Nhất Kiếm Trảm Thương Khung

Chương 51: Nhìn Nhầm?



Tinh Mặc quay đầu lại, thấy người ngăn cản mình chỉ là một thiếu niên chừng mười lăm, mười sáu tuổi, trong lòng không khỏi thoáng kinh ngạc.

Dù sao hắn cũng là đệ tử ngoại môn lâu năm, tu vi đã đạt Luyện Khí tầng chín. Chỉ tiếc nhiều năm liền không kiếm được Trúc Cơ Đan, tu vi cứ thế dậm chân tại chỗ, tiền đồ ngày càng mờ mịt.

Chán nản cảnh tu luyện vô vọng, hắn mới bày sạp bán linh thảo tại chợ đêm. Bề ngoài buôn bán đàng hoàng, nhưng thực chất lại thường dùng thủ đoạn tráo thật đổi giả, chuyên lừa những kẻ không am hiểu dược tính. Lại thêm phía sau có thế lực chống lưng, cho dù có người nhìn ra manh mối cũng không dám đứng ra vạch mặt.

Không ngờ hôm nay lại gặp phải một nha đầu hiểu rõ dược lý, trực tiếp lật tẩy thủ đoạn của hắn ngay giữa chợ đêm, khiến hắn trở tay không kịp.

Phần lớn người buôn bán trong khu chợ này đều có lai lịch không đơn giản. Hoặc là đệ tử lâu năm trong cốc, hoặc là người thân của những người có thế lực ở đây.

Chính vì vậy, rất ít người muốn làm lớn chuyện, càng hiếm khi có ai dám công khai vạch mặt nhau trước đám đông.

Nhận thấy thiếu niên trước mặt vẫn giữ chặt vai mình, Tinh Mặc nhíu mày, âm thầm cảm nhận tu vi đối phương. Khi phát hiện Trần Tình chỉ mới ở Luyện Khí tầng bảy, khóe miệng hắn liền nhếch lên một nụ cười khinh miệt.

“Tiểu tử từ đâu chui ra, lại thích lo chuyện bao đồng?”

Hắn nheo mắt, giọng nói trầm xuống, mang theo ý uy hiếp rõ rệt:

“Biết điều thì buông tay ngay, ta coi như chuyện hôm nay chưa từng xảy ra. Nếu còn cố chấp xen vào, hậu quả thế nào… đừng trách ta không nhắc nhở trước.”

Trần Tình vẫn không đáp, hắn lúc này đang suy nghĩ làm sao để vạch trần tên này, lấy lại công bằng cho thiếu nữ kia.

Qua một lúc, thấy Trần Tình vẫn đứng im bất động, Tinh Mặc trong lòng dâng lên một cơn tức giận. Hắn lập tức vận lực, gắng sức giãy giụa, mưu đồ thoát khỏi bàn tay đang kìm chặt trên vai mình.

Nhưng bàn tay kia tựa như gọng sắt khóa chặt bả vai, mặc cho hắn vùng vẫy thế nào cũng không hề lay chuyển.

Trong lòng Tinh Mặc không khỏi dâng lên một tia kinh hãi, lực đạo của tiểu tử này vì sao lại khủng khiếp đến vậy?

Hắn nghiến chặt răng, cơ bắp trên vai căng phồng, từng thớ thịt cuồn cuộn nổi lên. Linh lực Luyện Khí tầng chín âm thầm vận chuyển, theo kinh mạch dồn cả về bả vai, mưu đồ dùng lực chấn động để hất văng bàn tay của Trần Tình.

Trần Tình khẽ nhíu mày. Nhận ra ý đồ của đối phương, hắn không nói một lời, chỉ lặng lẽ gia tăng lực đạo. Năm ngón tay siết chặt thêm một phần.

“A!”

Một tiếng hét thảm vang lên. Linh lực trong cơ thể Tinh Mặc lập tức tán loạn, mồ hôi lạnh túa ra sau lưng, sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch.

