Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 48: Một tương lai tươi sáng đang chờ đợi chúng ta!



“Xoạt”

Trần Nhất Sinh đột ngột ngẩng đầu, giơ tay ghì chặt vai A Thuận.

Hắn nở nụ cười, một nụ cười vô cùng miễn cưỡng: “Ngươi… muốn thiếu nợ!?”

“Đúng… đúng, tiên sinh!” A Thuận nuốt một ngụm nước bọt, ấp úng gật đầu.

Hắn vốn dĩ chẳng muốn gạt Trần Nhất Sinh, nhưng tình thế đã ngàn cân treo sợi tóc, mạng sống của mẹ đứng trước mép vực nên chỉ có thể đành đưa ra hạ sách này.

May mắn là vị tiên sinh trẻ tuổi này cứu trước tính tiền sau, nên A Thuận mới thông quan được. Nếu đổi lại là đại phu khác, vừa vào nhà mà nghe đến viết giấy nợ, chỉ sợ là sẽ ngay lập tức phất tay áo ra về.

“Hô”

Một cơn gió lạnh thổi qua, Trần Nhất Sinh như đánh mất tất cả sức vóc, chán nản buông tay.

Hắn lộ ra dáng vẻ tươi cười, chỉ có điều dáng vẻ tươi cười này rơi vào trong mắt A Thuận, so với khóc còn muốn khó coi: “Haha… xong… chuyến này xong rồi…”

A Thuận vội an ủi: “Tiên sinh, ta cam đoan mấy tháng nữa sẽ gom đủ tiền trả cho ngươi!”

“Mấy tháng nữa…”

Trần Nhất Sinh một mặt xám ngắt, cả người chán chường: “… chính xác là bao lâu?”

“Tầm cỡ…” A Thuận rụt rụt cổ, đáp: “… nửa năm…”

“Nửa năm?” Mặt Trần Nhất Sinh đổi sang xanh, từ xanh đổi thành trắng, nghiến nghiến răng:

“Đến chừng đó cảm phiền ngươi đốt xuống cho ta!”

A Thuận ngờ nghệch: “Ý tiên sinh là sao?”

Trần Nhất Sinh thở dài, thõng thấp xuống vai: “Hiện tại ngươi còn bao nhiêu tiền?”

“Dưới 100 ngân nguyên.” A Thuận ủ rũ.

Đây là số tiền ít ỏi còn sót lại sau cú ngoạm của tên đại phu trước đó. Hắn dự định sẽ dùng nó mua một ít gạo và đồ ăn, trang trải sinh hoạt phí cho những tháng sắp tới, cầm cự đến lúc nhận tiền công thì mới xoay sở đủ tiền trả cho Nhất Sinh.

Trần Nhất Sinh ngẩng mặt nhìn trời, nói:

“Thôi, coi như ta ưu đãi cho người khách đầu tiên của tiệm thuốc. Đưa ta 50 ngân nguyên, đừng viết giấy nợ làm gì cho mất công!”

“Hả?” A Thuận ngơ ngác.

“Hả cái gì?”

Trần Nhất Sinh trợn trắng mắt, cả gương mặt đen như than:

“Đưa ta 50 ngân nguyên, chúng ta chấm dứt tại đây! Hoặc ngươi muốn đưa tất cả số tiền còn lại, ta cũng chả ngại đâu!”

Trong nội tâm Trần Nhất Sinh nước mắt ngậm ngùi.

Hắn cũng chẳng muốn diễn vai thánh mẫu, nhưng ngày thứ nhất mở tiệm mà có người muốn nợ tiền, những ngày sau nhất định sẽ xúi quẩy. Vì lẽ đó chỉ đành tính tiền công tượng trưng, coi như mở màn suôn sẻ…

Nghĩ đoạn, Trần Nhất Sinh chỉ cảm thấy cả người tiêu điều, gương mặt thoáng chốc già đi cả chục tuổi…

“...”

Trên đường trở về, Trịnh Yên Đan cứ đi được một đoạn là ngoái đầu nhìn, nơi có một người thiếu niên thất hồn lạc phách lê lết đằng sau.

Bấy giờ nàng rốt cuộc ngừng lại, quan tâm:

“Ngươi thấy mệt chỗ nào sao?”

Trần Nhất Sinh dừng chân, ánh mắt nhìn mặt trời mọc xa xăm, lộ ra dáng dấp tịch mịch:

“Ngươi có thấy nhân sinh này vô nghĩa không?”

