Buổi sáng, nắng mai vắt ngang qua nhành cổ thụ, trĩu xuống một giọt sương giá óng ánh.
“Hì hì”
Tiểu Thúy núp sau cửa, chỉ nhô mỗi cái đầu nhỏ ra, nhìn người thiếu niên từ sáng sớm đã đứng trước cổ viện, cười tít cả mắt. Vẻ mặt nàng phi thường cổ quái: “Trần công tử, ngươi đến đây làm gì nữa?”
“Hôm qua tiểu thư ngươi nói trà nguội nên chẳng thể đón khách được.”
Trần Nhất Sinh cười đáp, sau đó rất tự nhiên đi vào:
“Hôm nay chắc là pha trà nóng rồi nhỉ? Ta đến uống nha!”
Bất quá chân chưa chạm đến ngưỡng cửa, Tiểu Thúy đã vội vã giơ tay ngăn lại.
Nàng phồng má: “Ai cho mà vào?”
Nàng trừng mắt, trong ánh mắt tràn ngập oán niệm:
“Ta một tháng tới ăn ớt thay cơm, nếu công tử vào nữa, đến chừng đó ta chỉ sợ là cả năm ăn ớt!”
Trần Nhất Sinh ngại ngùng cười một tiếng, đưa chiếc giỏ trúc trong tay đến trước mắt tiểu thị nữ, áy náy:
“Hôm qua vạ lây đến cô nương, ta áy náy vô cùng! Ở nơi này ta có một ít bánh ngọt, coi như quà tạ tội với ngươi!”
“Công tử nghĩ chỉ với vài cái bánh thì mua chuộc được ta?” Tiểu Thúy tỏ ra phẫn uất lẫm liệt, nhưng tay rất thành thật nhận giỏ trúc.
Nàng ngó đầu nhìn vào trong giỏ, thấy những chiếc bánh màu vàng ươm, vẻ ngoài ngộ nghĩnh, tức thì tò mò:
“Bánh gì trông thật lạ!?”
“Đây là bánh quy do ta làm.” Trần Nhất Sinh như dụ dỗ con nít nói ra:
“Cô nương ăn thử xem vị thế nào?”
Nghe vậy, Tiểu Thúy nhặt một chiếc bánh từ trong giỏ, miệng nhỏ cắn một cái, một chiếc chỉ còn nửa chiếc.
Trong thoáng chốc, vị ngọt ngọt tràn trong miệng, con mắt tiểu thị nữ sáng lên:
“Oa, ăn thật ngon!”
“Ăn ngon là tốt!” Trần Nhất Sinh mỉm cười:
“Trong giỏ cũng có tờ giấy ghi lại công thức bánh, nếu cô nương thích thì sau này có thể tự mình làm!”
“Nể tình công tử thành tâm, ta sẽ tha thứ cho ngươi!” Tiểu Thúy thích ý nheo mắt.
Vừa nói dứt câu, nàng một tay cầm giỏ trúc, một tay đóng cửa.
Trần Nhất Sinh giơ tay chèn cửa:
“Tiểu Thúy cô nương, cảm phiền ngươi nhắn với Vương tiểu thư, rằng ta muốn gặp nàng!”
“Tiểu thư đã dặn ta, từ nay cấm người lạ đến chỗ này!” Tiểu Thúy từ chối.
“Ta và tiểu thư nhà ngươi từng ăn chung một mâm, dùng chung một món…”
Trần Nhất Sinh chỉ chỉ ngón tay vào mặt mình: “… cũng chẳng tính là người lạ nhỉ?”
Tiểu Thúy nhìn chăm chăm người thiếu niên trong chốc lát, sau đó vểnh miệng nhỏ:
“À, quên nữa… tiểu thư dặn, nhất là ngươi. Nếu ngươi tới thì cứ trực tiếp đuổi đi là được!”
Nói rồi, nàng đóng cửa.
Trần Nhất Sinh gấp gáp: “Nghe ta nói thêm một câu nữa!”
Tiểu Thúy nắm chặt tay nắm cửa, dè chừng quan sát người thiếu niên, phảng phất như tên này dám tiến vào cổ viện nửa bước, nàng sẽ triển lộ thần uy, mở ra sát giới!
Trần Nhất Sinh chắp tay sau lưng:
“Nếu tiểu thư đồng ý, cô nương sẽ cho ta vào đúng không?”