Hắn trừng mắt nhìn thiếu niên trước mặt, vẻ hung hăng ban nãy đã hoàn toàn biến mất, giọng nói không tự chủ được mà run rẩy:

“Khốn kiếp! Ngươi… ngươi mau thả tay ra! Có biết ta là ai không? Ta là người của Triệu ca! Đây là chuyện giữa ta và nha đầu kia, khuyên ngươi đừng xen vào việc của người khác, kẻo tự rước lấy họa vào thân!”

Nghe đến hai chữ Triệu ca, ánh mắt Trần Tình khẽ lạnh đi. Hắn không đáp một lời, chỉ lặng lẽ gia tăng thêm lực đạo nơi đầu ngón tay.

“Răng rắc”

Tiếng xương cốt nứt gãy vang lên khô khốc, chói tai đến mức khiến những người đứng gần đó da đầu tê dại.

Tinh Mặc trừng to mắt, gương mặt trong nháy mắt tái mét như tờ giấy, cơn đau dữ dội từ bả vai truyền thẳng lên óc, khiến hắn gần như không thở nổi, suýt nữa thì khuỵu xuống tại chỗ.

“A-!”

Một tiếng kêu thảm thiết bật ra khỏi cổ họng hắn, hoàn toàn không còn chút hung hăng ban đầu, chỉ còn lại sợ hãi và hoảng loạn thuần túy.

Phải biết, Trần Tình tu luyện Dương Huyết Sinh Thể dùng hàn khí trong cơ thể Hạ Bạch Y làm chất đốt để rèn luyện nhục thân.

Thân thể hắn hiện tại đã cường hãn vượt xa cảnh giới Luyện Khí kỳ, lực đạo bộc phát ra căn bản không phải thân thể Luyện Khí tầng chín như Tinh Mặc có thể chống đỡ.

Mọi người xung quanh chứng kiến cảnh ấy đều không khỏi âm thầm kinh hãi, tiếng xì xào bàn tán nổi lên khắp bốn phía.

“Tiểu tử này rốt cuộc là ai?”

“Luyện Khí tầng bảy mà lại có thể áp chế Luyện Khí tầng chín đến mức này?”

“Khí lực này… e là không thua kém gì tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ đi.”

Ánh mắt nhìn về phía Trần Tình dần dần thay đổi, từ hiếu kỳ chuyển sang kiêng kỵ, trong lòng mỗi người đều dâng lên một cảm giác lạnh sống lưng.

Tinh Mặc cố nén cơn đau nơi bả vai, cắn răng quay sang đám người xung quanh, lớn tiếng kêu oan:

“Chư vị nhìn xem! Ta buôn bán ở chợ đêm này bao năm nay, xưa nay đều lấy chữ tín làm đầu. Hôm nay không hiểu vì sao lại gặp hai kẻ vô cớ đến phá rối, không đưa ra được nửa điểm bằng chứng, còn ngang nhiên ra tay ức hiếp người!”

Lời vừa dứt, đám đông xung quanh lập tức xôn xao, ánh mắt nhìn về phía Trần Tình và An Tú Lệ trở nên do dự.

Tinh Mặc thấy có người dao động, trong lòng mừng thầm, giọng nói càng thêm bi thiết:

“Ta chỉ là một đệ tử ngoại môn mưu sinh nơi đây, nào dám lừa gạt chư vị? Hai người này một kẻ động thủ, một kẻ phụ họa, rõ ràng là muốn hại ta thân bại danh liệt!”

Thiếu nữ kia nghe những lời ấy liền không nhịn được nữa, lập tức bước ra phía trước, giọng nói tuy còn non nớt nhưng đầy kiên quyết:

“Ngươi rõ ràng đã dùng thủ đoạn gì đó che mắt người khác, khiến Hắc Diệp Thảo trông giống U Minh Thảo. Mọi người ở đây đừng để hắn tiếp tục lừa gạt!”

Tinh Mặc sắc mặt trầm xuống, lập tức phản bác, giọng điệu đầy ngang ngược:

“Ngươi nói ta lừa gạt? Vậy chứng minh đi! Không có chứng cứ thì đừng có ở đây vu khống người khác!”

Thiếu nữ bị câu hỏi ấy chặn lại, sắc mặt hơi trắng đi. Nàng há miệng định nói, nhưng nhất thời lại không biết phải chứng minh thế nào, chỉ có thể sốt ruột thốt lên một tiếng:

“Ta…”

Trần Tình đứng bên cạnh khẽ nhíu mày. Đối với những dược liệu này thì hắn đúng là mù tịt.

