Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 53: Quên nó cho ta!



Nắng vàng rọi trên mái ngói xanh rêu.

Trần Nhất Sinh ngồi cạnh Vương Diệu Chân, ngó đầu nhìn từng đường chỉ thanh thoát, ngọc thủ của thiếu nữ uyển chuyển vẽ trên áng tranh thêu.

Đôi uyên ương dưới ngón tay tinh xảo của nàng tựa đang nhảy múa ca vang.

Hắn tấm tắc:

“Tiểu thư mang nó ra đấu giá, ta chắc chắn đám công tử ca của cả thành sẽ phát cuồng mà tranh nhau sứt đầu mẻ trán!”

“Đây là quà tặng.” Vương Diệu Chân đáp.

Đoạn, nàng ngừng động tác thêu thùa, ngẩng đầu nhìn thiếu niên, ánh mắt toát ra ý cười nhàn nhạt:

“Tiểu nữ muốn tặng nó cho ý trung nhân của mình. Trần công tử có muốn nhận nó không?”

Trần Nhất Sinh nghiêm trang: “Ta có tài cán gì mà dám nhận món quà vô giá này của tiểu thư?”

“Hôm qua công tử nói muốn xin tranh của tiểu nữ về treo trước cửa tiệm.”

Vương Diệu Chân mỉm cười, ý vị sâu xa: “Bây giờ tiểu nữ tình nguyện tặng, công tử từ chối là có ý gì?”

“Haha” Trần Nhất Sinh gãi gãi ót, tỏ vẻ ngu ngơ cười.

Nếu là tranh khác thì chẳng sao, nhưng nhìn coi nội dung trong tranh này là gì?

Một đôi uyên ương à nha!

Đem treo trước cửa, chẳng khác nào mạnh mẽ tuyên ngôn ta với đệ nhất mỹ nhân tòa thành là một cặp.

Đến chừng đó tai tiếng nổ tung, chớ nói đến đám công tử ái mộ nàng, chỉ riêng Trần Thái Văn đã đủ vặt cái cổ mềm này của ta!

Nghĩ tới tên tiện nghi đường đệ của mình, trong ánh nhìn Nhất Sinh thoáng qua một vệt cổ quái, âm thầm đánh giá thiếu nữ ngồi cạnh.

Đã mấy ngày trôi qua từ thời điểm tạ lỗi với nàng.

Hắn trong những ngày này gần như là cắm trại ở cổ viện từ sáng tới chiều, nhưng tuyệt nhiên chẳng nhìn thấy Trần Thái Văn.

Chẳng lẽ Tiểu Thúy nói là sự thật, vị tiểu thư này cấm cửa tướng công tương lai của mình?

Xem ra là tồn tại ẩn tình trong mối hôn ước này!

Đừng nói là… nhà trai không thích nữ nhân?

Hoặc cũng có thể là do nhà gái có một tật xấu đó dọa sợ nhà trai?

Hắc hắc, thú vị nha!

Trong đầu suy nghĩ ác ý, đôi con ngươi thấp thoáng ý cười gian, Trần Nhất Sinh ngẩng đầu, nhất thời thấy một đạo ánh nhìn tựa tiếu phi tiếu, trái tim suýt chút nhảy ra ngoài, vội vã ngồi thẳng người, vẻ mặt đĩnh đạc.

Vương Diệu Chân nheo mắt: “Nếu công tử có vướng mắc gì với tiểu nữ, xin mời nói ra!?”

“Ta có sao?” Trần Nhất Sinh ngây ngô đáp, rụt rụt cái cổ, trong nội tâm thầm chột dạ.

“Tốt nhất là đừng có!” Thu lại ánh mắt, Vương Diệu Chân đặt áng tranh thêu vào một góc, nhún vai:

“Trần công tử đã từ chối nhận, xem chừng là nó phủi bụi một thời gian rồi!”

Đoạn, nàng cất gọn những vật dụng thêu thùa vào một chiếc tủ nhỏ, rồi quay sang mỉm cười với Nhất Sinh:

“Được rồi! Chúng ta vào chính sự đi!”

“Chính sự?”

Trần Nhất Sinh ngẩn ngơ, song chú ý đến nụ cười của thiếu nữ, đại não cấp tốc vận động. Hắn cũng nở nụ cười, gật đầu:

“Được!”

"..."

Tại trù phòng, nguyên liệu được cất giữ đầy ắp, gian bếp ngăn nắp tinh tươm. Trần Nhất Sinh nhìn chung quanh, ngạc nhiên:

“Tiểu Thúy cô nương đâu rồi?”

Vương Diệu Chân đáp:

“Tiểu Thúy có việc nên đã quay về Vương Gia.”

