Nhất Kiếm Trảm Thương Khung

Chương 60: Một Kiếm Dọa Lui!





Trận chiến càng lúc càng trở nên kịch liệt.

Tiếng va chạm nặng nề vang dội khắp khu rừng rậm, như từng hồi trống dồn dập đập thẳng vào tim người nghe.

Linh lực cuộn trào, va đập lẫn nhau, khuấy động không khí đến mức phát ra những tiếng rít chói tai, mặt đất rung nhẹ từng đợt, cành lá trên cao cũng không ngừng run rẩy.

Không ít đệ tử đang ở gần đó lập tức cảm nhận được dị động.

Ban đầu chỉ là vài người dừng bước, nghi hoặc quay đầu nhìn về một hướng.

Sau đó, từng tốp từng tốp đệ tử lần lượt chạy tới, men theo khí tức hỗn loạn mà tiếp cận chiến trường.

Từ xa nhìn lại, chỉ thấy một khoảng rừng lớn đã bị tàn phá đến thê thảm.

Cây cối gãy đổ ngổn ngang, thân cây to bằng bắp đùi bị quyền phong nghiền nát, đất đá tung tóe, bụi mù che kín cả tầm nhìn.

Giữa lớp bụi mịt mờ ấy, hai luồng khí tức cuồng bạo không ngừng va chạm, hung lệ đan xen, khiến người ta vừa kinh hãi vừa không kìm được tò mò.

Khi khoảng cách rút ngắn, cảnh tượng trước mắt dần rõ ràng, đám đệ tử lập tức xôn xao.

“Chuyện gì thế này? Trong kỳ khảo hạch sao lại xuất hiện nửa bước linh thú?”

“Ngươi hỏi ta, ta biết hỏi ai? Hèn chi khu vực này lại ít thấy hung thú cấp cao… thì ra là bị khí tức của nó dọa chạy hết.”

Ánh mắt mọi người tiếp tục dõi theo trung tâm chiến trường, rất nhanh liền có kẻ nhận ra bóng người đang cầm kiếm đối đầu với hung thú khổng lồ kia.

“A? Kia… chẳng phải là Trần Tình sao?”

“Sao có thể? Hắn vậy mà đang giao thủ chính diện với nửa bước linh thú?”

“Trần Tình? Là tân đệ tử mang Thiên linh căn, người đã một mình đánh bại đám Hắc Hùng Hội?”

“Không sai, chính là hắn!”

…..

Những tiếng bàn tán thấp giọng liên tiếp vang lên.

Ánh mắt nhìn về phía thiếu niên kia dần thay đổi.

Từ ban đầu tò mò, nghi hoặc, cho đến khiếp sợ không thể che giấu, tất cả đều bị cuốn chặt vào trận chiến đang bùng nổ trước mắt.

Bên trong chiến trường, cục diện cũng dần trở nên quỷ dị.

Cự Viên vốn là nửa bước linh thú, ngay từ đầu đã mang theo sự khinh thường tuyệt đối.

Trong mắt nó, một nhân loại Luyện Khí kỳ cho dù có chút thiên phú, cũng không đủ để uy hiếp bản thân.

Chỉ cần vài quyền, nghiền nát là xong.

Thế nhưng thực tế lại hung hăng tát thẳng vào sự kiêu ngạo của nó.

Trên thân thể khổng lồ của Cự Viên giờ khắc này đã chằng chịt vết thương.

Từng đường kiếm chém sâu vào da thịt, máu tươi rỉ ra không ngừng, nhuộm đỏ cả bộ lông xám đen.

Không chỉ vậy, những vết thương ấy còn bị ngọn lửa quỷ dị quấn lấy.

Da lông cứng rắn bị thiêu cháy, từng mảng cháy xém bong ra, mùi khét lẹt tràn ngập không khí, khiến nó đau đớn gầm rú không dứt.

Ánh mắt hung lệ ban đầu đã sớm không còn.

Thay vào đó là sự dao động rõ rệt, kèm theo một tia kiêng kỵ ngày càng đậm.

Trần Tình thì hoàn toàn trái ngược.

Hắn lúc này giống như “đánh máu gà”, càng đánh càng hăng.

Trọng kiếm trong tay vung lên không ngừng, mỗi một kiếm rơi xuống đều mang theo hỏa diễm gào thét.

Không hoa mỹ.

Không dư thừa.

Từng chiêu đều đánh thẳng vào những vết thương còn đang rỉ máu, ép đối phương phải dùng toàn lực chống đỡ.

Cự Viên gầm rống liên hồi, hai tay to lớn vung loạn xạ, quyền phong nặng nề nện xuống mặt đất.

Mỗi cú đập đều khiến đất đá nổ tung, hố sâu xuất hiện, thế nhưng thân hình khổng lồ kia vẫn không ngừng bị ép lùi từng bước.

Mỗi lần nó lùi lại, lại để lộ thêm một vết thương mới.

Máu tươi nhỏ xuống mặt đất, bốc lên làn khói mỏng dưới nhiệt độ hỏa diễm, mùi tanh hòa lẫn mùi khét khiến không khí trở nên ngột ngạt.

Cục diện vốn giằng co ngang tay ban đầu, đến lúc này đã nghiêng về một phía.

Cự Viên vừa đánh vừa lùi, khí tức dao động rõ rệt, bước chân nặng nề hơn trước rất nhiều.

Trong tiếng gầm khàn đặc kia, đã lộ ra ý định rút lui không che giấu.

Trần Tình tất nhiên nhìn ra được.

Khóe môi hắn nhếch lên một đường cong rất khẽ, ánh mắt sáng rực, như thể đã chờ đợi đúng khoảnh khắc này từ lâu.

Dưới chân bỗng nhiên phát lực.

Thân hình hắn lao vút đi, tốc độ bạo tăng trong nháy mắt.

Một kiếm xé gió đâm thẳng ra, mũi kiếm run nhẹ, khóa chặt yết hầu Cự Viên.

Đồng tử cự Viên co rút mạnh.

Khoảng cách quá gần, tốc độ lại quá nhanh, đến mức nó thậm chí không kịp nhấc tay phòng ngự.

Từ lúc giao chiến đến giờ, tên nhân loại trước mắt này tuy đánh hung bạo, kiếm chiêu liên miên không dứt.

Nhưng mỗi lần đều vô thức tránh né những yếu hại chí mạng trên thân nó.

Cho nên trong tiềm thức, nó chưa từng nghĩ đối phương thật sự dám xuống tay tuyệt sát.

Nhưng một kiếm này… hoàn toàn vượt khỏi dự liệu.

Xoẹt!

Lưỡi kiếm mang theo ngọn lửa hừng hực lướt qua, sát ngay bên cổ, cảm giác tử vong khiến toàn thân cự Viên cứng đờ, ánh mắt trợn trừng mang theo vẻ tuyệt vọng.

Nhưng…

Cảnh tượng tiếp theo lại không xảy ra như nó tưởng tượng.

Máu không trào ra, đầu không rơi xuống, ngọn lửa trên thân kiếm cũng đã tắt ngúm.

Cự Viên đứng sững tại chỗ, hơi thở dồn dập, lồng ngực phập phồng dữ dội, mồ hôi lạnh thấm ướt cả bộ lông cháy xém.

Ánh mắt hoảng sợ rốt cuộc cũng lấy lại tiêu cự.

Trong khoảnh khắc ấy nó mới nhận ra.

Mục tiêu của Trần Tình… chưa từng là mạng của nó.

Thanh kiếm khẽ hất lên.

Miếng lệnh bài treo trên cổ Viên bị cắt đứt dây, tung lên không trung rồi rơi gọn vào tay Trần Tình.

Hắn xoay cổ tay, nắm chặt ngọc bội, ngẩng đầu nhìn hung thú trước mặt.

Gương mặt cự Viên lúc này xám ngắt, ánh mắt tràn ngập kiêng kỵ cùng sợ hãi chưa từng có.

Trần Tình cười lớn một tiếng, thu kiếm lại, giọng nói bình thản vang lên.

“Đánh tới đây là đủ rồi.”

“Ngươi đi đi.”

Cự Viên gầm khẽ một tiếng, nhìn hắn một cái thật sâu liền quay đầu bỏ đi, thân ảnh khổng lồ rất nhanh biến mất trong rừng rậm, chỉ để lại mùi khét lẹt và dấu vết tan hoang của trận chiến vừa rồi.

Trần Tình cầm ngọc bội trong tay, ánh mắt lướt qua đám đệ tử đang ẩn mình quan sát từ xa.

Trong lúc hắn còn đang cùng Cự Viên kịch chiến, không ít kẻ từng nảy sinh tâm tư khác.

Ý định thừa cơ hai bên lưỡng bại câu thương để tranh đoạt lệnh bài đã từng lóe lên trong đầu bọn họ.

Chỉ là chiến lực Trần Tình bộc lộ ra trong trận vừa rồi đã khiến những ý nghĩ ấy còn chưa kịp thành hình, liền bị chính bọn họ chủ động dập tắt.

Sau khi xác nhận cự Viên đã hoàn toàn rút lui, bầu không khí căng thẳng bao trùm khu rừng cũng dần lắng xuống.

Đám đệ tử đứng quan sát từ xa nhìn nhau vài lần, trong lòng mỗi người đều có suy nghĩ riêng, nhưng không ai chủ động tiến lên.

Có người lựa chọn rời đi ngay lập tức, cũng có kẻ đứng thêm vài hơi thở, cuối cùng vẫn lắc đầu, tự hiểu rằng bản thân đã không còn ở cùng một tầng thứ với thiếu niên kia.

Dù sao thì, trận chiến kia đã kết thúc, lệnh bài cũng đã có chủ.

Ở lại thêm nữa, chỉ càng khiến bản thân trở nên dư thừa.

Chẳng mấy chốc, bóng người thưa dần, khu rừng rậm vốn náo động lại khôi phục vẻ yên tĩnh ban đầu.

Ở một góc rừng rậm khác, cách chiến trường không xa, một thân ảnh trung niên lặng lẽ đứng sau thân cổ thụ khổng lồ.

Khí tức quanh người hắn được thu liễm đến cực hạn, nếu không phải cố ý cảm ứng, căn bản khó có ai phát hiện sự tồn tại này.

Người nọ là một trong những Trưởng lão ngoại môn, phụ trách giám sát nơi đây.

Từ khi cự Viên xuất hiện dị biến, hắn đã sớm phát hiện, nhưng vẫn không ra tay can thiệp.

Con cự Viên kia, trước khi bị thả vào khảo hạch, chỉ là hung thú cấp chín đỉnh phong, hoàn toàn phù hợp quy tắc.

Việc nó bước vào nửa bước linh thú, rõ ràng là do cơ duyên trong rừng, đột phá xảy ra sau khi khảo hạch đã bắt đầu.

Xét theo quy định, vẫn chưa tính là phá luật.

Huống chi… hắn cũng rất muốn xem thử một kẻ mang trong mình Thiên linh căn như Trần Tình, chiến lực sẽ như thế nào.

Chỉ là, một trận chiến kia lại làm hắn mở mang tầm mắt.

Từ đầu đến cuối, Trần Tình chưa từng nhắm vào yếu hại chí mạng, nhưng vẫn có thể từng bước ép lui nửa bước linh thú, cuối cùng đoạt lệnh bài trong thế chủ động tuyệt đối.

Không liều mạng, không vượt ranh giới.

Chỉ có tính toán tỉnh táo và lực bộc phát vượt xa cảnh giới.

Trưởng lão trầm mặc một lát, ánh mắt nhìn sâu vào thân ảnh thiếu niên đang đứng giữa bãi đất hoang tàn kia.

Khóe miệng hắn khẽ cong lên một đường rất mờ.

“Khảo hạch lần này… e là sẽ không yên tĩnh.”

Nói xong, thân hình hắn khẽ lay động, lặng lẽ lướt đi, khí tức hoàn toàn thu liễm, nhanh chóng biến mất giữa rừng sâu như chưa từng xuất hiện.

Trần Tình cầm kiếm đứng tại chỗ, thân thể hơi lay động, cuối cùng vẫn không thể chống đỡ thêm được nữa.

Hắn chống thanh trọng kiếm xuống đất, mũi kiếm cắm sâu vào nền đất nứt nẻ, đầu khẽ cúi xuống, hơi thở trở nên dồn dập và nặng nề.

Linh lực trong cơ thể sau trận chiến gần như đã bị ép cạn, kinh mạch nóng rát, khí huyết cuộn trào khiến trước mắt hắn thoáng tối sầm lại.

Một tia máu tươi tràn ra nơi khóe môi, nhỏ xuống mặt đất loang lổ đầy dấu vết chiến đấu.

Trần Tình hít sâu một hơi, lẩm bẩm trong lòng.

“Cũng may… con khỉ kia biết sợ!”

“Nếu còn kéo dài thêm chút nữa… e rằng người chạy trước chắc chắn là ta.”

Nghĩ tới đây, hắn khẽ cười một tiếng, lau đi máu tươi khoé miệng, sau đó nhanh chóng lấy ra một viên đan dược từ trong túi trữ vật, ngửa đầu nuốt xuống.

Dược lực tan ra trong miệng, hóa thành một dòng nhiệt lưu tràn vào trong cơ thể, nhưng so với mức tiêu hao vừa rồi thì vẫn chỉ như muối bỏ biển.

Trần Tình cắn răng, lê thân thể đau nhức đến một gốc cây gãy không xa, dựa lưng vào thân cây thô ráp, chậm rãi ngồi xuống, cố gắng ổn định hơi thở.

Hắn nhắm chặt hai mắt, lặng lẽ vận chuyển Kiếm Nguyên Thánh Pháp.

Linh khí trong phạm vi xung quanh lập tức bị dẫn động, từng tia từng sợi hội tụ về thân thể hắn, chảy dọc theo kinh mạch đang nóng rát.

Mỗi một chu thiên vận chuyển trôi qua, cảm giác đau nhức dần bị ép xuống, thay vào đó là sự tê dại pha lẫn khoan khoái rất nhẹ.

Nhờ thể chất Thánh thể chống đỡ cùng Thánh pháp bá đạo, khí tức hỗn loạn trong cơ thể Trần Tình nhanh chóng được ổn định, tiêu hao tuy chưa thể bù đắp, nhưng thân thể đã thoát khỏi trạng thái quá tải.

Gương mặt hắn dần khôi phục vài phần huyết sắc, hơi thở cũng trở nên đều hơn.

Ở cách đó không xa, đám người Lạc Thanh Nghiên vẫn chưa lập tức rời đi.

Có một nữ đệ tử do dự vài lần, cuối cùng vẫn không nhịn được bước lên trước nửa bước, ánh mắt lo lắng nhìn về phía Trần Tình. Chỉ là còn chưa kịp mở miệng, nàng đã bị Lạc Thanh Nghiên giơ tay ngăn lại.

“Đừng qua.”

Giọng nói của Lạc Thanh Nghiên không lớn, nhưng lại mang theo sự kiên quyết khó cãi.

Nàng liếc nhìn thân ảnh thiếu niên đang ngồi tựa dưới gốc cây ở phía xa, khí tức tuy suy nhược nhưng đã dần ổn định, rồi thu hồi ánh mắt.

“Hắn… chắc không sao đâu, cứ để hắn khôi phục đi, đừng lại làm phiền hắn.”

Nói đến đây, Lạc Thanh Nghiên khẽ hít một hơi, ép xuống cảm giác khó chịu trong ngực.

Nàng ngẩng đầu nhìn sắc trời đã bắt đầu tối dần, ánh chiều tà xuyên qua tán lá rừng, kéo dài những cái bóng đổ xiêu vẹo trên mặt đất.

“Trời sắp tối rồi, hung thú ban đêm càng nguy hiểm hơn. Chúng ta nên tìm một nơi an toàn trước, dưỡng thương rồi tính tiếp.”

Nữ đệ tử kia chu môi, rõ ràng vẫn chưa cam tâm, liếc về phía xa nơi Trần Tình đang ngồi tựa gốc cây, rồi buột miệng nói:

“Có tiểu tình lang của tỷ lợi hại như vậy ở đây, sao tỷ không ở lại cùng hắn? Chẳng phải an toàn hơn nhiều sao?”

Lạc Thanh Nghiên khẽ sững lại, sắc mặt hơi nóng lên, lập tức quay sang trừng mắt:

“Ngươi…. Ăn nói bậy bạ gì đó?!”

“Ta và hắn không có quan hệ gì cả. Đừng có tự tiện suy đoán lung tung.”

Nữ đệ tử kia thấy phản ứng của nàng, ngược lại càng cười hì hì, không nói thêm nữa, chỉ lắc đầu tỏ vẻ “ta hiểu”.

Ba người khác cũng che miệng cười khúc khích thì thầm bàn tán.

Lạc Thanh Nghiên quay mặt đi, che giấu chút ửng đỏ còn sót lại trên gò má, giọng nói nhanh chóng lấy lại vẻ nghiêm túc:

“Đi thôi, đừng chậm trễ.”

Nàng dẫn đầu rời đi, nhưng chỉ đi được một đoạn, rốt cuộc vẫn không nhịn được quay đầu nhìn lại một lần nữa.

Ánh mắt thoáng qua vẻ phức tạp khó gọi tên, rồi rất nhanh liền thu hồi, lặng lẽ dẫn mọi người khuất dần vào rừng sâu…