Lúc nãy sở dĩ đứng ra, cũng chỉ vì nghe tiểu nha đầu khẳng định đây là Hắc Diệp Thảo, cộng thêm thấy Tinh Mặc có ý ức hiếp người khác, nên mới không do dự can thiệp.

Ngay lúc không khí đang căng thẳng, Phượng Tâm Vân đột ngột chen lên. Nàng đưa tay cầm lấy cọng linh thảo kia. Không ai kịp nhìn rõ nàng đã làm gì, chỉ thấy đầu ngón tay nàng khẽ lướt qua một cái.

Trong nháy mắt, lớp u quang trên thân linh thảo tan biến.

Dưới ánh mắt trợn tròn của mọi người, gốc “U Minh Thảo” lập tức hiện nguyên hình, biến trở lại thành một cọng Hắc Diệp Thảo hoàn chỉnh, màu sắc xám đen thuần khiết, không còn nửa điểm khí tức âm u giả tạo khi nãy.

“Oa! Thật ngại quá! Không may làm nó trở lại nguyên hình rồi!”

Phượng Tâm Vân chớp chớp mắt, giọng nói nhẹ bẫng như thể vừa làm một việc không đáng kể.

Nàng buông tay, cọng Hắc Diệp Thảo rơi xuống trước mặt đang trắng bệch của Tinh Mặc.

Trong nháy mắt, mọi ánh mắt xung quanh đều dồn cả về phía hắn.

“À, đúng là Hắc Diệp Thảo rồi!”

“Hừ! Còn dám mở miệng xưng ba trăm năm U Minh Thảo, rõ ràng là lừa người!”

“May mà ta chưa mua, nếu không thì đúng là bị lừa thảm rồi.”

Trần Tình cũng âm thầm giơ ngón tay cái cho tiểu nha đầu, không ngờ nàng lại có cách khiến cọng linh thảo kia lộ nguyên hình như vậy.

Những tiếng xì xào nối tiếp vang lên, như từng nhát dao cắt vào da mặt Tinh Mặc.

Sắc mặt hắn từ trắng bệch nhanh chóng chuyển sang xanh mét. Hắn không ngờ thủ đoạn đắc ý của mình lại bị hóa giải dễ dàng đến vậy, môi run rẩy, lắp bắp nói:

“Ta… ta cũng chỉ là bị bề ngoài của nó đánh lừa thôi. Ta thật sự không biết đây là Hắc Diệp Thảo, chỉ là nhất thời nhìn nhầm, tuyệt đối không phải cố ý giở trò lừa gạt!”

Trần Tình nghe vậy chỉ khẽ nhếch môi cười nhạt, ánh mắt lộ rõ vẻ châm biếm.

“Nhìn nhầm? Không phải vừa rồi ngươi còn vỗ ngực xưng danh, khẳng định đây là U Minh Thảo ba trăm năm tuổi, lớn tiếng bảo người khác phải đưa ra chứng cứ sao? Bây giờ sự thật bày ngay trước mắt, lại đổi giọng thành kẻ vô tội?”

Hắn liếc mắt sang thiếu nữ đứng bên cạnh, thấy nàng vẫn còn sững sờ chưa hoàn hồn, liền hạ giọng hỏi:

“An tiểu thư, ý nàng thế nào? Có muốn đưa hắn lên Chấp Pháp Đường một chuyến không?”

Thiếu nữ khẽ giật mình, lúc này mới định thần lại. Nàng chính là An Tú Lệ, tiểu thư An gia ở trấn Vân Thủy, cùng Trần Tình gia nhập Vân Ẩn Cốc nửa tháng trước.

An Tú Lệ nhìn Trần Tình, rồi lại nhìn Tinh Mặc đang tái mét mặt mày, do dự một chút rồi gật đầu thật mạnh:

“Phải! Loại người này nên đưa đến Chấp Pháp Đường chịu phạt, nếu không trừng trị nghiêm khắc, sớm muộn gì cũng sẽ hại chết đồng môn khác!”

