Nhất Kiếm Trảm Thương Khung

Chương 59: Tai Nạn Ngoài Ý Muốn!



Lạc Thanh Nghiên hoàn toàn không ngờ tới biến cố lại ập tới theo cách này.

Trong lòng nàng thầm mắng Trần Tình vài câu. Sau đó, một cơn đau nhức nhối truyền tới.

Đùng!

Hai thân ảnh chồng lên nhau ngã sầm xuống đất, mặt đất rung lên, bụi đất bắn tung mù mịt.

“Khụ khụ!”

Một lúc sau, trong đám bụi mù mới vang lên tiếng ho sặc sụa.

Trần Tình lắc lắc đầu, chống tay định ngồi dậy, toàn thân còn choáng váng vì cú va chạm vừa rồi.

Nhưng hắn hình như nhớ tới một việc nào đó, liền vô thức cúi xuống nhìn.

“.....”

Trong khoảnh khắc ấy, đầu óc hắn trống rỗng nửa nhịp.

Lạc Thanh Nghiên đang bị hắn đè dưới thân, mái tóc dài tán loạn, gương mặt vốn đã tái nhợt vì trọng thương nay lại đỏ bừng một mảng.

Ánh mắt nàng mở to, vừa tức vừa xấu hổ, lại mang theo vài phần choáng váng chưa kịp tan.

Không gian giữa hai người dường như bị ngăn cách.

Không khí bỗng nhiên yên lặng đến kỳ lạ.

Trần Tình nuốt khan một cái, phản xạ đầu tiên là rời khỏi thân thể mềm mại kia, giọng nói hơi khựng lại, mang theo vài phần chột dạ:

“Ừm… nếu ta nói là tai nạn ngoài ý muốn, nàng có tin không?”

Đôi mắt Lạc Thanh Nghiên đột nhiên tối sầm lại, trợn trừng nhìn Trần Tình.

Nếu ánh mắt có thể hóa kiếm, lúc này hắn có thể đã bị chém thành trăm mảnh.

Nhưng ngay sau đó, một cơn đau dữ dội ập tới từ lồng ngực, sắc mặt Lạc Thanh Nghiên thoáng trắng bệch. Nàng khẽ run lên, không kìm được lại phun ra một ngụm máu.

Trần Tình thấy tình trạng của nàng, trong lòng lập tức hoảng lên, vội vàng ngồi dậy, đỡ lấy nàng dựa vào trong ngực mình.

Hắn lật tay lấy ra một viên Dưỡng Thể Đan, vội đưa đến trước mặt nàng, giọng nói có phần lúng túng.

“Ta… ta xin lỗi. Nàng không sao chứ, đừng làm ta sợ a!”

Nghe câu nói của Trần Tình, Lạc Thanh Nghiên tức đến nỗi chỉ muốn ngất đi, người nên sợ phải là nàng mới đúng.

Tên khốn kiếp này, bản lĩnh không có còn bày đặt đứng lại khiêu khích hung thú, một mình muốn chết thì thôi đi, đã vậy còn kéo nàng vào chịu khổ cùng.

Nếu là lúc bình thường, nàng đã sớm một kiếm chém tới, hỏi hắn xem đầu óc có được bình thường hay không.

Nhưng cơn đau từ ngực truyền ra từng đợt khiến nàng chỉ có thể cắn chặt môi, không thốt ra được lời nào.

Cuối cùng, nàng chỉ có thể quay mặt đi không thèm để ý đến hắn, khoé mắt nàng đã hơi đỏ lên, một tầng nước mỏng lặng lẽ đọng lại, vừa giận, vừa đau, vừa uất, lại vừa không biết nên trút vào đâu.

Trần Tình nhìn cảnh này cũng có chút bối rối, nhất thời không biết nên xử lý ra sao cho phải.

Hắn thật sự không ngờ con cự Viên kia sau khi nổi điên lại có thể bộc phát lực đạo khủng khiếp đến mức ấy.

Một quyền vừa rồi hoàn toàn vượt khỏi dự liệu, không chỉ đánh tan thế phòng ngự mà còn trực tiếp hất hắn văng đi, đầu óc choáng váng, khí huyết trong người đảo lộn.

Xui xẻo hơn nữa, quỹ đạo bay lại thẳng tắp hướng về phía Lạc Thanh Nghiên.

Trần Tình rất muốn cưỡng ép xoay người đổi hướng, nhưng thân thể còn đang bị dư lực kéo đi, căn bản không cách nào khống chế.

