"Đương nhiên là thật, trẫm là hoàng đế, chưa bao giờ nói dối. Nàng tin trẫm, hay là tin kẻ khác?"
Đôi đồng t.ử đen láy như điểm sơn của nàng phản chiếu hình bóng trẫm, nàng c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt đáp: "Đương nhiên là tin ngài."
"Vậy là được rồi."
Giang Tú Tú trầm tư suy nghĩ, rồi đột nhiên như được tiêm m.á.u gà, tinh thần phấn chấn hẳn lên. Nàng đứng dậy, đẩy trẫm ra ngoài cửa.
"Ngôn Chi, ngài mau về nghỉ ngơi đi. Ta sẽ nỗ lực học tập, nhất định không để ngài và Văn Dao tỷ tỷ thất vọng."
Bước qua ngưỡng cửa, trẫm quay người lại nói: "Cái đó... thực ra trẫm cũng có thể dạy nàng viết chữ."
"Không được, ngài ở đây thiếp sẽ không kìm lòng được mà phân tâm mất."
Nói đoạn, nàng không chút do dự đóng sầm cửa lại.
Trẫm: "..."
Gần đây gan nàng lớn thật, dám từ chối cả trẫm?
Trẫm đường đường là thiên t.ử, không cần giữ thể diện sao?
Giang Viên Viên, trẫm thấy nàng ngày càng không có quy củ rồi!
Trẫm quyết định đơn phương tuyệt giao với nàng một ngày.
Thôi bỏ đi.
Một ngày dài quá.
Hay là một canh giờ vậy.
Nàng trí nhớ kém, trẫm không chấp nhặt với nàng làm gì.
*
Theo thám t.ử điều tra rõ ràng, những lời đồn đại chỉ trích Giang Tú Tú khởi nguồn từ Dương Hiến, kẻ dẫn đầu phản đối việc phong Hậu thuở ban đầu cũng chính là lão.
Dương Hiến xuất thân bình dân, bốn mươi lăm tuổi mới đỗ Tiến sĩ, sau mười mấy năm chìm nổi chốn quan trường, lão được trẫm đề bạt lên chức Tả Đô Ngự sử.
Lão dựa vào một cái miệng, một cây b.út, trên can gián thiên t.ử, dưới mắng nhiếc quần thần, bằng bản lĩnh của mình mà gây thù chuốc oán không xuể.
Thế nhưng lão làm quan thanh liêm chính trực, trung quân ái dân, danh tiếng trong dân chúng cực tốt. Việc giám sát đàn hạch lại là bổn phận của lão, chẳng ai có thể bới lông tìm vết được.
Nghe nói lão sớm mất con gái, trung niên mất con trai, sau đó lại mất vợ. Nay đã sáu mươi hai tuổi, không vợ không thiếp, không con không cái, thui thủi một mình, cuộc sống vô cùng túng quẫn.
Tục ngữ có câu, kẻ chân trần chẳng sợ kẻ đi giày. Từ khi Dương phu nhân qua đời, Dương Hiến dồn toàn bộ tâm trí vào chính sự, liều mạng đàn hạch bách quan. Những chuyện nguy hiểm đến tính mạng lão còn chẳng màng, trong ngoài triều đình hầu như ai cũng từng nếm qua "khẩu chiến" của lão.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đám đại thần trong triều kính nhi viễn chi, không ai dám đắc tội.
Ngay cả trẫm cũng từng bị lão mắng cho vuốt mặt không kịp, buộc phải nể mặt lão vài phần.
Năm đó trẫm khăng khăng không nạp phi, Dương Hiến là người đầu tiên dâng sớ mắng trẫm. Lão tự mình mắng chưa đủ, còn liên kết với đám ngôn quan cấp dưới cùng dâng sớ.
Trẫm nể lão là hùng cốt trung thần nên không chấp nhặt, mặc cho lão mắng.
