Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 49: Sinh ý giẫm đạp



Bình minh vắt ngang đường chân trời, đón chào một ngày mới…

“Oáp”

Trần Nhất Sinh ngáp dài, gương mặt thẫn thờ.

Một đêm thức trắng, rốt cuộc cũng có thể ngủ được một giấc ngon, chỉ là chẳng ngờ đến vừa đặt lưng xuống giường, mở mắt ra thì trời đã tối đen. Tổng lại, ngày đầu tiên doanh thu 50 ngân nguyên, ngày thứ hai… 0 ngân nguyên.

Hắn uống một ngụm trà thảo mộc nóng, tập vài động tác và thổ nạp dưỡng sinh của Trường Sinh, nhờ đó thân thể rã rời rốt cuộc tìm được một tia phấn chấn.

Trần Nhất Sinh vỗ vỗ mặt mình, tự lên dây cót tinh thần. Hai ngày đầu xem như đã trôi qua chớp nhoáng, nhất định ngày ba này sẽ làm ăn thật thuận lợi và phát đạt!

Hắn nghĩ vậy, nhanh chóng cầm chổi quét dọn sàn nhà, thuận tay sắp xếp lại nội thất, pha trà, chuẩn bị cho việc mở cửa tiệm.

“Cạch”

Trần Nhất Sinh mở cửa.

Một thoáng này, vốn dĩ một đôi con mắt lờ đờ thoáng chốc mở to, đập vào trong tầm mắt là một cảnh tượng quỷ dị.

Trước cửa tiệm, cả chục người đang ngồi vật vờ. Những người này có nam, có nữ, có già, có trẻ, gần như vây trọn con ngõ nhỏ.

“Xoạt”

Vừa thấy cánh cửa mở ra, mọi người đồng loạt ngẩng đầu, mắt chạm mặt, trong tức thì mắt ai nấy cũng sáng trưng, nhìn Trần Nhất Sinh tựa như… dã thú nhìn con mồi.

Trước ánh nhìn nóng cháy của mấy chục con người chung quanh, Trần Nhất Sinh nổi da gà, tóc gáy dựng thẳng, chỉ cảm giác một cỗ lạnh toát tuôn trào toàn thân.

Hắn cảnh giác lùi về sau, ấp úng: “Đây… là chuyện gì?”

“Thần y ra rồi!”

Trong đám đông, một người nào đó thét to, vỏn vẹn một cái chớp mắt, tất cả mọi người nhốn nháo như đàn ong vỡ tổ, nhao nhao hưng phấn phóng đến chỗ Trần Nhất Sinh.

Rất nhanh, mấy chục nhân ảnh vây quanh tứ phương tám hướng trước cửa tiệm, nhấn chìm tên tiên sinh xấu số nào đó…

“Tiên sinh, lão gia nhà ta liệt tứ chi, mong ngươi giúp ông ấy trị!”

“Tiên sinh, con trai ta gần đây rất ít tiếp xúc với người ngoài, thường xuyên tự nói chuyện một mình. Ta nghĩ nó trúng tà rồi!”

“Tiên sinh, chồng của thiếp thân liệt dương, nhưng thiếp thân rất muốn có một đứa con để ẵm bồng. Tiên sinh giúp thiếp thân được không?”

“Tiên sinh, lão ngưu nhà ta dạo gần đây cứ không chịu ăn cỏ, mong ngươi giúp nó ăn cỏ trở lại!”

“Tiên sinh…”

"..."

Trịnh Yên Đan rảo bước trên đường, miệng tuỳ ý ngậm chiếc màn thầu trắng tinh, giữa đường thì quẹo vào một con ngõ nhỏ.

Đúng lúc này, tiếng ồn ào dị thường vang trong tai, nàng ngẩng đầu.

Một sát na, vẻ mặt Trịnh Yên Đan ngưng trệ, trở nên ngây ngốc. Trơ mắt nhìn tiệm thuốc đông nghẹt người, mạnh ai người ấy la, mạnh ai người ấy giẫm, cái miệng thiếu nữ từ từ ngoác ra, nửa miếng màn thầu rơi thẳng xuống đất.

Trong đám đông điên cuồng, một thân ảnh quen thuộc đang ôm đầu nằm co cụm trên đất, gánh chịu người này đến người khác giẫm đạp.

Trịnh Yên Đan sợ hết hồn. Trần Nhất Sinh? Hắn chẳng lẽ bị người ta vạch trần là lang băm, thế nên nhân thần cộng phẫn, cùng nhau đến tiệm thảo phạt rồi?

Nàng gấp gáp, vội vã la lên: “Cố gắng cầm cự! Ta tới cứu ngươi!”

Nói rồi, thân ảnh mảnh mai nhào vô trong nhóm người…

Trần Nhất Sinh nằm co ro như con tôm, nội tâm lệ rơi vương vãi.

Hắn giờ phút này nhìn thấy thấp thoáng dưới chân người, ở đầu ngõ có một thân ảnh mặc áo choàng đen, tay cầm lưỡi liềm đang ngoắc ngoắc ngón tay.

