Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 47: Xoảng



Nghe tiếng gọi thất thanh từ trong nhà, Trần Nhất Sinh và Trịnh Yên Đan vội vàng ngồi dậy.

Tại thời điểm hai người tiến vào nhà, nhất thời trông thấy A Thuận đứng trước giường, chiếc ghế ngồi đã ngã ngửa trên nền đất. Hắn lộ ra dáng vẻ cuống cuồng, cánh tay giơ ra rồi đột ngột rút lại, rút lại rồi giơ ra…

Trần Nhất Sinh đến gần, cúi đầu nhìn phụ nhân đang run rẩy trên giường, nhịp thở dồn dập nhưng mỏng manh, mồ hôi đổ như thác ở trán. Hắn áp tay trên trán của bà, chỉ cảm giác nóng ran dọa người.

Tức thì, Trần Nhất Sinh dời tay từ trán xuống cổ tay, mạch phụ nhân lúc này đập nhanh và thất thường.

Hắn nhíu mày.

Nhìn thiếu niên nghiêm trọng im ắng, A Thuận tái mét gương mặt, cả người lạnh toát, vội vã cầu khẩn:

“Tiên… tiên sinh, xin ngươi cứu mẹ ta… van ngươi… cầu ngươi…”

“Bình tĩnh!” Trần Nhất Sinh trấn an.

“Ta chỉ có mẹ là người thân duy nhất! Nếu mẹ ta có mệnh hệ gì… ta… ta…” A Thuận càng nói càng loạn, thậm chí tiếng nói đã mang theo nghẹn ngào, tay chân hoảng sợ vung tứ tung.

Trong thoáng chốc, cả ngôi nhà yên tĩnh nhấc lên một mảng nháo nhào.

“Ta bảo…” Trần Nhất Sinh đề cao giọng: “…ngươi bình tĩnh…”

“Ta… ta…”

Vẻ mặt Trần Nhất Sinh tối sầm: “Yên Đan, mang tên này quẳng ra ngoài! Đóng cửa!”

“Được!” Trịnh Yên Đan gật đầu, tiếp đến tiến đến trước mặt A Thuận, nhàn nhạt nói:

“Ngươi ra ngoài đợi đi!”

“Ta không muốn đi!”

A Thuận cắn răng, con mắt đỏ ngầu, dùng gần như tất thảy sức vóc thét to:

“Ta muốn ở lại với mẹ mình!!!”

Đáng tiếc, vừa nói dứt câu, đột nhiên cổ áo nhẹ tênh. A Thuận ngẩng đầu, từ bao giờ ngọc thủ trắng ngần của thiếu nữ đã an vị trên cổ áo của hắn.

Đồng thời, một cỗ cự lực đột nhiên ập đến, suýt chút làm tròng mắt A Thuận trợn trắng.

“Buông ta ra!” Hắn điên cuồng vùng vẫy, mặc cho dốc tất cả sức mạnh trai tráng, nhưng cánh tay mỏng manh của thiếu nữ tựa như núi Thái Sơn, càng giãy giụa thì núi càng nặng, cuối cùng công sức thành công cốc.

Đứng trước sức mạnh của một tu chân giả chân chính, đừng nói là một, dù là mười tên xem chừng cũng chẳng nhấc nổi một điểm sóng gió.

Trịnh Yên Đan trừng mắt: “Ngươi la một tiếng nữa coi, ta sẽ quăng ngươi vào chuồng chó nhà thím Vân!”

Một thoáng này, uy áp của tu sĩ bộc phát, tên thanh niên đang cựa quậy đột ngột cứng ngắc cả thân thể, sắc mặt trệ ra, tiếng thét trong miệng cũng tắt ngúm.

Tiếp sau đấy, A Thuận ngoan ngoãn như con gà con trơ mắt nhìn thiếu nữ xách cổ mình, chẳng chút lưu tình ném thẳng ra ngoài sân.

“Đùng” một tiếng, cánh cửa đóng sầm.

