Thời gian chậm rãi trôi, áng mây trên trời ghé qua rồi rời đi.
Trong lúc Tiểu Thuý cặm cụi thu dọn chén đĩa tàn tiệc, Vương Diệu Chân ngồi tại đình nhỏ ở sân, đưa một miếng đào lên môi đỏ.
Đào ngọt xua tan cảm giác cay cay nơi đầu lưỡi, mày liễu thiếu nữ giãn ra, cất giọng: “Công tử có chuyện gì thì xin mời nói với tiểu nữ!”
“Hả?”
Trần Nhất Sinh ngồi cạnh, đang nhàn nhã uống một tách trà suýt chút nghẹn.
Hắn âm thầm hoảng hốt, mất tự nhiên đáp: “Ta có chuyện gì đâu? Chỉ là tự nhiên nổi hứng muốn chiêu đãi tiểu thư mà thôi!”
“Như vậy sao?”
Vương Diệu Chân từ chối cho ý kiến, một đôi con ngươi tựa thu thuỷ yên ả đặt trên người thiếu niên, như nhìn thấu tâm can.
Thẳng đến lúc đối phương chột dạ, giả vờ nâng tách trà uống thì nàng mới thu lại ánh mắt, nhàn nhạt lên tiếng:
“Tiểu Thuý.”
“Vâng, tiểu thư!”
“Tiễn khách!”
“Trần công tử, mời!”
“Đợi đã!”
Trần Nhất Sinh vội giơ tay ngăn lại, cảm nhận được một đạo ánh nhìn tựa tiếu phi tiếu đặt trên người mình.
Hắn cười khan, gãi gãi ót:
“Thật ra là… sáng nay ngoại trừ đến đây để nấu ăn cho tiểu thư… ta… ta còn có một việc nhỏ muốn cầu xin tiểu thư giúp đỡ…”
“Việc nhỏ?”
Vương Diệu Chân trầm tư đáp:
“Mời công tử nói để tiểu nữ xem nó nhỏ đến đâu?”
Nghe thấy vậy, Trần Nhất Sinh sắp xếp ngôn ngữ trong đầu, ngập ngừng vài giây, tiếp đó lên tiếng:
“Dạo gần đây ta rất cần một số tiền nhưng hiện tại chẳng thể xoay sở được, rất mong tiểu thư rộng lòng cho ta mượn một ít!”
Hắn vừa nói, vừa thận trọng dõi theo nét mặt của vị tiểu thư. Tuy nhiên từ đầu chí cuối đối phương vẻ mặt điềm nhiên, cũng chẳng có nét cảm xúc nào, để tâm tình Trần Nhất Sinh phi thường bất đắc dĩ.
Đoán xem, người nào vừa vung tiền mua trang sức cho gái dẫn tới sạch túi nào?
Vừa rồi mua vòng ngọc cho Yên Đan, quá trình nghe có vẻ rủng rỉnh, nhưng thực ra đã đốt trụi số tiền tích góp ít ỏi trong túi.
Hắn giờ đây đúng nghĩa là nghèo rớt mồng tơi, một xu dính túi cũng chả có. Đừng nói là mua sắm dược liệu quý giá, dù là mua rau cải ngoài chợ cũng chả mua nổi.
Trần Nhất Sinh nằm gác tay trên trán nghĩ một đêm, trong thời gian ít ỏi vài tháng mà gom đủ số tiền để mua dược liệu. Hoặc là đi ăn cướp. Hoặc là chỉ đành đi mượn tiền mà thôi!
Quanh đi quẩn lại, nguyên chủ những năm này đã gần như tự cô lập với Trần Gia, vắt nát óc nghĩ cũng chẳng đào ra được một người thân thích và đáng tin cậy.
Trần Gia Bảo?
Haha!
Trần Thái Văn?
Đừng quên đối phương là con trai của Trần Thế Đông, nghi phạm đáng nghi nhất trong vụ con cổ trùng.