Nàng nâng ống tay áo, che đi nửa dung nhan diễm lệ, tỏ ra thẹn thùng:

“Vậy nên cơm trưa hôm nay của tiểu nữ chỉ có thể trông cậy vào công tử rồi!”

Trần Nhất Sinh đặt một tay trên ngực, một tay gác ra sau, tạo ra một tư thế quý tộc chào cổ điển, lịch lãm nói ra:

“Được phục vụ cho tiểu thư, đó là vinh dự của ta!”

Tròng mắt nhấp nháy vẻ tinh nghịch, Vương Diệu Chân nhẹ cúi người thi lễ, chỉnh chu một phong thái danh môn, ôn nhu như nước, thanh nhã như gió xuân:

“Được công tử phục vụ, đó cũng là vinh dự của tiểu nữ!”

Hai người một chào một cúi, đồng loạt nở nụ cười.

Trần Nhất Sinh sờ sờ mũi, nói ra: “Hôm nay sẵn tiện ta sẽ chỉ cho tiểu thư cách nấu nướng!”

Thiếu nữ nhẹ cong môi, giọng điệu ẩn ẩn một tia mong chờ: “Tiểu nữ rất mong sẽ được công tử chỉ dạy tận tình!”

Trần Nhất Sinh vỗ vỗ ngực, tự tin:

“Tiểu thư cứ an tâm! Thời sinh viên ta từng làm gia sư cho đám nhóc, nên nghiệp vụ sư phạm cũng tích lũy được một ít!”

“Gia sư? Sư phạm?” Vương Diệu Chân nghiêng đầu:

“Đó là cái gì?”

Trần Nhất Sinh định giải thích đây là những công việc ở Trái Đất. Tuy nhiên nội tâm giật thót, vội đổi giọng:

“Hiểu nôm na là lão sư!”

Vương Diệu Chân thâm ý nhìn Trần Nhất Sinh một thoáng, gật nhẹ đầu:

“Vậy từ giờ công tử chính là lão sư của tiểu nữ!”

“Chỉ là chỉ nấu vài món mà thôi, ta cũng chẳng dám xưng lão sư với tiểu thư đâu!”

Hắn nói rồi, cố ý trầm giọng:

“Dù vậy cũng chớ nên xem nhẹ! Ta dốc tất cả tâm sức để chỉ dẫn tiểu thư, nếu ngươi lơ là, ta sẽ… ừm… ta sẽ… phạt… chắc là vậy!”

Môi đỏ vẽ nên một độ cong, Vương Diệu Chân đột ngột đến gần người thiếu niên, nhón nhẹ gót chân, ngòn ngọt thủ thỉ:

“Vâng, nếu tiểu nữ mất tập trung, xin công tử cứ phạt thật mạnh tay vào!”

“Ặc”

Trong tai vang lên tiếng nói ngọt như mật, trong chóp mũi thoang thoảng hương hoa, Trần Nhất Sinh suýt chút cắn rách cả lưỡi, nhịp tim rộn ràng như nai tơ trên đồng cỏ.

Tuy nhiên, tại giây phút tâm trí thiếu niên sắp mê muội, mùi thơm nhàn nhạt xa rời, thiếu nữ nhẹ lùi lại một đoạn, nghiêm nghị:

“Thưa lão sư, Diệu Chân đã rõ!”

Trần Nhất Sinh nghiến nghiến răng, chú ý đến vẻ nghịch ngợm thấp thoáng trong con mắt thiếu nữ.

Hắn rốt cuộc đã tin tưởng Trịnh Yên Đan, vị tiểu thư này rõ ràng là yêu tinh, một tiểu yêu tinh. Tên nam nhân nào mà nhẹ dạ cả tin một giây là sa thân vào vực thẳm!

Trần Nhất Sinh vội gia cố tinh thần, tằng hắng:

“Tiểu thư từng nấu cái gì trước đây chưa?”

Bấy giờ, Vương Diệu Chân thích thú dùng ngón tay chọc chọc vào con cá trong thau nước, nó giãy một cái, nàng tức thì rút ngón tay trở lại, đáp:

“Ngày thường, món ăn đều do Tiểu Thúy đảm nhận, đây là lần đầu tiên tiểu nữ vào bếp!”

“Vậy đừng vội đụng tay vô mấy món phức tạp!”

Trần Nhất Sinh từ trong giỏ nhặt lên một bắp cải, nói: “Bắt đầu với món đơn giản nhất! Tiểu thư làm bắp cải xào nhé!”