“Đúng!” Tiểu Thúy gật đầu.
“Vậy thì dễ nói chuyện!”
Đôi con ngươi thoáng qua một tia giảo hoạt, Trần Nhất Sinh hít sâu một ngụm, cao giọng:
“Vương tiểu thư, sáng nay ta đến vấn an ngươi!”
Đợi một thoáng trôi qua, cả tòa cổ viện như cũ tĩnh lặng.
Hắn tiếp tục cất cao giọng: “Tiểu thư từ chối cho ta vào thì xin trả lời! Nếu ngươi im lặng, ta coi như là ngươi đồng ý!”
“Im lặng rồi!”
Trần Nhất Sinh nhún vai:
“Rõ ràng là Vương tiểu thư cho ta vào trong! Đa tạ!”
“Cái này…”
Trơ mắt nhìn thiếu niên tự nhiên xông vào, Tiểu Thúy trợn tròn mắt, cả người ngờ nghệch, đại não trì độn mất năm giây.
Tại thời điểm phản ứng lại, Trần Nhất Sinh đã nhanh chân tiến thẳng vô trong, tiểu thị nữ cuống quýt đuổi theo.
"..."
Bên cửa sổ, thiếu nữ ngồi thêu tranh, ngọc thủ nhẹ nhàng, ngón tay trắng như tuyết mai điểm trên vải trắng, vẽ nên từng sợi chỉ rực rỡ sắc màu.
Ban mai rọi xuống một nửa dung nhan của nàng, tóc mai dường như được nhuộm màu nắng. Ngân trâm vắt ngang mái tóc đen tuyền, mang đến một thứ mỹ cảm rạng ngời.
Trần Nhất Sinh tiến vào, đằng sau là Tiểu Thúy với vẻ mặt xoắn xuýt.
Mắt phượng thiếu nữ chú tâm trên áng tranh thêu, nhẹ giọng: “Tiểu Thúy…”
“Tiểu thư, ta sai rồi!”
Tiểu Thúy cúi thấp đầu, một mặt ủ rũ, tựa như một đứa nhỏ đang nhận lỗi nói ra:
“Từ mai ta sẽ tăng gấp đôi muỗng ớt vào cơm…”
Trần Nhất Sinh cười khổ, chắp tay:
“Đây là do ta tự tiện xông vào! Mong tiểu thư đừng trách phạt nàng!”
Vương Diệu Chân điềm nhiên đáp:
“Tiểu Thúy là thị nữ của ta. Ta muốn phạt nàng, dường như chẳng đến lượt công tử quản đi?”
“Biết sao được!?”
Trần Nhất Sinh quả quyết:
“Dẫu sao thì nguồn cơn của chuyện này cũng là từ ta mà ra. Vì thế, tiểu thư đừng phạt Tiểu Thúy, muốn phạt thì cứ phạt ta đi!”
“Đáng tiếc, ta chẳng có nhã hứng nói chuyện thưởng phạt với công tử.”
Vương Diệu Chân rủ xuống mi mắt, từ đầu chí cuối chẳng ngẩng đầu nhìn Trần Nhất Sinh một cái, trái lại ngọc thủ nhẹ đan từng sợi chỉ vào tranh thêu:
“Mời ngươi về cho.”
“Thì ra là tiểu thư cũng cảm thấy mấy chuyện thưởng phạt chán ngắt giống như ta!”
Trần Nhất Sinh cười hì hì, rất đỗi tự nhiên ngồi xuống cạnh thiếu nữ, cảm thán:
“Ta cho rằng nói chuyện phong hoa tuyết nguyệt sẽ thú vị hơn nhiều? Tiểu thư nghĩ sao?”
Vương Diệu Chân trầm mặc.
Hắn nghiêng đầu nhìn áng tranh thêu, ý cười càng nồng: “Tiểu thư thêu tranh đẹp như thế, có thể thêu tặng ta một bức được không?”
“Ta nhất định sẽ xem nó như trân bảo! Đem treo ở tiệm thuốc, sau này cũng được dịp ở trước mặt dân chúng vỗ ngực cao ngạo, đây là tác phẩm xuất xứ từ đôi tay của đệ nhất mỹ nhân Hoàng An Thành!”