Hắn ngồi nghệt trên đất, gương mặt ngơ ngác, đôi con ngươi một mảng trống rỗng, quên trời quên đất, quên cả việc nguy cấp ở trong…

“Đã yên tĩnh!” Trần Nhất Sinh thở ra. Nghe người nhà om sòm rõ ràng chả có ý nghĩa gì trong tình cảnh này.

Hắn quay sang nói với Trịnh Yên Đan: “Ngươi giúp ta chuẩn bị một thau nước ấm và một chiếc khăn sạch nhé!”

Thiếu nữ nhanh chóng rời đi. Hắn ngồi cạnh giường, dưới ánh nến mờ mờ quan sát vết thương sau gáy phụ nhân, nơi ấy vài vệt mủ xen máu chảy ra, nhưng vùng da chung quanh đã đỡ tím tái, cũng không có dấu hiệu căng trướng.

Trần Nhất Sinh nhẹ gật đầu.

Một chốc lát sau, thiếu nữ mang thau nước ấm tới.

Hắn giặt khăn, tranh thủ nói: “Ngươi giúp ta lau cổ và nách của bà, tránh đụng chạm vào vết thương!”

Trần Nhất Sinh đặt chiếc khăn ấm trên trán phụ nhân, dùng nó chùi chùi mồ hôi lạnh. Từ trán rồi chuyển xuống tay và chân.

Bên cạnh, Trịnh Yên Đan cũng đặt phụ nhân nằm nghiêng, cặm cụi lau nhẹ vào cổ và nách của bà.

Nửa nén nhang qua đi, Trịnh Yên Đan nhìn người thiếu niên đang chậm rãi cho phụ nhân uống từng muỗng nước ấm, lên tiếng: “Bây giờ chúng ta cần làm gì?”

Trần Nhất Sinh dừng động tác, đáp lại duy nhất một chữ:

“Đợi.”

“...”

Trời tờ mờ sáng, ngọn nến đã tàn, cả ngôi nhà được thắp sáng nhờ ánh rạng đông ngoài cửa sổ. Từ xa xa, một tiếng gà gáy truyền đến, Trịnh Yên Đan ngồi trên ghế, một tay chống cằm ngủ gà ngủ gật, nghe tiếng gà thì tỉnh giấc.

Nàng vỗ vỗ trán mình.

Suốt từ đêm qua đến giờ, nàng chẳng thể nào ngủ được, cứ độ nửa canh giờ là phụ Trần Nhất Sinh lau khăn chườm ấm cho phụ nhân, thẳng đến vừa rồi ngừng lại, nàng rốt cuộc có dịp chợp mắt ngắn ngủi.

Trịnh Yên Đan xoa xoa mắt, Trần Nhất Sinh đang túc trực ngay cạnh giường. Hắn đang đặt ngón tay trên cổ tay phụ nhân để xem mạch. Đi theo một đêm ròng rã, nàng đã sớm quen thuộc với cử chỉ này của thiếu niên.

Thiếu nữ đến gần, trông thấy người mẹ nằm trên giường, đôi con ngươi thoáng qua một tia ánh sáng.

Trước đó nàng ngửi thấy mùi xú uế, cũng cảm nhận được sinh cơ sắp cạn của phụ nhân, nhưng hiện tại mùi xú uế đã giảm, sinh cơ cũng đã được thắp trở lại.

Một người đáng lẽ đứng gần cửa tử, vậy mà chỉ trong một đêm đã mở ra được sinh lộ!

Trịnh Yên Đan mừng rỡ, reo lên: “Oa, sống rồi!”

Đúng lúc này, dường như nghe thấy tiếng reo của thiếu nữ, phụ nhân trên giường bỗng “uhm” một tiếng, mười đầu ngón tay nhích nhẹ, mí mắt run run.

Vài giây trôi qua, mí mắt mở ra, đôi con ngươi của phụ nhân tràn ngập uể oải và mờ mịt, yếu ớt gọi:

“Thuận nhi… Thuận nhi…”

Rất nhanh, mờ mịt thoái lui, thanh tỉnh quay về. Trong thoáng này, một thiếu niên và một thiếu nữ lạ mặt dần dần rõ nét trong tầm mắt, phụ nhân ngẩn ra giây lát, rồi cố sức lên tiếng:

“Hai người… là ai?”