“Ân”

Vương Diệu Chân gật gật đầu, tiếp đó chăm chăm nhìn cái thứ xanh xanh ở trước mặt, nhíu mày lộ ra vẻ trầm tư, phảng phất xem thiên thư vạn ngữ.

Trần Nhất Sinh đang vo gạo, để ý thiếu nữ tựa triết gia suy ngẫm, sững sờ:

“Tiểu thư, có chuyện gì sao?”

Vương Diệu Chân im lặng trong giây lát, chợt quay qua nhìn thiếu niên, một mặt nghiêm túc:

“Bắp cải xào là cái gì?”

"..."

Trần Nhất Sinh mang rổ bắp cải đã được thái cho vào trong chảo nóng, một tay cầm sạn xào xào.

Bắp cải tiếp xúc với dầu nóng, thoáng chốc phát ra tiếng “xì xào”, từng nhúm gia vị được rắc vào, rất nhanh trở nên mềm rũ, toát ra mùi thơm nức.

Hắn nở nụ cười méo xệch…

Quay về ít phút trước…

"Bắp cải xào là gì?"

Trơ mắt nhìn thiếu nữ vẻ mặt thành thật, tựa hồ chẳng có vẻ nói đùa, mép miệng Trần Nhất Sinh giật một cái:

“Tiểu thư chưa từng ăn bắp cải xào bao giờ sao?”

“Đúng vậy.”

Vương Diệu Chân nhăn nhăn nhó nhó đáp:

“Tiểu nữ trước giờ tại Vương Gia chỉ ăn những món như Ngọc Tuyết Điềm Hiên, Bạch Vân Ngự Trù, Từ Môn Thùy Vị,...”

Trần Nhất Sinh im lặng cực độ, vài giây sau nâng trán thán thở:

“Ta từng nghe chênh lệch giai cấp rất đáng sợ! Bây giờ được tự mình thể nghiệm, quả nhiên là đáng sợ!”

Hắn dang tay, vẻ mặt tràn ngập bất đắc dĩ:

“Ta cũng muốn nấu những món ấy cho tiểu thư, đáng tiếc ta thậm chí chẳng biết chúng là món gì nữa! Thôi thì… bắp cải xào nhé!”

“Để làm món này, tiểu thư chỉ cần xắt nhỏ bắp cải, sau đó cho vào chảo dầu nóng, nêm nếm một ít gia vị cho vừa ăn rồi chờ bắp cải chín. Đơn giản đúng không?”

“Hiểu rồi!”

Vương Diệu Chân cầm dao, đáp:

“Trước tiên là xắt nhỏ bắp cải!”

Đoạn, nàng vén ống tay áo của mình, lộ ra một chiếc cổ tay trắng ngần mảnh mai, dưới ánh nắng mặt trời dường như tỏa ra ánh sáng, để cho tên nào ấy ghé mắt mà nhìn.

Tuy nhiên, vẻ thưởng thức trong mắt Trần Nhất Sinh vừa thoáng qua đã tắt ngúm, thay vào đó là tràn ngập hoảng sợ…

“Vèo”

Một tiếng xé gió vang lên, một vật thể sượt qua…

Vẻ mặt tươi cười ngưng trệ, trong tầm mắt một vài sợi tóc nhẹ nhàng rơi xuống.

Trần Nhất Sinh cứng ngắc ngoái cổ, chỉ thấy tại cây cột nằm ngay sau, một con dao phay đang cắm ngập thân gỗ.

Một nửa con dao đã ghim chặt vào thân cột, chuôi dao run run, phát ra tiếng “ong ong” dọa người.

Bấy giờ, âm thanh trầm ngâm của thiếu nữ truyền đến:

“Tiểu Thúy nói dùng dao thì nên mạnh tay một điểm, tại sao tiểu nữ chỉ vừa dùng chút sức mà nó bay mất rồi?”

Hắn quay đầu.

Trên bàn, củ bắp cải được chẻ đôi, nhưng ngoại trừ nó ra, tấm thớt cũng chịu chung số phận tách rời, thậm chí dưới tấm thớt, mặt bàn cũng xuất hiện một vết chém sâu.

Trông thấy cảnh tượng này, một giọt mồ hôi lạnh vô thức rơi xuống từ trên trán Trần Nhất Sinh.

“Tách”

“...”

Trở lại thực tại, Trần Nhất Sinh xoa xoa vầng trán nóng ran, ngờ vực:

“Quái lạ! Tự nhiên trời nóng vậy?”

Hắn vừa dứt câu, đột nhiên nghe thấy một tiếng “phừng”, vội vã nhìn sang, thiếu nữ đứng cạnh lò, trước mặt là cột lửa ngùn ngụt, cao ngất trùng thiên.

Nàng nhìn ngắm vài giây, quay sang nói: “Công tử giao tiểu nữ nhóm lửa! Bao nhiêu đây được chưa?”

“Cái…”

Trần Nhất Sinh trợn mắt, nhìn ngọn lửa vụt thẳng lên trần nhà gỗ, trên trần một mảng đen nhẻm, cuống cuồng: “Dập! Dập mau!”

“Dập lửa?”

“Đúng, nước! Thùng nước đâu!?”

“Ào”

Một tiếng “ào” qua đi, cả người thiếu niên ướt như chuột lột, nước nhỏ giọt tí tách.

Hắn ngây ngốc nhìn thiếu nữ cầm thùng nước, run giọng: “Tiểu… tiểu thư làm gì?”

“Dập lửa!” Vương Diệu Chân mỉm cười đáp, chỉ tay vào bếp lửa xám ngắt:

“Tuy rằng trúng công tử một tí xíu, nhưng lửa tắt rồi!”

Trần Nhất Sinh rủ vai, dáng vẻ ướt sũng càng lộ ra uể oải:

“Tiểu thư tạt nước rồi, lửa đâu nữa mà nấu cơm?”

Thế nhưng thiếu nữ giờ phút này nhìn cũng chẳng thèm nhìn một cái, trái lại nghịch nghịch chọc con cá, tựa như con cá thú vị hơn cả con người sống sờ sờ nơi này.

Vai Trần Nhất Sinh càng thõng xuống thấp, một cỗ vô lực dâng tràn trong người:

“Ài…”

Hắn tiếp đó cầm quạt, quan sát một vài đốm tàn lửa nhen nhóm trong lò sau cơn sóng thần, chỉ cảm giác nhức nhức cả đầu:

“Mong là cháy được!”

“Hắc xì”

Quạt được mấy cái, đột ngột một cơn gió ùa qua cửa sổ, Trần Nhất Sinh lạnh run, che miệng nhảy mũi.

Bên cạnh, Vương Diệu Chân rốt cuộc đã giải quyết xong xuôi ân oán tình thù với con cá, chú ý dáng vẻ thiếu niên run rẩy như cầy sấy, áy náy nói ra:

“Để tiểu nữ giúp công tử!”

“Đa…”

Một chữ “tạ” chưa thốt ra được từ miệng, tại giây phút này, cả gian phòng đột nhiên “vù vù”, tay áo và tóc Trần Nhất Sinh thổi lên phần phật.

Cùng lúc đó, giọng nói mềm mại của thiếu nữ vang lên, giữa cơn cuồng phong phá lệ thanh thúy:

“Quạt mạnh là lửa cháy nhỉ?”

"Vút"

Một tiếng gió rít rít trong tai, nồi niêu xoong chảo văng tứ tung, dao đĩa phóng vèo vèo, rau củ vũ loạn.

Con cá đáng thương đang nằm trong thau nước, cả thau úp xuống, một cơn đại phong quét ngang, cá bay ra ngoài cửa sổ.

Từ đó về sau chẳng ai rõ tung tích của cá đâu!

Vốn dĩ tàn lửa yếu ớt, thoáng chốc “phực” một tiếng, tro như bão cát cuồn cuộn, mang theo ánh đỏ mà rải trên sàn nhà.

Dưới con mắt chết lặng của Trần Nhất Sinh, lửa dần dần lan ra…

“...”

Trước cửa trù phòng, một thiếu niên và một thiếu nữ đứng như trời trồng, nhìn cả căn phòng đang sáng rực ngun ngút. Hơi nóng và ánh đỏ phả vào gương mặt thẫn thờ.

Một lúc lâu. Một lúc lâu.

Mãi cho đến ngọn lửa thoái lui, trả lại một phế tích đổ nát, chỉ duy nhất một màu đen thăm thẳm.

Bấy giờ, một người cất giọng, phá vỡ sự trầm mặc:

“Vương tiểu…”

Vương Diệu Chân cúi gục đầu, vai run run:

“Quên nó cho ta!”

“Vương…”

“Ta nói, quên cho ta!”

“Xoạt”

Bất ngờ, thiếu nữ vươn tay, túm cổ áo của Trần Nhất Sinh nhấc cao.

Đôi con ngươi đen nhánh tràn ngập vẻ nguy hiểm, nếu như đừng có một vết nhọ nồi quệt trên gương mặt, nhất định sẽ vô cùng đáng sợ.

Nàng gằn từng chữ: “Nếu ngươi dám tiết lộ chuyện này ra ngoài, ta sẽ giết ngươi!”

Trần Nhất Sinh cứng ngắc gật đầu…