Nghe đến ba chữ “Chấp Pháp Đường”, sắc mặt Tinh Mặc khẽ biến. Hắn cắn răng định vận toàn bộ linh lực để liều mạng phản kháng.

Nhưng ngay lúc đó, một luồng sát khí thô bạo đột ngột ập tới, cuốn ngang cả khu chợ. Đám người vây xem lập tức dạt ra như gặp phải ôn thần, không khí trong chớp mắt trở nên nặng nề đến nghẹt thở.

Một giọng nói ồm ồm, mang theo vẻ ngang ngược và bá đạo vang lên:

“Là tên nào to gan lớn mật, dám động vào người của Hắc Hùng hội ta ngay giữa chợ đêm?”

Người xuất hiện chính là Triệu Tần, phía sau còn theo vài tên đàn em, khí thế hùng hổ.

Vừa rồi hắn mới bàn xong kế hoạch với Trương Tú, tâm trạng đang lúc thoải mái, dẫn đám thuộc hạ đến chợ đêm định uống vài chén tiêu khiển, không ngờ nghe tin có kẻ không biết sống chết dám động vào người của Hắc Hùng hội, liền lập tức chạy tới.

Thế nhưng, khi ánh mắt hắn rơi vào thiếu niên đang nắm chặt vai Tinh Mặc, đồng tử Triệu Tần lập tức co rút lại.

Giọng nói vừa rồi còn đầy ngang ngược, lúc này đã khựng hẳn:

“Trần Tình?”

Tinh mặc nhìn thấy Triệu Tần đến, như người chết đuối vớ được cọc, vội vàng kêu lên đầy kích động:

“Triệu ca! Cứu mạng! Tiểu tử này vô cớ gây sự, không những vu oan giá họa, phá sạp của ta, thậm chí còn ra tay đả thương ta, đúng là không để Triệu ca vào mắt!”

Trần Tình nghe xong chỉ khẽ nhếch môi, liếc nhìn Triệu Tần một cái, giọng nói chậm rãi, mang theo chút mỉa mai:

“Ồ? Vu oan giá họa sao? Nhân chứng vật chứng đều có đầy đủ ở đây, bây giờ bị vạch trần, lại đổi sang làm kẻ bị hại? Hắc Hùng hội các ngươi… làm ăn đúng là càng ngày càng ‘quang minh chính đại’.”

Triệu Tần làm sao không nghe ra ý mỉa mai trong giọng Trần Tình, sắc mặt trầm xuống, tức giận quát lớn:

“Người của Hắc Hùng hội ta có sai, cũng do ta đến xử lý! Chưa đến lượt ngươi xen vào, mau thả hắn ra, nếu không đừng trách ta không khách sáo!”

Trần Tình vẫn không buông tay, ánh mắt hờ hững lướt qua Triệu Tần.

“Ta và ngươi còn cần phải khách sáo sao?”

“Ngươi…”

Triệu Tần nghe câu nói đầy tính khiêu khích của Trần Tình, sắc mặt lúc xanh lúc đỏ, cơ bắp trên cánh tay cuồn cuộn nổi lên.

Hắn nhớ đến món nợ của A Ngang. Theo lý, lúc này hắn nên ra tay ngay tại đây để lấy lại thể diện cho Hắc Hùng hội.

Thế nhưng, khi đối diện với ánh mắt bình thản đến khác thường của Trần Tình, kẻ chỉ có tu vi Luyện Khí tầng bảy, lại dùng một bàn tay khóa chặt một Luyện Khí tầng chín đến không thể phản kháng, trong lòng Triệu Tần không khỏi sinh ra do dự.

Nếu đổi lại là hắn, tự nhiên cũng có thể làm được điều tương tự. Nhưng mấu chốt là, hắn đã là Luyện Khí tầng chín đỉnh phong.

Khí thế của Trần Tình lúc này còn sắc bén hơn cả lần giao thủ trước. Triệu Tần rốt cuộc cũng tin lời A Ngang nói không hề khoa trương, Trần Tình hiện tại đã không thể xem thường.

Nhìn thấy bầu không khí căng thẳng đến mức chỉ cần một mồi lửa là có thể bùng nổ, An Tú Lệ đứng bên cạnh không khỏi siết chặt hai tay.