Hắn lại đưa viên đan dược tới gần hơn, dừng ngay trước môi nàng.

Giọng nói cũng theo đó mềm đi mấy phần, mang theo chút bất đắc dĩ.

“Được rồi…”

“Uống đi, vết thương mới ổn định nhanh được!”

Lạc Thanh Nghiên vẫn không muốn để ý đến hắn, nhưng nghĩ đến tình cảnh hiện tại, nàng đành phải nhượng bộ.

Đôi môi tái nhợt khẽ run lên rồi chậm rãi hé mở, hơi thở mỏng manh mang theo mùi máu tanh nhàn nhạt.

Trần Tình không dám chậm trễ, động tác hiếm khi trở nên cẩn thận đến vậy. Hắn nhẹ nhàng đưa viên đan dược vào miệng nàng, đầu ngón tay vừa chạm đã lập tức rút lại.

Sau đó, hắn đặt tay lên lưng nàng, linh lực tinh khiết chậm rãi vận chuyển, từng tia từng sợi truyền vào cơ thể Lạc Thanh Nghiên, dẫn dắt dược lực tan ra, thấm sâu vào kinh mạch.

Khí tức hỗn loạn trong người nàng dần được ổn định, sắc mặt tuy vẫn tái nhợt, nhưng cơn đau đã vơi đi đôi chút.

Thấy tình trạng của nàng đã đỡ hơn, Trần Tình thầm thở ra một hơi, lau đi mồ hôi trên trán.

Đúng lúc này, từ phía xa vang lên mấy tiếng gọi dồn dập.

Mấy nữ đệ tử cuối cùng cũng hoàn hồn, vội vàng chạy tới.

“Sư tỷ! Tỷ không sao chứ?!”

Ánh mắt các nàng trước tiên rơi lên trên người Lạc Thanh Nghiên.

Thấy nàng tuy sắc mặt còn nhợt nhạt, gương mặt lấm tấm vết máu chưa kịp lau sạch, nhưng khí tức đã ổn định, không có dấu hiệu nguy hiểm, đám nữ đệ tử lập tức thở phào một hơi, căng thẳng trong lòng cũng theo đó mà buông lỏng xuống.

Nhưng ngay sau đó, các nàng mới ý thức được khung cảnh trước mắt này hình như có chỗ nào đó không đúng cho lắm.

Lạc Thanh Nghiên đang được Trần Tình nửa ôm nửa đỡ trong tay, khoảng cách gần đến mức khó tránh khỏi khiến người ta hiểu lầm.

Tựa như cũng nhận ra sự thân mật ấy, hàng mi nàng khẽ run, theo bản năng muốn tránh đi, nhưng thân thể vừa nhúc nhích liền kéo theo từng đợt đau nhói, cuối cùng không thể không khẽ rên một tiếng, cả người mềm đi, ngã đầu dựa hẳn vào lồng ngực rắn chắc của Trần Tình.

Nhìn thấy một màn trước mắt, mấy nữ đệ tử đang gấp gáp chạy tới đồng loạt khựng lại, đứng sững tại chỗ như bị điểm huyệt, ánh mắt qua lại giữa hai người, trong đầu chỉ còn lại một suy nghĩ:

“Chẳng lẽ đây là tiểu tình nhân giấu kín của sư tỷ?!”

Bên kia, cự Viên cũng bị cú phản kích của Trần Tình chấn lùi mấy bước, thân hình khổng lồ khựng lại trong chốc lát. Trên nắm đấm to như búa đá xuất hiện một vết rách sâu, máu tươi nhỏ xuống đất từng giọt, bốc lên mùi tanh nồng.

Nó cúi đầu nhìn vết thương trên tay mình, qua một lúc mới chậm rãi ngẩng lên.

Ánh mắt đỏ ngầu kia thoáng hiện một tia kiêng dè, nhưng chỉ trong nháy mắt đã bị hung tính dữ dội nuốt chửng.

Cự Viên gầm lên một tiếng dài, khí tức nửa bước linh thú lại ầm ầm bộc phát, lần nữa đạp đất lao thẳng về phía đám người.

Trần Tình còn đang tận hưởng cảm giác mềm mại của mỹ nhân trong lòng, sống lưng bỗng nhiên lạnh toát, bản năng chiến đấu lập tức kéo hắn trở lại thực tại.

