Trần Nhất Sinh đứng dậy, cùng A Thuận đi ra ngoài nhà.
Vừa ra ngoài, Trần Nhất Sinh trầm giọng: “Vào thẳng vấn đề…”
“... vết thương của mẹ ngươi đã nhiễm trùng! Nếu như cứ để mặc như vậy, sẽ nguy hiểm đến tính mạng!”
“Ngươi nói cái gì???” A Thuận như sấm nổ vang trong tai, hoảng sợ thét to.
Hắn trắng nhợt cả gương mặt, run giọng: “Hà đại phu nói mẹ ta chỉ là cảm mạo thông thường, uống thuốc với tĩnh dưỡng vài ngày là được, tại sao giờ nhiễm trùng rồi?”
“Mà…”
Đoạn, A Thuận mờ mịt: “… nhiễm trùng là cái gì?”
Trần Nhất Sinh xoa xoa mi tâm, một mặt nghiêm trọng:
“Ta mặc xác Hà đại phu là ai, nhưng nếu ngươi cứ để mẹ mình như vậy, thứ cho ta mạn phép nói thẳng, tính mạng của mẹ ngươi cầm cự đến sáng mai là cùng!”
Vẻ mặt thiếu niên trầm trọng, chẳng giống như đang đùa giỡn, A Thuận chỉ cảm thấy tay chân lạnh toát, sắc máu trên gương mặt rút đi, cả người bủn rủn, giọng thều thào:
“Vậy… vậy ta làm gì?”
Trần Nhất Sinh nhắm mắt, đáp:
“Ta có thể trị…”
“Thật?”
A Thuận mừng rỡ, tựa như một người sắp chết đuối với được cọc, vội vã tóm tay áo của Nhất Sinh.
Tuy nhiên chỉ vỏn vẹn vài giây, cái nắng gắt nhanh chóng để cho tâm trí mừng rỡ tỉnh táo trở lại, nhất thời ánh mắt tràn ngập dè chừng:
“Ngươi chắc chắn sẽ trị được không?”
Trần Nhất Sinh xoa xoa cằm, tỏ ra đăm chiêu, A Thuận nín thở đợi. Thẳng đến một lúc sau, nắng đã chiếu nóng vai, thiếu niên mới lên tiếng, đáp lại duy nhất một chữ:
“Không.”
“Ngươi!”
A Thuận giận dữ. Tên tiểu tử này đang trêu ngươi ta?
Tại giây phút A Thuận muốn nhào đến đấm vào mặt đối phương một cái, thiếu niên trầm ngâm xen ngang:
“Để ta trị, mẹ ngươi có thể sống sót. Để người khác trị, cái gì cũng có thể xảy ra!”
Trần Nhất Sinh dựa lưng vào tường nhà, đôi con ngươi tĩnh lặng:
“Nếu như ngươi từ chối, ta lập tức rời đi, nhưng thật tâm nhắc nhở, tìm đại phu mới càng nhanh càng tốt! Bởi vì mỗi một giờ qua đi, mẹ ngươi càng gần quỷ môn quan một đoạn!”
A Thuận run rẩy, nắm tay siết chặt nổi lên từng vằn gân xanh, cả gương mặt tối tăm dị thường.
Nếu như có thể mời được đại phu, cũng chẳng rảnh rỗi đứng đây mất thì giờ với tên thiếu niên này.
Mời đại phu thì trong túi cần có nhiều tiền. Một lần mời Hà đại phu trước đó đã thiêu rụi túi tiền tích góp ít ỏi của A Thuận, giờ tiền đâu ra mà mời thêm người nữa?
A Thuận cúi gằm mặt, Trần Nhất Sinh nhắm mắt dưỡng thần.
Trên trời, vầng thái dương sáng rực, những áng mây tàn đi, cả quãng trời một màu xanh thăm thẳm. Tiết trời ngày càng nóng, ngày càng nóng, mãi cho đến…
“Tiên sinh, ngươi nắm chắc bao nhiêu thành sẽ cứu được mẹ ta?” A Thuận rốt cuộc ngẩng mặt, cắn cắn răng, trong ánh mắt nồng nặc mâu thuẫn.
Trần Nhất Sinh nhìn thẳng tắp nam thanh niên, đáp:
“Sáu thành.”
Nắm tay ghì chặt dần dần thả ra, A Thuận thõng xuống vai mình, cả người tựa như đánh mất tẩy thảy sức vóc sau cùng.
Hắn cúi đầu thật sâu, giờ đây giận dữ thoái lui, tất cả đều chỉ là thành khẩn: “Trông cậy vào tiên sinh!”
Trần Nhất Sinh xoay người:
“Ta sẽ tận sức!”
"..."
Trịnh Yên Đan ngồi cạnh giường, nhìn Trần Nhất Sinh và A Thuận vào nhà, một người thần thái đạm mạc, một người thần sắc nặng nề.
Trong nhất thời, cả ngôi nhà nhỏ vốn dĩ đã ngột ngạt và thiếu sức sống, nay càng thêm trầm trọng.
A Thuận nhìn chăm chăm mẹ mình, Trần Nhất Sinh ngồi xuống tự châm cho mình một tách trà.
Một thoáng im lặng về sau, rốt cuộc Trần Nhất Sinh cất giọng: “Ngươi tạm thời ra ngoài chờ đi!”
“Ta…”
A Thuận nghe vậy rất muốn xin ở lại, nhưng chú ý đến vẻ mặt cứng rắn của Nhất Sinh. Nhận ra mạng sống của mẹ mình nằm trong tay vị tiên sinh trẻ tuổi này, ngay tức thì ngậm miệng vô ngôn, ngậm ngùi nhìn mẹ mình trong giây lát, rồi ủ rũ rời ra ngoài.