Trần Nhất Sinh càng nói càng đắc chí, mặc cho thiếu nữ ngồi cạnh một mặt thờ ơ.
“Nếu như được ngồi uống trà, nghe tiếng đàn của tiểu thư, đời thế là viên mãn!”
Hắn chỉ ngón tay ra cửa sổ, phấn chấn reo:
“Ui tiểu thư nhìn! Đám mây trên trời giống củ cải quá nè! Đằng này thì trông giống quả ớt chuông! Đặt chung với nhau thì ra một nồi canh rau củ thịnh soạn rồi!”
“Tiểu th…”
“Rắc”
Tại trên tranh thêu, một đường chỉ đỏ vắt xéo so với những đường chỉ ngay ngắn tăm tắp.
Một tiếng “rắc” vang lên, chiếc kim thêu gãy đoạn, Vương Diệu Chân rốt cuộc ngẩng mặt, một trương nhan sắc diễm lệ toát ra sương giá: “Ngươi rốt cuộc là muốn gì!?”
Trần Nhất Sinh vô tội sờ sờ mũi:
“Ta chỉ muốn trò chuyện với tiểu thư mà thôi!”
“Về đi!” Vương Diệu Chân ngoảnh mặt.
“Đợi ta trò chuyện với tiểu thư xong xuôi thì sẽ về!”
Trần Nhất Sinh xoa xoa cằm, tỏ ra trầm tư:
“Tiểu thư muốn nói chuyện về chủ đề nào? Vĩ mô một điểm nhé!”
Hắn nghiêm trang:
“Tiểu thư có cảm nghĩ như thế nào về tình trạng vật giá leo thang sẽ ảnh hưởng đến đời sống của người dân Hoàng An Thành?”
Tại giây phút câu này rơi xuống, nhiệt độ của cả gian phòng cấp tốc giảm xuống, âm đến cực điểm.
Ngoài trời nắng ấm, nhưng nơi này tuyết trắng vây quanh, sương mờ mù mịt, gió mùa đông từ phương xa thổi vù vù.
“Ừm… có vẻ là tiểu thư chẳng thích những chủ đề vĩ mô cho lắm!”
Trần Nhất Sinh dang rộng tay, cười sáng chói:
“Hai chúng ta trò chuyện vi mô nha…”
“Tiểu thư ăn cơm chưa?”
Sợi chỉ đỏ vắt xéo trên tranh đột ngột căng ra, rồi đứt đoạn.
Thiếu nữ nhìn thẳng thiếu niên, trong đôi con ngươi yên tĩnh tựa tịnh hồ mùa thu, giọng mềm mại nhưng ẩn ẩn lãnh ý: “Ngươi nói đủ chưa?”
“Nếu ngươi vui, ta nói cả ngày cũng được!”
Trần Nhất Sinh đáp, nghiễm nhiên làm ngơ với cảm giác lành lạnh chung quanh gian phòng.
Hắn cười nhạt: “Dù sao ta sẽ ở nơi này cả ngày, tìm vài chủ đề trò chuyện với tiểu thư để giết thời gian cũng tốt!”
“Từ bao giờ ngươi được phép ở đây cả ngày rồi?” Vương Diệu Chân lạnh giọng, ôn nhu thường thấy đã mất, chỉ còn lại lãnh đạm xa cách người ngoài ngàn dặm.
“Như vậy sao?”
Trần Nhất Sinh thất vọng, nhưng rất nhanh tỏ ra tràn trề tinh thần, vươn vai:
“Thôi thì ta ở lại nửa ngày cũng được!”
Vương Diệu Chân nở nụ cười, nhưng trong ánh mắt tuyệt nhiên chẳng có một tia ý cười:
“Ngươi cả ngày quán xuyến trăm công nghìn việc, chẳng lẽ định phí thời gian ở nơi này sao?”
Trần Nhất Sinh gật gật đầu, tỏ vẻ bất đắc dĩ: “Đúng là mấy ngày gần đây ta ngập mặt với rất nhiều công việc! Tiệm thuốc chỉ vừa mở cửa, cũng chỉ mỗi ta và Yên Đan phụ trách! Thời gian giờ đây đối với ta chính là vàng, tâm sức đâu mà tiêu tốn vào những việc vô nghĩa?”