Trần Nhất Sinh nở nụ cười, đứng dậy:

“Ừm, có lẽ là ổn rồi!”

“...”

A Thuận tuôn trào nước mắt nhìn mẹ mình nằm trên giường. Tuy rằng dáng vẻ yếu ớt, sắc mặt tiều tuỵ, nhưng đã có sức sống so với trước rất nhiều.

Hắn mừng như điên, vừa định chạy đến ôm chầm mẹ mình, nhưng nửa đường thì Trần Nhất Sinh đã giơ tay ngăn lại:

“Muốn ôm thì sau này ôm! Bây giờ mẹ ngươi rất yếu, cần được tịnh dưỡng thật tốt, tránh quấy rầy!”

“Tiên sinh! Đa tạ ngươi! Đa tạ ngươi!”

A Thuận xúc động đến phát khóc, nhìn người trẻ tuổi trước mặt như thần tiên tái thế, thánh nhân hiển linh, chỉ muốn quỳ xuống dập đầu tạ ân. Tuy nhiên đầu gối vừa hạ thì người trẻ tuổi đã vội vàng nâng dậy:

“Ta chỉ có mấy tháng nữa thôi, ngươi mà quỳ nữa là tới công chuyện!” Trần Nhất Sinh oán thầm. May mắn là ngăn được, chứ với mấy tháng tuổi thọ ít ỏi, cũng chẳng gánh nổi một cái quỳ gối của tên này.

Đến chừng đó cái mạng nhỏ coi như đi tong!

Hắn nghĩ nghĩ, rồi nói:

“Dù mẹ ngươi đã qua giai đoạn nguy cấp nhất, nhưng cũng chớ nên vì vậy mà chủ quan. Những ngày tiếp theo cần chăm nom cẩn trọng, tránh để vết thương cũ tái phát…”

Trần Nhất Sinh tiếp đấy dặn dò A Thuận một số chú ý về cách chăm sóc thân nhân, về việc giữ vệ sinh ra sao, ăn uống như thế nào,… Đồng thời viết một đơn thuốc thanh nhiệt giải độc để uống dần.

Trong suốt quá trình này, vẻ mặt A Thuận nghiêm nghị, xem từng câu từng chữ của tiên sinh như thiên thư, cố gắng ghi tạc vào trong não.

“Như vậy…”

Trần Nhất Sinh đổi giọng, trở nên vô cùng vui vẻ và náo nức: “… chính sự đã xong xuôi, chúng ta nói phụ sự đi!”

Hắn xoa xoa tay, cười liếm môi:

“Tiền công ta trị cho mẹ ngươi là 5000 ngân nguyên, nhưng vì ngươi là khách nhân đầu tiên của tiệm, nên ta chỉ tính một nửa giá, còn 2500 ngân nguyên. Hì hì, ngươi muốn trả tiền mặt hay ngân phiếu?”

“Ách”

A Thuận vốn dĩ đang cảm động, thoáng chốc lộ ra vẻ mặt ngượng ngùng. Hắn gãi gãi đầu, thận trọng lên tiếng: “Tiên sinh cho ta viết giấy nợ được không?”

Trần Nhất Sinh ngưng trệ nụ cười.

A Thuận gấp thanh minh: “Tiên sinh yên tâm! Ta cam đoan sẽ trả đủ tiền cho ngươi, tuyệt đối chẳng thiếu một xu!”

“Ta cũng muốn nhanh chóng trả tiền cho ngươi lắm…”

Hắn cười khổ: “… nhưng mà thú thật là ta cạn tiền rồi. Đành đợi thêm mấy tháng nữa, ta lĩnh tiền công tại Trần Gia rồi sẽ mang tiền qua trả cho tiên sinh.”

“Xoảng.”

Ngay tại giây phút nói ra câu này, trong tai A Thuận đột nhiên nghe thấy một thanh âm vỡ nát thê lương, tựa như có thứ gì đó vừa nứt toát, vỡ vụn ra thành trăm mảnh.