Trước mặt, tên thiếu niên xơ xác như một lão niên gần đất xa trời, thần tình thiếu nữ cổ quái, không nhịn được giơ tay sờ sờ trán đối phương.

“Ngươi làm gì?” Trần Nhất Sinh sửng sốt.

“Trán cũng đâu có nóng?”

Trịnh Yên Đan nhíu nhíu mày, trầm tư thầm thì:

“Thật là quái! Xem ra vấn đề rất nghiêm trọng rồi!”

“Dù chả rõ ngươi đang nghĩ cái quái gì…”

Trần Nhất Sinh giật giật mép miệng:

“… nhưng cớ sao ta cảm giác rất khó chịu đây?”

“Mà thôi…” Trần Nhất Sinh phủi phủi tay, một lần nữa quay về với dáng dấp tịch mịch: “Nhân sinh như mộng, tỉnh giấc mộng tàn…”

Tên thiếu niên trước mặt tang thương thán thở, mắt phải Trịnh Yên Đan nhảy một cái, rốt cuộc cũng chẳng nhìn nổi cái dáng vẻ quái lạ này của đối phương.

Hai tay nàng xách eo, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép quở trách:

“Nhìn ngươi coi? Thanh niên trai tráng gì mà như mất sổ gạo vậy? Thảo nào sư phụ ta nói ngươi thiếu tiền đồ!”

“Tiền đồ là cái gì?”

Trần Nhất Sinh lộ ra ánh mắt cá chết:

“Ăn được không?”

Một vệt đen nhẻm hiện lên trên trán Trịnh Yên Đan.

Nàng giơ tay nắm cổ áo thiếu niên, xốc đối phương dậy, chỉ ngón tay về phía mặt trời mọc xa xa, tràn trề nhiệt huyết:

“Thiếu niên, người trẻ tuổi thì nên xông pha, nên sôi nổi và nên quyết chí để vượt qua giông tố đường đời, chinh phục thế gian! Hiểu chưa?”

Trần Nhất Sinh cười nửa miệng: “Cái luận điệu này của ngươi nghe cứ như là đám tác giả self help…”

“Self help?” Trịnh Yên Đan ngây ngẩn, nhưng đã sớm quen với thằng này thi thoảng nói ra mấy thứ ngôn ngữ quái lạ.

Nàng mở giọng an ủi: “Đừng ủ rũ nữa! Dù ngươi tiệm cũng đã có người khách đầu tiên, chứng tỏ là chúng ta đã có một điểm danh tiếng. Đây là một tiến triển rất tốt!”

Đoạn, Trịnh Yên Đan ngưng lại một nhịp, tiếp đó tỏ ra tò mò:

“Mà ta thắc mắc là… tại sao A Thuận có thể mò được đến tiệm thuốc của ngươi?”

Trần Nhất Sinh mở tiệm ngắn ngủi trong một ngày, huống chi là trong một con ngõ vắng tanh, danh tiếng chẳng có.

Theo lẽ thường là không có ma nào tìm đến mới đúng, đằng này A Thuận chẳng những mò được tới tiệm, mà vừa vào đã chỉ định gặp ngay Trần Nhất Sinh. Đây… rất quái nha!?

Tại giây phút thiếu nữ nghĩ trong đầu như thế, đột nhiên…

“Cô nương thắc mắc sao? Hì hì, chuyện thật ra rất đơn giản!”

Từ trên nhánh cây, sột soạt một tiếng, một thân ảnh đột ngột nhảy xuống.

Vừa tiếp đất đã nở nụ cười tươi roi rói áp sát đến chỗ Trần Nhất Sinh và Trịnh Yên Đan.

“Á”

Bất thình lình giữa con đường vắng, một gương mặt tươi cười hiện ra trong tầm mắt, thiếu nữ giật mình la lên, theo phản xạ vung nắm tay.

Trong tức thời, cả con đường vang lên một tiếng thét thảm thiết, ầm ĩ một góc trời.

Người đến là một tên thanh niên nhếch nhác, gương mặt đại chúng nhưng toát ra nét lanh lợi.

Tên thanh niên ngồi xổm, một tay ôm chiếc mũi đỏ chót, gương mặt nhăn nhúm. Dĩ nhiên, chủ nhân của tiếng thét thảm thiết vừa rồi cũng chính là tên này…

Trịnh Yên Đan sững sờ trong giây lát, rất nhanh rối rít:

“Xin lỗi! Thật xin lỗi!”