Bấy giờ, cả ngôi nhà chỉ còn lại hai người sống và một cái mạng sắp tắt. Trịnh Yên Đan canh cánh: “Ngươi đùa giỡn đúng không?”
“Lần thứ ba ngươi nói câu này!”
Trần Nhất Sinh uống ngụm trà cuối cùng, cười cười:
“Dù ta rất thích đùa giỡn, nhưng dính dáng tới mạng người thì đùa chả vui cho lắm!”
Hắn nói rồi, ngồi dậy vươn vươn vai: “Tốt! Vào việc thôi!”
Đúng lúc này…
Một cánh tay thon duỗi ra, giữ lại tay áo của Nhất Sinh.
Hắn ngoảnh đầu, mắt chạm mắt, gần trong gang tấc đối diện với ánh mắt của thiếu nữ, giờ phút này đôi con ngươi trong suốt ấy dường như được phủ lên một tầng cương quyết.
“Đây là nhân mạng…”
Trịnh Yên Đan đề cao thanh âm:
“… ngươi nghiêm túc cũng được, đùa giỡn cũng được, nhưng đây là chuyện ngươi chớ nên nhúng tay vào…”
Nàng níu chặt tay áo Trần Nhất Sinh:
“Nghe ta…”
Trịnh Yên Đan rõ ràng cảm nhận được sinh cơ của phụ nhân đã cạn, cả người toát ra nhàn nhạt tử khí. Đây là dấu hiệu cho thấy một người đang rất gần cái chết.
Nếu để người thiếu niên này trị, chẳng may để viễn cảnh xấu nhất nảy sinh, tất cả tội lỗi sẽ được tính trên đầu Trần Nhất Sinh!
Trịnh Yên Đan ngập ngừng:
“Đợi… ta… ta sẽ về nhà cầu sư phụ ra tay, có lão nhân gia trợ giúp, nhất định sẽ trị thành công. Đến chừng đó ngươi nhận được tiền công! Tuyệt đối đừng liều mạng!”
Trần Nhất Sinh trầm mặc:
“Phạm lão tiên sinh sẽ giúp ta sao?”
Trịnh Yên Đan nghẹn.
Đi theo sư phụ chu du thiên địa những năm qua, nàng cũng coi như nắm được tính cách của lão nhân, chắc chắn là chẳng thuộc dạng thánh mẫu tái thế, tế thế cứu dân.
Trái lại, sư phụ nàng luôn đối với sống chết của người ngoài ôm một tâm thế thờ ơ, ngẫu nhiên đi ngang người sắp chết cũng là nhắm mắt làm thinh.
Bảo ông cứu người? Haha!
Huống chi đầu sỏ của chuyện này là tên của nợ phiền phức mà ông đã chướng mắt từ lâu! Trịnh Yên Đan nghĩ đi nghĩ lại, muốn thuyết phục sư phụ mình ra tay thì quả thật là vô vọng!
“Thế nhưng… nhưng mà…” Tâm tình thiếu nữ rối tinh rối mù, cách này chẳng được, cách nọ cũng chẳng xong.
Hai người thân cận nhất với lúc này đều là dạng cứng đầu cứng cổ, ai bảo cũng chẳng nghe, để cho nàng thật sự nảy sinh ý định một quyền đánh ngất Trần Nhất Sinh, cưỡng chế lôi tên ngoan cố này về nhà!
“Được rồi!”
Vào lúc này, một tiếng nói nhẹ tênh vang lên, cùng lúc đó, một bàn tay nhẹ nhàng đặt trên mái tóc thiếu nữ.
Trong thoáng này, Trịnh Yên Đan ngẩn ngơ.
Trước mặt, người thiếu niên cao hơn nàng một cái đầu, giờ này đang vươn tay ra, năm ngón tay tại trên mái tóc mềm mại của nàng xoa xoa, nở nụ cười: “Yên tâm, con côn trùng trong người ta chưa gặm tới não đâu! Ta tự có chừng mực!”
“Thế nên, tin ta!”
Nhìn nụ cười của thiếu niên, tâm tình đang xung động của thiếu nữ rốt cuộc an ổn trở lại.
Nàng ngoảnh mặt, vểnh cao miệng nhỏ, tỏ ra giận dỗi: “Sư phụ nhận xét rất đúng, ngươi quả nhiên là một tên tiểu tử phiền toái!”
Trần Nhất Sinh trêu ghẹo:
“Vậy thì Trịnh cô nương có muốn cùng chung tay giải quyết sự tình phiền toái do tên tiểu tử phiền toái này mang lại không?”
“Bây giờ tính sao?” Trịnh Yên Đan đáp.
Trần Nhất Sinh thu lại dáng vẻ tươi cười, sắc mặt trở nên nghiêm nghị vô cùng. Hắn đi đến gần giường, phân phó: “Trước tiên, giúp ta đun sôi một thau nước nóng…”
Đoạn, Trần Nhất Sinh nghĩ nghĩ một thoáng, rồi nói tiếp:
“À… mua cho ta thêm một vò rượu mạnh nữa đi!”
“Rượu?” Trịnh Yên Đan nhướng mày.
Đừng nói là tên này định vừa uống rượu, vừa trị bệnh đi? Cái này cũng quá mức dọa người đi?
Dù trong đầu mười vạn câu hỏi vì sao, một ngàn cái vướng mắc, nhưng chú ý đến thần thái thiếu niên phi thường nghiêm túc, nàng đành đem những thứ này nuốt xuống, gật gật đầu: