ ra gật gù.
Ngồi đối diện, Vương Diệu Chân trông thấy thiếu niên rốt cuộc động đũa, giọng điệu náo nức, xen vào một tia căng thẳng:
“Công tử thấy thế nào?”
Trần Nhất Sinh mỉm cười: “Được!”
“Ngon? Dở?” Vương Diệu Chân nhìn thẳng tắp:
“Công tử chỉ được chọn một mà mà thôi!”
Trần Nhất Sinh ngẫm nghĩ, tiếp đó một mặt tán thưởng vung tay múa chân:
“Dĩ nhiên là rất ngon rồi! Thịt nấu mềm vừa đủ, đảm bảo được độ săn, gia vị được nêm nếm ngon miệng, màu sắc đẹp đẽ, mùi thơm nức mũi! Nhìn từ góc độ nào cũng có thể xem là món ăn thượng hạng!”
“Ta nói thật cái này… tiểu thư đừng nên mở quán ăn. Vì nếu mở ra sẽ làm cho cả thị trường ăn uống Hoàng An Thành sụp đổ mất! Ai cũng đến ăn quán của tiểu thư, mấy quán còn lại sống sao?”
Hắn nghiêm mặt nói ra.
“Tiểu nữ xin tiếp nhận sự tán dương của công tử!” Vương Diệu Chân tỏ ra thẹn thùng đáp.
Mặc cho tên thiếu niên trước mặt rõ ràng là đang nói nhăn nói cuội, nhưng nàng thật sự vui vẻ.
Đây là thành quả đầu tiên do tự tay nàng nấu ra, cho nên cảm giác đắc ý một tí cũng là điều đương nhiên!
“Đây là nỗ lực của tiểu thư, ta chỉ là thuận nước đẩy thuyền!” Trần Nhất Sinh cười cười.
Trong một thời gian ngắn ngủi, vị tiểu thư này từ một thiên tai di động đã nấu ra được một mâm cơm tiêu chuẩn.
Mùi vị cũng được coi là thơm ngon, chứng tỏ nàng có thiên phú ở mảng này, chỉ là do trước đó mới nên lạ lẫm mà thôi.
Dù sao… một thiếu nữ đàn giỏi, thêu đẹp và pha trà ngon, thì nấu nướng giỏi cũng chỉ là vấn đề thời gian…
“Nước thuận gấp mấy, nhưng chẳng có một lực đẩy đầu tiên, thuyền sẽ chỉ mãi mãi đứng yên!” Thiếu nữ nhoẻn miệng cười.
Bấy giờ, Trần Nhất Sinh đang trầm ngâm bỗng dưng cất tiếng:
“Tiểu thư, ta thật ra có một cái thắc mắc?”
Một tay Diệu Chân chống cằm:
“Mời công tử nói!”
“Tại sao tiểu thư muốn nấu ăn?” Trần Nhất Sinh nghi vấn.
Nàng đường đường là đại tiểu thư của danh gia vọng tộc, ngày thường tuyệt đối tránh đụng tay vào các công việc bếp núc.
Nhất là với một tu chân thế gia như Vương Gia, coi ăn uống là phàm tục và chỉ dành cho tỳ nữ như Tiểu Thúy đảm nhận.
Việc nàng tự mình nấu nướng chính là tự hạ thấp danh phận tiểu thư và tu chân giả của mình.
Ở Trần Gia, các tiểu thư được dạy tránh xa điều này.
Họa chăng giới tiểu thư danh gia cả tòa thành này, duy nhất vị tiểu thư trước mắt là thích thú với việc ăn uống và nấu nướng.
Vương Diệu Chân dường như nhìn thấu ý nghĩ của Trần Nhất Sinh, điềm tĩnh:
“Tuy tu chân giả có thể ích cốc, nhưng ăn uống là một thú vui tuyệt vời trên đời! Tiểu nữ cho rằng mình vui là được, người ngoài nhìn như thế nào thì quan trọng gì?”
“Huống chi…”
Đoạn, ánh mắt nàng nhấp nháy một tia ánh sáng, cong nhẹ môi:
“… phụ thân từng nói muốn ăn cơm do gia quyến nấu! Đáng tiếc cơm của mẫu thân… ừm, tương đối có vấn đề… nên là tiểu nữ muốn nấu cho phụ thân…”
“Phụ thân? Mẫu thân?” Trần Nhất Sinh ngẩn người.
Cha của nàng là gia chủ Vương Gia, mẹ nàng là gia chủ phu nhân.
Bây giờ mới để ý, mấy ngày nay cũng chẳng gặp qua cha mẹ nàng. Tại cổ viện có vẻ chỉ mỗi mình nàng và thị nữ Tiểu Thúy.
Thật quái lạ!
Đáng lẽ có một nữ nhi vừa tuyệt sắc và giỏi giang như thế, phụ mẫu nên thường xuyên ghé thăm mới đúng?
Đằng này…
Dù vô cùng tò mò, Trần Nhất Sinh rất thức thời ngậm miệng giữ trầm mặc..
Trong mắt phượng thoáng qua một tia nghịch ngợm, Vương Diệu Chân xới nguyên chén cơm đầy vung, đưa nó tới trước mặt người thiếu niên, thịnh tình mời mọc:
“Đây là thành ý nho nhỏ của tiểu nữ, rất mong công tử tiếp nhận!”
Trần Nhất Sinh nhìn chén cơm cao ngất, thậm chí thiếu nữ tiện tay cho thêm vài miếng gà, vài con tôm, vài cọng rau, vài miếng thịt, vài…, vào trên đấy.
Đừng nói là một người, năm người cũng ăn chẳng xuể.
Hắn cười khổ:
“Thành ý nho nhỏ của tiểu thư, nhưng quá vĩ đại đối với ta!”
“Nếu công tử từ chối thành ý này, đừng nghĩ rời được nơi đây!”
Thiếu nữ tủm tỉm.
“Đây là dọa?” Trần Nhất Sinh giật giật mí mắt.
“Đây là mời!”
Vương Diệu Chân nhẹ giọng đáp, tiếp tục gắp một cái đùi gà to đặt trên đỉnh núi thức ăn, thoáng chốc cự sơn cao ngất thiên thanh:
“Vậy nên… tiểu nữ không cho phép công tử từ chối à nha!”