Trần Nhất Sinh ngồi ngay ngắn trên giường, bên cạnh là một chậu nước sôi ngùn ngụt và một vò rượu. Hơi nước và mùi rượu nồng toát ra áp mùi tanh tưởi và mùi dược liệu quanh quẩn.
Hắn mở chiếc rương gỗ, từ trong đó lấy ra một con dao nhỏ. Ánh dao ngân sắc sáng ngời, thoạt nhìn được chế tác vô cùng tinh xảo.
Thả con dao vào thau nước sôi, Trần Nhất Sinh để ý đến thiếu nữ ngồi cạnh gương mặt thanh thuần trĩu nặng, nhưng vẫn cố ngồi thẳng người trịnh trọng, tức cười:
“Được rồi, thả lỏng một điểm! Đâu có đi đánh nhau đâu?”
“Ta tình nguyện đánh nhau một trăm trận, còn hơn là trải qua tình cảnh này!” Trịnh Yên Đan cười khổ, sau đó nghiêm mặt:
“Ngươi có nắm chắc?”
“Thành thật mà nói… ừm, không.” Trần Nhất Sinh thẳng thắn.
Dừng một nhịp, rồi nói ra suy nghĩ thật tâm:
“Đối với mạng người, ta trước giờ chẳng có thói quen nói suông! Ta chỉ biết rằng, nếu như hiện tại từ chối thử, ngày mai ngay cả cơ hội thử cũng không có!”
Nghe thấy vậy, Trịnh Yên Đan càng thêm phức tạp, quan sát phụ nhân trung niên nằm trên giường, sinh cơ mỏng manh, nhịp đập suy nhược, thậm chí từng nhịp thở đã trở nên ngắt quãng.
Nàng than nhẹ một tiếng, cất giọng: “Bà ấy bị bệnh gì?”
“Ngươi nghĩ bà bị gì?” Trần Nhất Sinh đặt nghi vấn ngược lại.
“Ta cho rằng đây chẳng phải là nhiễm phong hàn cảm mạo thông thường!” Trịnh Yên Đan ngẫm nghĩ vài giây, nói ra.
Ánh mắt nàng đặt trên lở loét đang dần mở rộng trên gáy phụ nhân, tỏ ra trầm tư: “Ta ngửi thấy mùi thối phát ra từ nơi này! Rất giống mùi tử thi!”
“Ta nghe sư phụ nói, có những người sống nhưng bị chết một vài nơi trên thân thể, những vùng chết ấy nếu để lâu sẽ tạo thành tử khí, tử khí ứ nghẹn trong người tạo thành nội độc. Bà ấy có lẽ là trúng nội độc đi?”
Trần Nhất Sinh ngạc nhiên nhìn thiếu nữ, nàng vậy mà chỉ nhìn sơ qua đã chỉ ra được điểm cốt lõi của vấn đề.
Tuy nhiên nhớ đến lần đầu tiên gặp mặt, nàng cũng chỉ dựa vào mắt thường đã vạch ra được điểm dị trạng trong thân thể hắn. Nhãn quan của nàng xem chừng là tinh tường so với một vài người vỗ ngực tự xưng là danh y trong thành.
Hắn mỉm cười, gật đầu:
“Ngươi đoán cũng gần chính xác rồi…”
“Đây có thể xem là thân thể tự sản sinh nội độc, nhưng nguồn độc thì đến từ ngoài…”
Trần Nhất Sinh chỉ chỉ ngón tay vào vết thương trên gáy phụ nhân, nói: “Nó nhiễm trùng rồi, giờ vi trùng xâm nhập vào máu, dẫn đến tình trạng sốt cao như lúc này!”
“Nhiễm trùng? Vi trùng?” Trịnh Yên Đan nghiêng đầu, tỏ ra mờ mịt.
Trông thấy sương mù trên mặt thiếu nữ, Trần Nhất Sinh giờ mới nhớ ra nơi này là Thiên Minh, vốn dĩ làm gì có tri thức nào về vô trùng, vi sinh, nhiễm trùng.
Hắn thầm than một tiếng, cái thế giới này tu chân giả đầy trời, dời non phá núi chỉ là chuyện cỏn con, nhưng phàm nhân thì như thời cổ đại vài ngàn năm trước ở Trái Đất. Một vết thương nhẹ đôi khi cũng có thể là chí tử với thường dân nơi này.
Trần Nhất Sinh giải thích: “Tưởng tượng vậy đi, ngươi mua một quả táo, trên quả táo ấy có một vết sâu cắn. Ngươi cho rằng chỉ là một vết cắn nhỏ nên phớt lờ. Tiếp đó ngươi cất quả táo vào tủ, nhưng do mải vui chơi nên quên ăn…”
“Tận mấy ngày sau, ngươi mới trực nhớ ra quả táo, nhưng mở tủ ra thì quả táo đã thối mất rồi! Thì ra là trong mấy ngày này, một con sâu nhỏ đã thông qua vết cắn mà chui vào quả táo, chén sạch quả táo tươi ngon của ngươi!”
“Quả táo thối đã nhiễm trùng, con sâu nhỏ đáng ghét ấy là vi trùng!” Trần Nhất Sinh cười cười.
Trịnh Yên Đan trầm tư trong chốc lát: “Thân thể con người cũng như quả táo, nếu phớt lờ vết thương, có thể làm vi trùng xâm nhập, dẫn tới nhiễm trùng và sau cùng là…”
“Đúng rồi!” Trần Nhất Sinh tán dương giơ một ngón tay cái, tò mò: “Ngươi là đệ tử của Phạm lão tiên sinh, có đan dược nào giúp trị được tình trạng này không?”
“Nếu như có, ta đã xung phong trị từ lâu, cũng chẳng rảnh rỗi trò chuyện với ngươi nãy giờ.” Trịnh Yên Đan chau mày ủ rũ.
Nàng theo sư phụ những năm qua chủ yếu chỉ được dạy về dược thảo và luyện hỏa, mãi đến gần đây mới được chạm vào dược đỉnh. Để cho nàng điều chế đan dược cứu người, chỉ sợ cuối cùng chẳng những một, mà toà thành sẽ có tận cả cặp lang băm què giò.
“Như vậy sao?” Trần Nhất Sinh nhún nhún vai: “Đành dùng cách truyền thống mà thôi!”
Trịnh Yên Đan sửng sốt: “Cách truyền thống?”
Trần Nhất Sinh vớt con dao từ trong chậu nước nóng, tay cầm một miếng vải trắng tinh được thấm rượu trước đó, tại trên lưỡi dao thoa đều tay.
Thời gian từ từ trôi qua…
Hắn giơ cao con dao, ngắm nghía lưỡi dao sáng loáng đến độ phản chiếu được cả ánh nắng mặt trời, thản nhiên rơi xuống một câu: “Chỗ nào hư, ta cắt chỗ ấy…”
“Yên Đan, đặt bà nằm nghiêng, giữa chặt tay chân, tránh cho bà vùng vẫy!” Trần Nhất Sinh xoay người, nghiêm giọng.
Trông thấy người thiếu niên nhăm nhe con dao nhọn hoắt, Trịnh Yên Đan vô thức nuốt một ngụm nước bọt.
Trong đầu ẩn ẩn nảy sinh một cái suy đoán về cử chỉ tiếp theo của đối phương, nhưng cái suy đoán này quá mức dọa người, nàng chỉ nghĩ thôi mà đã bất giác rùng mình.
Tuy nhiên, thiếu niên ngày thường cà phơ phất phơ, giờ này cũng đã trở nên trầm ổn, thiếu nữ cũng chẳng dám xen ngang, vội vươn tay đỡ phụ nhân nằm nghiêng trên giường.
Dưới ánh nhìn tỉ mỉ từng li từng tí của Trịnh Yên Đan, Trần Nhất Sinh rốt cuộc động.
Hắn từ tốn nâng dao, tiếp đó chĩa mũi dao nhọn tới vùng da thịt đang căng phồng quanh vết thương, điểm nhẹ một cái.
Theo vết điểm này, mũi dao nhè nhẹ tiến sâu vào trong da thịt, người phụ nhân mê mang đột ngột tái mặt, cựa quậy thân thể mãnh liệt, nhưng thiếu nữ đã gấp gáp ghì chặt tay chân bà.
Đợi phụ nhân an ổn trở lại, Trần Nhất Sinh chậm rãi nhích dao rạch một đường.
Tại giây phút này, mũi dao ngân sắc nhanh chóng nhiễm đỏ sẫm, xen lẫn với một dòng dịch nhầy màu vàng đục túa ra.
Đường dao vạch đến đâu, máu và dịch nhầy ra đến đấy, thoáng chốc quanh vết thương đã đặc quánh một mảng, toát ra mùi tanh tưởi nồng nặc, nhưng nhờ có mùi rượu nồng át lại đôi phần.
Hắn một tay nâng dao, một tay cầm vải trắng, nhẹ nhàng chấm chấm trên vùng dịch, miếng vải trắng rất nhanh sẫm màu. Trần Nhất Sinh đợi dịch nhầy tuôn ra từ trong thịt, rồi dùng miếng vải trắng thấm sạch.
Trên giường, phụ nhân giãy dụa ngày càng ít, ngày càng ít. Đôi chân mày vốn dĩ nhíu chặt đã giãn ra được một ít, vùng da thịt căng cứng quanh vết lở loét cũng đã mềm đi, từ xám xịt dần dần ngả sang sắc vàng thường thấy.
Ngoài trời, ánh mây trắng phủ mặt trời, tạo thành một bóng râm cự đại sưởi mát cả tòa thành. Bếp than trong nhà đã tàn, một ngọn gió thoảng qua cửa sổ, ngôi nhà ngột ngạt và nóng ẩm rốt cuộc trở nên mát mẻ và thông thoáng.
Nửa nén nhang trôi qua, Trần Nhất Sinh rút dao, gấp vải. Hắn thở ra một ngụm, nói:
“Xong rồi, giúp ta giữ cho bà tiếp tục nằm nghiêng giống vậy nhé!”
Trịnh Yên Đan trợn tròn mắt nhìn Trần Nhất Sinh rửa tay trong thau nước ấm. Cái này… cũng tính là trị bệnh sao?
Thuốc thang đâu?
Dược liệu đâu?
Kim châm cứu đâu?
Đằng này người thiếu niên này thật sự là thương chỗ nào, dùng dao rạch luôn chỗ ấy. Đầy đủ trực tiếp, cũng đầy đủ mạnh dạn!
"..."
A Thuận ở trước nhà, vẻ mặt tràn ngập nôn nóng, ngồi rồi đứng, đứng rồi đi, đi rồi lại ngồi. Từng giây trôi qua như thiên thu, chờ mãi mà cửa nhà đóng sầm từ nãy đến giờ, im ắng dị thường. Đến cuối cùng sốt ruột quá mà quyết định xông vào.
Tại thời điểm A Thuận vừa chạm được tay vào nắm cửa, cánh cửa đột ngột mở ra.
Trần Nhất Sinh ngẩng đầu, ngạc nhiên: “A, ngươi làm gì ở đây?”
A Thuận gấp gáp: “Mẹ… mẹ ta sao rồi?”
“Đã xong…”
Trần Nhất Sinh chầm chậm đáp: “Ta đã xử trí xong thứ đáng nguy nhất, còn lại chỉ trông cậy vào mẹ ngươi tự mình vượt qua!”
“Tiên sinh trị được rồi?” A Thuận mừng như điên.
“Xin nhờ, ta là người trần mắt thịt, chả phải thần tiên!” Trần Nhất Sinh vắt chéo tay ra dấu X, nhắc nhở: “Đừng vội mừng! Dù gốc đã trị nhưng ngọn thì vẫn nằm đó! Đợi mẹ ngươi qua được đêm nay mới tạm coi là an toàn…”
“Đêm nay ta sẽ ở lại trông chừng…” Hắn nắn nắn vai: “… cứ mong là ta nhàn nhã suốt đêm đi!”
A Thuận vội cúi người, chân thành: “Đa tạ tiên sinh!”
Hắn từ đầu ôm tâm tư nghi ngờ và coi nhẹ người thiếu niên này, nhưng đối phương không chỉ không nổi giận, trái lại tận tình ra tay trị bệnh, thậm chí tình nguyện ở lại trông coi mẹ hắn cả một đêm. So với Hà đại phu qua loa tắc trách, nhận tiền xong liền vội vàng rời đi, thì quả thật là cách xa một trời một vực!
A Thuận vừa hổ thẹn, vừa cảm kích.
“Trách nhiệm của ta mà thôi!” Trần Nhất Sinh ngoài mặt rộng lượng đáp, nhưng trong tâm tự giễu cười cười.
Ngày đầu tiên mở tiệm thuốc đúng là có khách, nhưng chỉ duy nhất một người, đã vậy mình giờ còn buộc thức thâu đêm suốt sáng để canh chừng.
Đây có tính là lỗ sặc máu!?
Đoạn, nhận ra con mắt của đứa con trai cứ nhòm ngó trong nhà, Trần Nhất Sinh vung tay: “Vào thăm mẹ đi.”
“À, vào trong nhà thì nhớ mở thoáng tất cả các cửa ra, tắt bếp than đi, gấp gọn mền gối!” Hắn dặn dò, rồi đột ngột trầm giọng xuống:
“Nhất là… cấm đụng vào mẹ ngươi!”
Trần Nhất Sinh từ trong vạt áo móc ra con dao, giơ nó trước mặt A Thuận: “Ta thấy ngươi dùng tay nào chạm vào mẹ ngươi, ta sẽ chặt tay đó. Hiểu?”
“Rõ… rõ rồi!” Trước mặt, con dao lạnh ngắt toát ra lãnh ý, A Thuận run rẩy đáp, vội vã giấu đôi tay của mình ra sau. Bấy giờ Trần Nhất Sinh mới vừa ý mà cất dao.
“Tiên sinh, mẹ ta từ sáng đến giờ chưa ăn cái gì, ta có thể cho bà ăn một ít gì đó không?” A Thuận thận trọng.
Trần Nhất Sinh vuốt vuốt cằm: “Ngươi định cho mẹ ăn cái gì?”
“Ta còn một ít vật đại bổ mua được từ Hà đại phu, ta định nấu canh!” A Thuận đáp.
“Tốt!” Trần Nhất Sinh đập đập nắm tay, bảo: “Ngươi nấu một chén cho ta, một chén cho thiếu nữ trong nhà. Hai chúng ta nhịn đói nãy giờ, ăn chén canh lót dạ cũng tốt!”
“Mẹ ta thì sao?” A Thuận ngơ ngác.
“Mẹ ngươi?” Trần Nhất Sinh vỗ vỗ vai A Thuận, cười xán lạn: “Ngươi cho mẹ ăn canh bằng tay nào, ta chặt cánh tay ấy!”