Hắn không nói hai lời, lập tức bế lấy Lạc Thanh Nghiên đứng dậy, nhặt lại thanh kiếm rơi bên cạnh, hô lớn một tiếng.

“Mau đưa sư tỷ các ngươi rời đi, ta sẽ ở lại ngăn cản nó!”

Đám nữ đệ tử không chút do dự gật đầu, nhanh chóng tiến lại đỡ lấy Lạc Thanh Nghiên.

Dưới áp lực khí tức cuồng bạo kia, các nàng nào dám chần chừ, chỉ trong chớp mắt đã nhanh chóng rời xa, thân ảnh khuất dần trong rừng.

Đến khi xác nhận bọn họ đã rời khỏi phạm vi nguy hiểm, Trần Tình khẽ thở ra một hơi, trong lòng không còn vướng bận.

Ánh mắt hắn đã khóa chặt lấy cự Viên đang gầm rú lao tới, bàn tay siết chặt chuôi kiếm, khóe miệng nhếch lên một đường cong rất khẽ.

“Được… hôm nay mượn tay ngươi để rèn luyện một chút vậy!”

Ầm!

Cự Viên đạp mạnh xuống đất, thân hình khổng lồ lao tới như một ngọn núi xám đang trượt ngang, mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung lên bần bật.

Hai cánh tay to như thân cây cổ thụ vung lên, quyền phong gào thét, khí lưu cuộn trào, chưa chạm tới đã ép cho lá khô bay loạn.

Trần Tình lần này không dám đối cứng.

Ngay khoảnh khắc nắm đấm cự Viên giáng xuống, hắn đột ngột nghiêng người.

Ầm!

Quyền phong nện thẳng xuống vị trí hắn vừa đứng, đất đá nổ tung, một hố sâu lõm hẳn xuống, bụi mù cuộn lên che kín tầm mắt.

Trần Tình mượn lực phản chấn bật người nhảy lên, trọng kiếm trong tay xoay tròn, chém xéo xuống bả vai cự Viên.

Keng!

Âm thanh va chạm vang lên chát chúa như kim thiết giao kích.

Lưỡi kiếm chỉ chém vào da thịt nửa tấc, liền bị một tầng lực cứng rắn chặn lại, chấn động truyền ngược khiến hai tay Trần Tình tê dại.

“Quái vật!”

Trần Tình chửi thầm một tiếng, định vung kiếm chém thêm lần nữa.

Nhưng cự Viên phản ứng quá nhanh, bàn tay to lớn đã vỗ tới, chuẩn xác nhắm thẳng vào hắn.

Trần Tình đang trên không trung không thể né tránh, hắn chỉ có thể vội vàng thu lại thế công giơ kiếm chắn ngang.

Đùng!

Thân hình hắn bị đánh bay ra xa, lăn mấy vòng trên mặt đất, ép gãy hàng loạt cây cổ thụ mới miễn cưỡng dừng lại.

Hắn chống kiếm lảo đảo đứng dậy, khí huyết trong cơ thể cuộn trào dữ dội, cổ họng dâng lên vị tanh ngọt, một tia máu tươi theo khóe môi tràn ra. Thế nhưng đôi mắt hắn vẫn sáng rực, ánh nhìn kiên định, không hề lộ ra nửa phần sợ hãi.

Cự Viên trông thấy con kiến hôi trước mặt vẫn có thể đứng lên, lại cảm nhận cơn đau nhói nơi bả vai, lửa giận trong lồng ngực lập tức bốc cao.

Nó vỗ ngực liên hồi, gào rống không ngừng, linh lực quanh thân cuồn cuộn, khí tức cuồng bạo càng thêm hung hãn, sát ý gần như tràn ra ngoài, từng đường vân mờ mờ trên da càng lúc càng rõ.

Nó cúi thấp người, rồi bất chợt lao tới lần nữa.

Lần này nhanh hơn trước một đoạn!

Trần Tình đồng tử co lại, linh lực trong người cũng vận chuyển đến cực hạn.

Phừng!

Một tiếng bạo minh trầm thấp vang lên, ngọn hỏa diễm đỏ sẫm đột ngột tuôn ra từ bàn tay hắn, nhanh chóng bao phủ toàn bộ thân kiếm.

Trọng kiếm rung lên dữ dội, kiếm minh nặng nề mà hung hãn, nhiệt độ xung quanh lập tức tăng vọt.