Nhưng con người này càng thua càng dũng cảm, hết lần này đến lần khác dâng sớ, bản nào bản nấy dài dằng dặc.
Tóm lại, lão là một trực thần cực kỳ khó đối phó.
Ngày hôm đó sau khi bãi triều, trẫm triệu kiến Dương Hiến tại điện Văn Hoa.
"Gần đây trẫm đọc Thông giám có một điều thắc mắc, xin tiên sinh giải đáp giúp trẫm."
Dương Hiến đã bạc trắng mái đầu, dưới cằm để một chòm râu dài, bộ quan bào màu đỏ tươi sạch sẽ rộng thênh thang càng làm lão thêm gầy yếu, dưới lớp áo còn giấu vài mảnh vá không dễ nhận ra, nhưng đôi mắt thâm trầm kia lại vô cùng quắc thước.
Lão chắp tay đáp lời: "Bệ hạ cứ nói."
"Kẻ có tài là nhờ đức mà nên; kẻ có đức là người thống lĩnh cái tài. Thế nên tài đức vẹn toàn gọi là Thánh nhân, tài đức đều không gọi là Ngu nhân, đức thắng tài gọi là Quân t.ử, tài thắng đức gọi là Tiểu nhân. Phàm là thuật dùng người, nếu không tìm được Thánh nhân, Quân t.ử mà giao phó, thì thà dùng kẻ Ngu nhân còn hơn dùng kẻ Tiểu nhân."
Dứt lời, trẫm biết rồi còn hỏi: "Tiên sinh cho rằng, thế nào là tài? Thế nào là đức?"
Dương Hiến hơi ngẩn ra, mờ mịt nhìn trẫm.
Dẫu sao đạo lý này, mười mấy năm trước lão đã từng giảng cho trẫm nghe.
Lão khí thế mười phần, giọng nói vang dội, cung kính đáp: "Thông minh cương nghị gọi là tài, chính trực trung hòa gọi là đức."
Trẫm lại hỏi: "Kẻ hủy báng người khác, bàn tán chuyện thị phi, có thể gọi là đức chăng?"
"Ấy là tiểu nhân vô đức."
"Tiết kiệm vì dân, phân ưu cùng quân thượng, có thể gọi là đức chăng?"
"Quân t.ử nên như thế."
Trẫm cười nhạt, đột nhiên nghiêm giọng chất vấn: "Nếu Dương đại nhân đã hiểu rõ đạo lý, tại sao còn muốn làm kẻ tiểu nhân vô đức, phỉ báng quân t.ử?"
Thân hình Dương Hiến run lên, hai gối quỳ xuống đất, cương nghị lẫm liệt nói: "Bệ hạ sao lại nói vậy? Lão thần tuy vô tài vô đức, nhưng tuyệt đối không làm hành vi tiểu nhân, phỉ báng quân t.ử!"
"Nếu Dương đại nhân đã mau quên, trẫm sẽ nhắc nhở cho ông nhớ. Thuở đầu ông phản đối trẫm sắc phong Hoàng hậu, nói nàng si ngốc vô tri, vô tài vô đức, không kham nổi trọng trách. Nay vì những lời lẽ đó của ông mà khiến nàng bị thiên hạ chê cười. Nhưng ông vừa mới nói, quân t.ử nên như thế."
Dương Hiến thẳng lưng, nghĩa chính ngôn từ: "Nàng ta chẳng qua chỉ là phận nữ nhi, sao có thể gọi là quân t.ử? Huống hồ thân là Hoàng quý phi, phân ưu cùng quân thượng là bổn phận của nàng ta. Quyên góp cho bách tính Vân Châu cũng là chuyện đương nhiên."
"Bệ hạ là quân phụ, nắm giữ việc thiên hạ, không thể thiên vị, càng không thể chìm đắm trong t.ửu sắc, sa đà vào tình cảm nhi nữ. Chu U Vương chính là vết xe đổ."