Dưới khí thế hung hãn của Triệu Tần, đôi chân nàng hơi run rẩy, nhưng ánh mắt vẫn cố giữ không né tránh.

Nàng nhìn thấy Trần Tình vì mình mà đứng ra đối đầu với cả Hắc Hùng hội, trong lòng dâng lên một cảm giác khó nói thành lời, vừa cảm kích, vừa lo lắng.

An Tú Lệ tuy sống ở khu nhà phía đông của nữ đệ tử, nhưng hung danh của Hắc Hùng hội ở ngoại môn thì nàng đã nghe không ít.

Lúc này, thấy Triệu Tần mặt mày dữ tợn, lại dẫn theo đám đàn em vây kín xung quanh, nỗi sợ trong lòng nàng càng lúc càng rõ rệt.

Nàng lo Trần Tình vì bảo vệ mình mà chuốc lấy phiền phức không đáng có.

Do dự một thoáng, An Tú Lệ lấy hết can đảm bước lên, che trước mặt Trần Tình, ngẩng cao đầu nhìn về phía Triệu Tần, cố gắng giữ bình tĩnh nói.

“Triệu… Triệu hội trưởng, chuyện này do ta mà ra không liên quan tới huynh ấy…”

Còn chưa nói xong cánh tay nàng đã bị nắm lấy, kéo ngược ra phía sau.

Trần Tình lôi Tinh Mặc bước lên, nhìn sang An Tú Lệ cười nói.

“Không cần lo cho ta, dù sao ta với cái hội này cũng không ít ân oán, nàng có đứng ra nói gì bọn hắn cũng không nghe đâu.”

“Nhưng mà…”

An Tú Lệ vẫn còn chút lo lắng, bàn tay khẽ nắm lấy tay áo Trần Tình.

Trần Tình hơi nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua gương mặt lo lắng đầy chân thành của An Tú Lệ. Trong khoảnh khắc, thần sắc lạnh nhạt nơi đáy mắt hắn dịu xuống đôi chút.

Hắn khẽ lắc đầu, giọng nói hạ thấp, chỉ đủ cho nàng nghe:

“Chuyện này vốn đã không còn đường lui. Nàng có đứng ra, bọn họ cũng chỉ coi là yếu thế để bắt nạt thêm mà thôi.”

Nói xong, hắn nhẹ nhàng kéo nàng lùi lại phía sau nửa bước, đứng chắn trước mặt.

“Ở yên phía sau.”

An Tú Lệ còn muốn nói gì đó, nhưng nhìn bóng lưng thiếu niên trước mặt, lời đến bên môi lại nghẹn lại. Không hiểu vì sao, nàng bỗng cảm thấy bóng lưng ấy lại mang đến một cảm giác an tâm khó tả.

Triệu Tần chứng kiến cảnh hai người “tình chàng ý thiếp” ngay trước mặt, thái độ lại hoàn toàn coi thường sự tồn tại của mình, sắc mặt lập tức trở nên u ám. Cơn phẫn nộ bị kìm nén từ đầu đến giờ rốt cuộc cũng bùng nổ.

Hắn gầm khẽ một tiếng, đưa tay rút ra đôi song chùy giắt sau lưng, rồi vỗ mạnh hai cây chùy vào nhau.

“Keng!”

Âm thanh kim loại va chạm vang dội giữa chợ đêm, chấn đến mức không ít người vây xem phải biến sắc, vô thức lùi lại mấy bước. Một luồng sát khí thô bạo theo đó khuếch tán ra, ép thẳng về phía Trần Tình.

“Tiểu tử, ngươi thật sự cho rằng có chút bản lĩnh thì có thể ngang ngược trước mặt ta sao?”

Triệu Tần cười lạnh, ánh mắt đầy sát ý.

“Hôm nay, ta sẽ cho ngươi biết, cái giá của việc đặc tội với Hắc Hùng hội của ta là gì!”

Dứt lời, hắn bước lên một bước, song chùy trong tay xoay nhẹ, linh lực Luyện Khí tầng chín ầm ầm bộc phát, khí thế hung hãn như mãnh thú vồ mồi lao thẳng đến Trần Tình.