Một thoáng này, cả gian phòng càng nặng nề, đôi con ngươi trong trẻo của thiếu nữ từng giây trôi qua từ từ trở nên tối màu.
Bấy giờ Trần Nhất Sinh ngẩng mặt, gần trong gang tấc chạm với ánh mắt của thiếu nữ, nhếch nhác cười:
“Dẫu vậy… vàng thì thế nào?”
Hắn ngả người nằm thẳng ra sàn nhà, đôi tay gác sau gáy, chép chép miệng:
“Cổ nhân có câu, yêu giang sơn càng yêu mỹ nhân! Ném vàng mà đổi được nụ cười của giai nhân, có sá chi!?”
“Tiểu thư thấy ta nói đúng không?”
Đôi con ngươi phản chiếu thân ảnh của người thiếu niên đang nằm thong dong trên sàn nhà, Vương Diệu Chân cong cong môi son:
“Trần công tử, ngươi đang gạt trẻ con sao?”
Trần Nhất Sinh thở dài:
“Ta làm người nhược điểm chính là quá thành thật!”
Hắn nghiêng người, một tay chống trán, cười:
“Tiểu thư muốn thử độ thành thật của ta không?”
Vương Diệu Chân nhoẻn miệng, cũng ngả người nằm nghiêng trên sàn, một tay chống trán như Trần Nhất Sinh.
Một nam một nữ nằm đối mặt nhau, chỉ cách nhau vài gang tay ngắn ngủi: “Thử như thế nào?”
“Thời gian là vàng!” Trần Nhất Sinh đáp:
“Tiểu thư nghĩ ta sẽ ném bao nhiêu vàng để đổi được nụ cười của tiểu thư?”
“Tiểu nữ e là rất nhiều!” Đôi mắt thiếu nữ ngoặt lại thành một đường cong, nhẹ giọng: “Tiểu Thúy, sáng nay được Trần công tử ghé thăm. Mau dâng trà tiếp đãi!”
Đứng xa xa, miệng của Tiểu Thúy mở ra thật to, thẳng đến có thể nhét vào trong đấy một quả trứng gà.
Trời sập rồi!
Người thiếu niên này chỉ dỗ ngọt đôi câu, tiểu thư đã nguôi ngoai tức giận?
Đây… cũng là quá dễ dàng?
Trong sát na, tiểu thị nữ nhìn Trần Nhất Sinh nhấp nháy ánh sáng cảnh giác, tựa như một cơn gió nhẹ sẽ có ngày trở thành thiên tai. Nàng thật sự cân nhắc, liệu có nên nói chuyện này với gia chủ và phu nhân?
Tuy nhiên, nghĩ đến đón chờ mình là viễn cảnh mười năm ăn ớt, Tiểu Thúy lạnh run người, vội vã quay mặt, trong tâm thầm niệm chân ngôn của giới tỳ nữ:
“Ta mù. Ta điếc. Ta là tượng. Đừng quan tâm tới ta…”
"..."
Ánh chiều tà vàng rực rọi xuống ngõ nhỏ. Trịnh Yên Đan chống cằm trên quầy thuốc, thi thoảng ngóng trông nhìn ra ngoài đường, nhưng rồi chỉ chốc lát đã thu lại ánh mắt.
Nàng uể oải nằm úp mặt xuống quầy, giọng trách cứ:
“Thiệt tình! Đi cả sáng giờ cũng chưa vác mặt về! Nam nhân gì mà chậm chạp như rùa!”
Đoạn, trong đầu thiếu nữ đột nhiên nảy sinh một cảnh tượng.
Dưới cái nắng chiều yên ả, giữa vườn hoa đua nhau sắc thắm, Trần Nhất Sinh nhàn nhã nằm trên đùi Vương Diệu Chân.
Tiểu thư nhẹ nhàng tách vỏ một quả nho, ôn nhu cho vào miệng thiếu niên, tỏ ra ân cần:
“Thân ái, trời gần tối rồi, ngươi chưa về tiệm sao?”
Trần Nhất Sinh ăn quả nho, gương mặt treo nụ cười ngả ngớn:
“Thân yêu, cứ yên tâm! Ta đã gạt được một cái nha đầu ngốc, để nàng trông coi tiệm thuốc thay ta rồi! Vậy nên tối nay ta cũng chẳng cần quay về nơi nhàm chán đó làm gì!”