Tại thời điểm nghĩ rằng sắp sửa thăng thiên, bỗng nhiên một cánh tay vươn ra, túm cổ áo Trần Nhất Sinh lôi ra ngoài.

Đến một gốc cây gần đó, cánh tay thả ra cổ áo, Trần Nhất Sinh tái mét cả mặt, nồng nặc cảm giác sống sót sau tai nạn, chưa nguôi hoảng sợ:

“Ta… ta còn sống…”

Hắn ngước đầu nhìn ân nhân đã giải cứu mình, trong mắt thiếu nữ đẹp tựa thiên thần, trên đầu mang theo vầng ánh sáng thánh thiện, sau lưng mọc ra đôi cánh chim trắng.

Trần Nhất Sinh xúc động phi thường, nhào đến: “Ô, Yên Đan, ngươi chính là ân nhân cứu mạng của ta!”

Trịnh Yên Đan nhướng mày, nhẹ nghiêng người tránh né, để cho tên thừa nước đục thả câu nào ấy nhào thẳng, ôm ấp với gốc cây.

Nhìn thảm trạng của thiếu niên, đầu tóc rối xù, quần áo tả tơi, thậm chí có vài chỗ rách rưới, in cả đống dấu chân, nàng giật giật mí mắt: “Xảy ra chuyện gì?”

“Ta… ta cũng không biết!” Trần Nhất Sinh mờ mịt, tiếp đó tràn ngập oan ức nói ra:

“Vừa nãy ta mở tiệm thì thấy đám người đó đợi sẵn ở trước cửa, rồi đột ngột xông thẳng đến chỗ ta!”

Đằng xa xa, đám đông đang náo loạn, Trịnh Yên Đan chọc chọc ngón tay ngọc vào vai Nhất Sinh, ác ý phỏng đoán:

“Ngươi trước giờ có gây thù chuốc oán với ai không? Nên giờ người ta mới sai người đến trả thù ngươi?”

Trần Nhất Sinh chững chạc đàng hoàng: “Ta ở đời nhân phẩm làm trọng, đạo nghĩa giương cao, trước giờ chỉ thụ người yêu thích, sao có thể gây thù với người ta?”

Thần thái nghiêm trang, ngôn từ chính nghĩa, nếu như đừng có một cái dấu chân trên gương mặt, đoán chừng sẽ vô cùng đáng tin?

Bấy giờ, Trần Nhất Sinh nhíu mày, nghi ngờ:

“Mà… chẳng lẽ là Trần Gia Bảo?”

Thế nhưng ý nghĩ này thoáng qua, Nhất Sinh nhanh chóng phủ nhận.

Nghe nói tên đường đệ thân yêu mấy ngày gần đây ở Trần Gia đang được quản thúc gắt gao, tựa như muốn chuẩn bị cho một ngày trọng đại nào ấy sắp đến, nên cũng chẳng có thời gian rảnh rỗi đến thăm tên đường ca củi mục này.

Huống chi nếu thật sự muốn gây sự, với tác phong của Trần Gia Bảo cũng sẽ tự mình đến, tâm sức đâu mà giở cái trò mèo này?

“Vậy là ai?”

Nghĩ đoạn, trong đầu đột nhiên nảy ra một cái tên, gương mặt Trần Nhất Sinh co rút mãnh liệt. Một thoáng này cả con đường vang lên một tiếng mắng to:

“Mả cha! Thằng Du!”

"..."

“Hắc xì”

Tiểu Du xoa xoa cái mũi, ngẩng mặt nhìn trời:

“Tên quái nào đang chửi ta?”

Hắn tặc lưỡi, ánh mắt thập thò nhòm ngó chung quanh.

Trông thấy một gã đàn ông trung niên ngồi ủ rũ tại một gốc cây ven đường, con mắt Tiểu Du nheo lại, toát ra một tia ánh sáng, chẳng chút ngại ngần tiến đến gần, ngồi xuống cạnh gã đàn ông.

“Thời tiết thật là đẹp!”

Tiểu Du cảm thán, chú ý đến gã trung niên gục đầu chán chường, tỏ ra nghi hoặc:

“Thời tiết đẹp như vậy, cớ sao lão ca nhìn ủ rũ? Xảy ra chuyện gì sao?”

“Ài”

Vẻ mặt gã đàn ông trung niên tối tăm, thở dài:

“Dạo gần đây thằng nhỏ nhà ta cứ đêm đến là quấy phá um sùm, lại bỏ bú nhiều ngày liền, cả người gầy gò xanh xao. Vợ ta lo nên muốn mời đại phu, nhưng tiền mời đại phu quá đắt, ta chả gánh nổi…”

“Vừa rồi vợ mắng ta vô tích sự nên đã đuổi ta ra ngoài. Bây giờ ta thành người vô gia cư rồi…”

Nghe thấy vậy, Tiểu Du vỗ đùi: “Đúng rồi!”

“Đúng cái mẹ nhà ngươi!” Tên trung niên tức giận, thằng này đang cười nhạo ta?

Tiểu Du vội cười làm lành:

“Ấy ấy, lão ca đừng giận! Ta nói đúng ở đây là lão ca gặp đúng người rồi!”

Hắn đảo mắt, nụ cười càng xán lạn:

“Tiểu đệ có quen với một vị đại phu, chữa bệnh chỉ tính giá một nửa so với những đại phu khác, lão ca có muốn thử không?”

“Một nửa?” Tên trung niên sáng mắt, nhưng rất nhanh tỏ ra dè chừng:

“Tại sao rẻ vậy? Uy tín không?”

“Ta mang danh dự mình ra cam đoan, tuyệt đối là uy tín!”

Tiểu Du vỗ vỗ ngực, quyết liệt lẫm nhiên nói: “Ta từng tận mắt thấy vị đại phu đó chỉ trong một đêm ngắn ngủi đã trị được cho một phụ nhân sắp chết! Quá là thần!”

Hắn dừng một nhịp, rất chi là đắn đo:

“Ta vừa gặp lão ca đã thấy thân thiết như người một nhà nên mới giới thiệu cho ngươi! Vị đại phu ấy là cao nhân ẩn thế. Nếu là người khác, dù có trả ngàn vạn ngân nguyên ta cũng nhất quyết ngậm miệng!”

“Vậy thì tốt quá!” Người trung niên mừng rỡ, đôi tay thô trọng vỗ vỗ vai Tiểu Du: “Đa tạ tiểu đệ đã chỉ điểm!”

Bị tay to của gã trung niên vỗ đến suýt gãy cả vai, Tiểu Du đau nhe răng, nhưng cố gắng gượng nở nụ cười:

“Ta sẽ chỉ đường cho lão ca đến chỗ đại phu. Đến đó ngươi nói chỉ cần nói Tiểu Du giới thiệu là được!”

Dõi theo gã trung niên vui mừng rời đi, Tiểu Du thu lại nụ cười xán lạn, vẻ mặt nhất thời trở nên gian như cáo, thì thầm: “Tròn năm mươi người.”

Nghĩ đến những người mình trò chuyện từ ngày qua đến giờ sẽ mang về tiền công rủng rỉnh, Tiểu Du xém chút ngẩng mặt cười to.

Hắn đã nhìn thấy, con đường đại gia đang trải thảm ở trước mắt. Một tương lai tươi sáng đang chờ đợi ta!!!

"..."

Những ngày tiếp theo, sinh ý của tiệm thuốc Nhất Sinh tiến triển nhanh chóng. Nhờ cái miệng trơn như mỡ của Tiểu Du, danh tiếng tiệm thuốc ngày càng được truyền ra rộng rãi trong cộng đồng dân chúng tại Hoàng An Thành.

Ở một nơi mà y thuật giá trị vạn ngân như tòa thành này, nơi đây trở thành điểm tựa duy nhất cho đại đa số thường dân. Người đến người vào tấp nập. Vì lẽ đó việc làm ăn phát triển thuận lợi, cũng rất nhanh mang về lợi nhuận cho chủ tiệm.

Theo sự tăng trưởng này, mỗi ngày Trần Nhất Sinh đều bận rộn tối tăm mặt mũi, cũng may là Trịnh Yên Đan ngày ngày ghé qua phụ giúp. Bằng không với thể trạng yếu ớt của mình, một thân gánh tất cả công việc, Trần Nhất Sinh chỉ sợ đã sớm gãy…

Hắn thông y thuật, Yên Đan giỏi về dược liệu. Hai người mở tiệm thuốc cùng nhau, cũng có thể xem là một cặp mảnh ghép trời sinh, thần cản giết thần, ma cản tru ma.

Một tuần thấm thoát trôi qua, sắc trời đã ngả sang vàng chiều tà, tiệm thuốc cũng đã dần dần vắng người.

Bấy giờ, Trần Nhất Sinh ngồi trước quầy thuốc, nghỉ ngơi sau một ngày đằng đẵng. Tuy nhiên, vừa thở ra một ngụm, đột nhiên một cảm giác lạnh lẽo ùa về dọc sống lưng, vô thức rùng mình một cái.

Hắn nghi thần nghi quỷ nhòm quanh tiệm, thì thào: “Quái lạ…”

Đứng cạnh, Trịnh Yên Đan đang nhón chân sắp xếp dược liệu vào tủ trưng trên cao, để ý đến vẻ dị thường của thiếu niên, nhịn không được hỏi:

“Ngươi làm sao?”

Trần Nhất Sinh lộ ra gương mặt xoắn xuýt, nội tâm vướng mắc đáp:

“Hình như là… ta quên cái gì rồi thì phải?”

Vừa nhắc đến một chữ quên, linh cảm nguy cơ càng rõ rệt, cả người chợt run lên, Trần Nhất Sinh rụt rụt cổ.

“Quên?” Trịnh Yên Đan ngẩn ra, trả lời:

“Sư phụ ta nói, nếu ngươi quên mất cái gì, chứng tỏ cái đó không quan trọng, cũng chẳng đáng để ngươi để tâm!”

“Haha”

Trần Nhất Sinh chột dạ cười, trong lòng bất an đại thịnh, chỉ đành tự trấn an:

“Mong là vậy đi!”