Khí tức trên người Trần Tình bỗng nhiên bành trướng, làn da hắn loé lên một lớp kim quang nhàn nhạt, lực đạo nhục thân được đẩy tới cực hạn.

Hắn đạp mạnh chân xuống đất, thân hình lao thẳng về phía trước, chủ động nghênh đón thế công của cự Viên.

“Đến!”

Một tiếng quát trầm thấp vang lên, mang theo cả chiến ý lẫn hưng phấn.

ẦM!

Trọng kiếm bọc hỏa diễm và nắm đấm khổng lồ va chạm trực diện, linh lực bùng nổ như sét nổ giữa không trung.

Hai thân ảnh một lớn một nhỏ đồng thời bị chấn bật ra, chưa kịp đứng vững đã lại lần nữa lao vào nhau.

Trận chiến liền kéo dài không dứt.

Có lúc, Trần Tình bị một quyền đánh bật lùi mấy trượng, lưng va mạnh vào thân cây khiến vỏ cây vỡ nát. Nhưng ngay sau đó hắn lại bật dậy, xông thẳng trở lại như chẳng hề bị ảnh hưởng.

Có lúc, hỏa diễm trên trọng kiếm quét ngang, ép cự Viên phải lùi bước, trên da thịt dày cộp liên tiếp xuất hiện những vết cháy sém, mùi khét bốc lên nồng nặc. Nhưng nó cũng chẳng hề thu tay, vung quyền càng lúc càng thô bạo.

ẦM! ẦM! ẦM!

Quyền ảnh, kiếm quang chồng chéo, mỗi lần va chạm đều khiến mặt đất rung chuyển.

Rừng cây xung quanh liên tiếp sụp đổ, thân cổ thụ gãy ngang, lá vụn cùng đất đá bị khí kình cuốn lên che kín cả tầm mắt.

Bụi mù mịt mờ, chỉ còn loáng thoáng thấy hỏa quang đỏ sẫm lúc ẩn lúc hiện, cùng tiếng gầm rống điên cuồng của cự Viên vang vọng không dứt.

Cả hai vẫn không ai nhường ai, càng chiến càng điên cuồng.

Ở phía xa, Lạc Thanh Nghiên cùng bốn nữ đệ tử vẫn không rời đi, lặng lẽ nép mình sau một tảng đá lớn, ánh mắt dán chặt về phía chiến trường trước mặt.

Bụi mù cuồn cuộn, linh lực va chạm không ngừng khiến mặt đất rung lên từng đợt, nhịp tim mấy người cũng theo đó mà thắt lại, đập dồn dập không ngừng.

Đây là lần đầu tiên các nàng tận mắt chứng kiến một trận giao phong ở Luyện Khí kỳ lại hung hiểm và kịch liệt đến như vậy.

Trong lòng mỗi người đều không khỏi dậy lên một tia chấn động, âm thầm kinh ngạc trước thực lực vượt xa tưởng tượng của thiếu niên kia.

Lạc Thanh Nghiên lúc này thương thế đã tạm ổn định, dược lực đang chậm rãi lan ra, nhưng thân thể vẫn còn suy yếu, ngồi tựa vào một nữ đệ tử bên cạnh, sắc mặt vẫn chưa thể hồng hào trở lại.

Nàng cắn nhẹ môi, ánh mắt dõi theo thân ảnh thiếu niên đang một mình đối đầu cự Viên kia.

Một người, một kiếm, đứng trước nửa bước linh thú cao lớn như núi, thế mà lại không hề lùi bước.

Mỗi lần trọng kiếm vung lên, linh lực bạo phát, đều mang theo một cỗ khí thế dứt khoát, không chút do dự.

Trong lòng nàng không hiểu sao lại khẽ run lên.

Hình ảnh trước mắt, lại vô thức chồng lên khoảnh khắc gần gũi vừa rồi.

Nghĩ đến đó, vành tai nàng hơi nóng lên, ánh mắt theo bản năng né đi một chút, rồi lại không kìm được mà nhìn về phía hắn lần nữa.

Tên này… rõ ràng vừa rồi còn khiến nàng như muốn tức điên lên.

Vậy mà bây giờ, đứng giữa chiến trường, lại giống như biến thành một người khác.

Lạc Thanh Nghiên siết nhẹ bàn tay đặt trên đầu gối, trong lòng dâng lên một cảm xúc rất khó gọi tên.

Lo lắng có, bực bội có.

Nhưng nhiều hơn cả… là một tia dao động mà chính nàng cũng không muốn thừa nhận.