Huống chi sau hôm nay, Nhất Sinh chỉ ước giá như có thể tránh mặt tên thiếu chủ này càng xa càng tốt. Dẫu cho mười lá gan cũng chẳng dám vác mặt đến mượn tiền.
Ngô Uyển Ngọc?
Nếu vứt tôn nghiêm mà mượn tiền người tình cũ, nguyên chủ dù có đạp đổ quỷ môn quan, đánh sập địa ngục cũng nhất định quay về dương thế bóp chết hắn!
Đến cuối cùng, Trần Nhất Sinh vậy mà nghĩ đến thiếu nữ trước mặt này.
Nàng xuất thân là tiểu thư Vương Gia, tiền chắc chắn là nhiều như lá mùa thu.
Hai người tính ra cũng có giao tình, mặc dù mối giao tình này có vẻ tương đối trái ngang, nhưng cũng là giao tình mà, đúng không?
Ngồi đối diện, thiếu niên mong chờ xen với căng thẳng, Vương Diệu Chân thong thả rót trà, từ tốn uống một tách, rồi cất giọng mềm mại:
“Công tử muốn mượn bao nhiêu?”
“Mười vạn ngân nguyên!” Trần Nhất Sinh cắn cắn răng.
“Tiểu thư cứ yên tâm! Đợi qua thời gian này, ta nhất định sẽ trả lại tất cả số tiền đã mượn cho ngươi, tuyệt đối không thiếu một xu!”
Hắn vội vã cam đoan.
Hắn vừa nói, vừa để ý đến sắc mặt của thiếu nữ, trong nội tâm một mảng dao động.
Dù sao mười vạn ngân nguyên là con số rất lớn, đủ nuôi sống cả một gia đình tại Hoàng An Thành nhiều năm trời.
Bây giờ vác mặt mượn một thiếu nữ mà những lần gặp mặt chỉ đếm trên đầu ngón tay, thành công sao?
Tại thời điểm Trần Nhất Sinh nghi ngờ quyết định của mình, thanh âm thiếu nữ truyền đến, trực tiếp cắt ngang dòng suy tư:
“Được thôi!”
“Xoạt” Trần Nhất Sinh ngẩng đầu, mở to mắt.
Vương Diệu Chân cong cong môi đỏ: “Tiểu nữ sẽ cho công tử mượn tiền!”
Tiếng nói thiếu nữ vốn dễ nghe, nhưng tại giây phút này rơi vào tai Nhất Sinh như tiên âm, tâm tình đang rơi xuống đáy cốc thoáng chốc vụt thẳng tới chín tầng mây.
Vương Diệu Chân dừng một nhịp, một đầu ngón tay trắng nõn nà tinh xảo đặt trước mặt thiếu niên, nhẹ giọng:
“… công tử cần đáp ứng tiểu nữ một thỉnh cầu…”
Trần Nhất Sinh đang trèo cao trên tầng mây, nhanh chóng rớt lại về thực tại.
Quả nhiên, trên đời này không bữa trưa nào là miễn phí!
Hắn thở sâu một ngụm, đè nén cảm xúc vui mừng, cẩn trong từng li từng tí cất tiếng: “Tiểu thư muốn ta làm gì?”
Trước mặt, tên thiếu niên lộ ra dáng vẻ như sắp sửa thân chinh ra trận, Vương Diệu Chân tức cười đáp:
“An tâm, tiểu nữ không buộc công tử lên núi đao xuống biển lửa, hoặc lên trời hái ngôi sao mang xuống tặng đâu!”
“Chỉ là tiểu nữ trời sinh thích ăn ngon, nhưng về nấu nướng thì chỉ là một tay mơ…”
Hai tay nàng nâng má mềm, tỏ ra thẹn thùng: “Vì lẽ đó tiểu nữ có một đề nghị mạo muội, đó là mong công tử chỉ dạy ta cách nấu ăn. Thế nào?”