“Thiệt là…” Tên thanh niên xoa xoa mũi, đau đến nhe răng trợn mắt, quay về phía Trần Nhất Sinh, to tiếng phàn nàn:

“Tiểu nương tử này của ngươi cũng là quá hung dữ đi?”

Trần Nhất Sinh đến gần, cúi mặt nhìn tên thanh niên, nhàn nhạt đáp:

“Thứ nhất, nàng không phải là nương tử của ta. Thứ hai, ngươi đột nhiên nhảy xuống từ trên cây dọa người như thế, ta thiết nghĩ nàng đánh một quyền đã là rất nhẹ tay.”

“Xúi quẩy!”

Tên thanh niên thầm mắng, tiếp đó đứng dậy, phủi phủi mông, một lần nữa tươi cười:

“Vị khách nhân đầu tiên ta mang về cho ngươi thế nào?”

Trần Nhất Sinh tịch mịch:

“Ngươi có thấy nhân sinh này vô nghĩa không?”

“Ặc” Tên thanh niên suýt cắn lưỡi, tức thì cười xoà: “Thông cảm! Thông cảm! Do là lần đầu nên ta chưa có nhiều kinh nghiệm, sau này nhất định sẽ tốt lên! Ta cam đoan!”

Đứng cạnh, Trịnh Yên Đan ngờ vực nhìn tên thanh niên một thoáng, rồi quay sang nhìn Trần Nhất Sinh:

“Người này là ai?”

Tên thanh niên chỉnh chỉnh vạt áo, tiếp đó lộ ra một dáng dấp tự nhận là đẹp trai nhất, chỉ tiếc là gương mặt thường thường, cộng với cái mũi đỏ chót, thoạt nhìn trông vô cùng ngốc nghếch.

Hắn hắng giọng, chủ động giới thiệu: “Ta là Tiểu Du, bạn làm ăn với tướng công của ngươi!”

Trịnh Yên Đan nhếch răng:

“Nói nhăng nói cuội cái gì đó? Ai là tướng công của ta?”

“Chẳng lẽ là tình nhân?”

Tiểu Du xoa xoa cằm nhìn một nam một nữ trước mặt, cái dạng nào cũng ra một cặp.

Trong ánh mắt trở nên mập mờ, nụ cười cũng vô cùng nghiền ngẫm:

“Đại ca có một tiểu tình nhân đáng yêu động lòng người mà tại sao vẫn chậm chạp chưa chịu cưới?”

“Nghe tiểu đệ, nhanh nhanh rước nàng về nhà nha!”

“Hả?” Tiểu Du mở to mắt, lộ ra chấn động:

“Đừng nói là đại ca muốn quất ngựa truy phong? Chậc, vậy là rất tồi! Thật tội nghiệp cho cô nương!”

Một vệt gân xanh nổi trên trán, Trịnh Yên Đan nắn mạnh nắm tay, phát ra tiếng “răng rắc”:

“Ta đánh tên này được không?”

Trần Nhất Sinh gật gật đầu, làm ra một động tác mới:

“Cứ tự nhiên, tiện thể cho ta gửi nhờ một đấm với!”

Mắt thấy thiếu nữ đùng đùng đến gần, Tiểu Du vội giơ tay, lùi lại la lên:

“Cô nương xin đừng manh động! Ta giỡn mà thôi! Cái miệng tiện của ta đáng chết! Mong cô nương tha thứ!”

Hắn quay sang đáng thương cầu cứu:

“Đại ca, ta đã gọi ngươi một tiếng đại ca rồi, nể tình mà tha cho tên tiểu đệ ngốc này đi!”

“Được rồi.” Trần Nhất Sinh ngăn Trịnh Yên Đan, đổi lại được thiếu nữ tặng cho một ánh mắt giận dỗi, quay mặt đi ra vẻ phụng phịu.

Hắn dở khóc dở cười, từ trong vạt áo moi ra một thỏi bạc nhỏ, ném đến chỗ tên thanh niên.

“Đây là tiền công của ngươi.”

Tiểu Du vội vã chụp, cảm nhận đồ vật trong tay nhẹ tênh, nhất thời cau mày: “Ít quá vậy!?”

Trần Nhất Sinh dang tay, một mặt thản nhiên đáp:

“Muốn nữa thì cũng thua. Ta chỉ thu được 50 ngân nguyên tiền công! Theo thoả thuận, ta chia ngươi năm phần trăm tiền hoa hồng. 3 ngân nguyên đưa cho ngươi là dư rồi, khỏi thối!”

Vẻ mặt Tiểu Du quỷ dị, nhếch miệng cười:

“Ta nghe nói nghề đại phu mỗi chuyến có thể mang về cả vạn ngân nguyên, đằng này đại ca chỉ tính người ta 50 ngân nguyên…”

“Tiểu đệ thật sự nể phục tấm lòng cao cả của đại ca! Sau này ta nghĩ mình đừng nên đi chùa làm chi, trực tiếp mua nhang đèn cúng bái đại ca là được!”

“Nói móc cũng vô nghĩa!”

Trần Nhất Sinh nhún vai:

“Dù sao người cũng là do ngươi tìm về. Nếu muốn được nhiều tiền, vậy thì phụ thuộc vào con mắt nhìn người của ngươi rồi!”

“Xem ta là ta cần tung ra tất thảy công lực!”

Dù số tiền công nhận được ít rất nhiều so với tưởng tượng, Tiểu Du chỉ phàn nàn vài câu, tiếp đó đã xoay xoay vai, lộ ra thần thái phấn chấn.

Hắn vốn dĩ là một tên vô công rỗi nghề, suốt ngày la cà từ ngõ phố này đến con đường khác. Dù thất nghiệp nhưng được cái giao thiệp rộng, từ đầu thành đến cuối thành đều có anh em người quen.

Vừa rồi Tiểu Du ngồi trên đường, mơ tưởng về cuộc sống giàu sang, đột nhiên có một người thiếu niên đến ngồi cạnh.

Với tính cách thích giao du, Tiểu Du rất nhanh làm thân với thiếu niên ấy.

Hai người trò chuyện được một lát. Bỗng nhiên, thiếu niên nói ra:

“Người trẻ tuổi, ta nhìn ngươi căn cốt phi phàm, mệnh cách đại phú đại quý. Ngươi có hứng thú cùng ta phát tài?”

Cứ như vậy, Tiểu Du nhận trách nhiệm đi tìm khách nhân tiềm năng cho tiệm thuốc Nhất Sinh.

Hắn được ước định phân chia năm phần trăm số tiền công. Đối với một người thích quảng giao như Tiểu Du, điều này giống như một núi tiền to từ trên trời rơi xuống!

Đem 3 ngân nguyên đầu tiên tự mình làm ra cất vào trong túi áo, trở về sẽ chiêu đãi ông bà già ở nhà một bữa cơm với đầy đủ thịt cá.

Tiểu Du vỗ vỗ ngực, tràn ngập tự tin:

“Tiểu đệ sẽ mang về cho đại ca thật nhiều người! Ta đảm bảo cái tiệm thuốc của đại ca sẽ trở thành tiệm thuốc nổi danh nhất tòa thành này!”

Trần Nhất Sinh vỗ vai tên thanh niên, tán dương:

“Rất tốt! Vừa gặp ngươi thì ta đã nhìn thấy tố chất xuất chúng của ngươi rồi! Từ bây giờ ta phong ngươi là giám đốc truyền thông, quảng cáo, kiêm giám đốc kinh doanh của tiệm! Cố gắng lên!”

Nghe thấy vậy, mắt Tiểu Du sáng quắc. Tuy rằng chẳng rõ giám đốc là cái quái gì, nhưng nghe chức vụ có vẻ rất oai oai, rất ngầu ngầu, rất to tát!

Vậy là đủ rồi!

Trần Nhất Sinh cười ranh mãnh:

“Ta tự nhiên nghĩ đến, ngày chúng ta giàu rồi! Đến chừng ấy, ngóc ngách nào của tòa thành này cũng là nhà của chúng ta. Tiệm vàng nào cũng sẽ ghi tên chúng ta!”

Tinh thần Tiểu Du càng dâng cao như mãnh triều, trái tim đập thình thịch, tưởng tượng đến viễn cảnh ăn ngủ trên núi vàng, nhà đất ở nơi nơi, cười phấn khích:

“Hắc hắc, một tương lai tươi sáng đang chờ đợi chúng ta!”

Đứng đằng sau, Trịnh Yên Đan nhìn Trần Nhất Sinh đang rót thuốc vô tai tên thanh niên ngây ngô. Hai người quàng vai cười to giữa con đường.

Nàng thở dài, xoay người:

“Tội nghiệp thằng nhỏ…”

“...”