Trần Nhất Sinh giật mình: “Vậy thôi sao?”
“Đúng, vậy thôi.”
Đôi mi Vương Diệu Chân rung rung, ánh mắt thoáng qua một vệt thần thái:
“Chẳng lẽ công tử muốn trích tinh trên trời mang về tặng cho tiểu nữ? Nếu thế thì tiểu nữ cũng rất cam nguyện!”
“Ở nơi này đã có vì sao mỹ lệ nhất, tại sao mang thêm sao về nữa cho tốn công?” Trần Nhất Sinh nhanh nhảu đáp.
Hắn đứng dậy, vỗ vỗ ngực mình, chắc nịch nói ra:
“Nếu chỉ là đề nghị này, ta cam đoan sẽ truyền thụ tất cả tay nghề cho tiểu thư, tuyệt đối sẽ chẳng giấu nghề!”
Vừa nói, đồng thời thầm thở phào. Hắn tưởng nàng sẽ mang ra một cái đề nghị trên trời nào đấy, tỷ như ám sát Trần Thái Văn, ai ngờ chỉ là một thỉnh cầu đơn giản.
Để mượn được tiền cứu mạng mình, đừng nói là dạy nấu ăn, dù nàng thật sự muốn ám sát hôn phu, Trần Nhất Sinh cũng sẽ nhắm mắt nhắm mũi mà góp vào vài viên độc dược.
“Một lời đã định!”
Vương Diệu Chân nhẹ gật đầu:
“Ba ngày sau mời công tử đến nơi này, Diệu Chân rất mong chờ sẽ nhận được sự chỉ dạy tận tình từ công tử!”
“Ba ngày sau gặp lại tiểu thư!”
Trong thoáng này, một nụ cười nhẹ nhõm đã nở trên gương mặt Nhất Sinh.
“...”
“Vậy ra… đây là cách có tiền của ngươi!?”
Trịnh Yên Đan ngẩng mặt, ngơ ngác nhìn cửa tiệm nhỏ trước mặt.
Tại tiệm nhỏ treo một bảng hiệu gỗ đơn sơ: “Tiệm thuốc Nhất Sinh”, phía dưới là một dòng chữ: “Tính mệnh là vàng - Đừng ném vàng vào sọt rác”.
Trong nhất thời, vẻ mặt thiếu nữ phi thường quỷ dị, nhìn sang thiếu niên đang đắc ý đứng cạnh:
“Ngươi… đang làm cái trò gì?”
Hôm trước nhắc tới mua dược liệu, Trịnh Yên Đan chú ý vẻ mặt tái mét của Nhất Sinh, đoán chắc tên này nghèo mạt rệp.
Thiếu niên thì cứ cam đoan sẽ gom đủ số tiền, nhưng nàng thật sự nghiêm trọng hoài nghi.
Bẵng đi một ngày, Trần Nhất Sinh phấn chấn chạy đến bảo rằng đã có cách gom tiền, sau đó dẫn nàng đến chỗ này.
Nhìn tiệm thuốc nhỏ tồi tàn trước mặt, thiếu nữ ngờ nghệch sâu sắc.
“Bán thuốc!” Trần Nhất Sinh nhún nhún vai.
Một đời trước là bác sĩ Đông Y, đương nhiên là tận dụng chuyên môn của mình để làm ra tiền rồi!
Mười vạn ngân nguyên mượn được từ Vương tiểu thư tuy rằng nhiều, nhưng chỉ đủ để mua dược liệu phụ trợ. Linh thảo như Thuần Dương Thảo thì có lẽ mua được mỗi cái lá là cùng.
Vì lẽ đó, cổ nhân dạy phi thương bất phú!
Hắn đã mua lại một tiệm thuốc nhỏ trong thành, sau đó tốn công tân trang một ngày trời để cho ra đời tiệm thuốc Nhất Sinh.