Trần Tình cùng Tô Mộng Yên thấy bầu không khí có chút không đúng, cả hai liền tự động tách ra.
Nhìn thấy Thanh Như Nguyệt vẫn còn ngơ ngác đứng đó nhìn về phía này, Trần Tình đưa tay lên sờ sờ mũi, sau đó ho khan một tiếng thật lớn, cố xua đi sự im lặng quỷ dị đang bao trùm.
"Khụ… Thanh sư tỷ, sao tỷ lại tới đây?"
Thanh Như Nguyệt nghe được câu hỏi kia, trong lòng bỗng có xúc động muốn tiến lại gõ một cái thật mạnh lên đầu tên sư đệ ngu ngốc này.
Nàng vì lo lắng hắn gặp nguy hiểm, không một giây phút nào có thể yên lòng, vừa nghe thấy tiếng nổ lớn liền điên cuồng xông vào.
Vậy mà bây giờ thì sao? Vừa vào đến nơi đã thấy hắn đang tay trong tay, tình tứ mập mờ với ả yêu nữ này!
Thật là tức chết nàng mà.
Thanh Như Nguyệt hít sâu một hơi, cưỡng ép đè nén làn sóng cảm xúc đang hỗn loạn trong lồng ngực xuống.
Nàng hoàn toàn ngó lơ câu hỏi của hắn, mũi chân khẽ điểm xuống mặt đất, thân ảnh thanh mảnh lập tức lướt tới, vững vàng đáp xuống ngay sát bên cạnh Trần Tình.
Lúc này, sát ý ngút trời trên người nàng đã tiêu tán, thay vào đó là vài phần lo lắng hiếm hoi xuất hiện nơi đáy mắt.
Thanh Như Nguyệt từ trên xuống dưới đánh giá hắn một lượt, ánh mắt liên tục đảo qua những vệt máu tươi loang lổ và lớp tro bụi bám đầy trên y phục của hắn.
Sau một hồi tỉ mỉ kiểm tra, nàng mới khẽ mím môi, thấp giọng nói.
”Không sao là tốt rồi!”
Giọng nói của nàng tuy có phần bình thản, nhưng sự quan tâm, lo lắng nồng đậm ẩn chứa bên trong lại chẳng thể nào che giấu nổi.
Trần Tình vừa mới hé môi định mở miệng nói gì đó.
Thì đột nhiên, một cánh tay mềm mại không xương bỗng từ đâu vòng qua, chuẩn xác và dứt khoát ôm chặt lấy cánh tay to lớn của hắn.
Tô Mộng Yên dùng lực kéo mạnh Trần Tình về phía mình, nửa thân thể mềm mại quyến rũ gần như dựa sát sạt vào người hắn không một kẽ hở.
Ánh mắt nàng thoáng hiện lên một tia sắc sảo đầy đề phòng.
Nhưng ngay khi ngẩng đầu nhìn thẳng vào Thanh Như Nguyệt, khóe môi đỏ mọng đã lập tức cong lên thành một đường cong mê người, như cười như không.
"Như Nguyệt tỷ tỷ, có tiểu muội ở đây bảo vệ tiểu lang quân.”
“Chàng làm sao có thể chịu nửa phần thương tổn được chứ?"
Nói xong, nàng còn cố ý dùng lực, siết nhẹ cánh tay Trần Tình vào giữa hai “đại bạch thỏ” đầy đặn, mềm mại trước ngực.
Sự tiếp xúc da thịt đầy đột ngột, kích thích ấy khiến toàn thân Trần Tình khẽ run lên, một luồng cảm giác lâng lâng, tê dại khó tả lập tức xộc thẳng lên đại não, suýt chút nữa đã làm hắn thần hồn điên đảo.
Bờ vai ngọc của nàng khẽ nghiêng về phía trước đầy vẻ nũng nịu, nhưng đôi mắt phượng lại khẽ nheo lên, ánh qua một tia sắc sảo, kiêu hãnh như đang âm thầm tuyên bố chủ quyền của mình ngay trước mặt tình địch.
Thanh Như Nguyệt vốn còn đang bận tâm kiểm tra thương thế trên người Trần Tình.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ba chữ "tiểu lang quân" lọt vào tai, lại nhìn thấy cánh tay Tô Mộng Yên đang ôm chặt lấy hắn không chịu buông, cả người nàng liền như bị điểm huyệt, đơ cứng tại chỗ.
Đôi mắt đẹp lập tức mở lớn, tràn đầy sự kinh ngạc đến khó tin.
Ánh mắt nàng bắt đầu đảo qua khuôn mặt đắc ý của Tô Mộng Yên, lại nhìn sang biểu cảm ngượng ngùng của Trần Tình,
Nhìn thấy nơi cánh tay hai người đang dính chặt lấy nhau không rời.
Đầu óc Thanh Như Nguyệt nhất thời trống rỗng.
Trong đầu nàng bấy giờ chỉ còn lại một câu hỏi duy nhất lượn vòng quanh.
Mới để hắn rời đi có bao nhiêu lâu? Rốt cuộc ở bên trong này đã xảy ra cái chuyện quái quỷ gì rồi?
Nhìn thấy phản ứng ngây người của Thanh Như Nguyệt, Tô Mộng Yên lại càng được nước lấn tới.
Nàng cố ý nghiêng đầu, nhẹ nhàng tựa lên bờ vai vững chãi của Trần Tình, hướng về phía đối phương nở một nụ cười cực kỳ yêu mị cùng khiêu khích.
"Tiểu lang quân nhà ta vẫn rất khỏe khoắn, không phiền Thanh sư tỷ phải dốc lòng lo lắng đâu.”
Khóe mắt Thanh Như Nguyệt giật mạnh một cái.
Không biết vì sao, khi nghe thấy hai chữ "nhà ta" phát ra từ khuôn miệng đỏ mọng kia, nàng cảm thấy cực kỳ chói tai.
Một cảm giác khó chịu, bứt rứt không rõ nguyên nhân chợt dâng lên, lấp đầy lồng ngực nàng.
Thế là, gần như theo bản năng.
Thanh Như Nguyệt bước tới một bước, đưa tay chụp lấy cánh tay còn lại của Trần Tình rồi dứt khoát kéo ngược về phía mình.
"Trần Tình, ả yêu nữ này nổi danh xảo trá ở ngoại môn, ngươi đừng có mê luyến sắc đẹp mà bị ả lừa gạt!”
“Mau… mau tránh xa nàng ta ra một chút!"
Bất ngờ bị hai lực đạo cường đại kéo ghì từ hai phía, Trần Tình đang trong tình trạng cạn kiệt linh lực lập tức lảo đảo, suýt chút nữa ngã nhào.
Tô Mộng Yên khẽ nhíu đôi mày liễu, thanh âm yêu mị bấy giờ đã lạnh đi vài phần.
"Này, Như Nguyệt tỷ tỷ, tiểu lang quân muốn đứng bên cạnh ai là quyền tự do của chàng.”
“Tỷ tỷ cứ thế ngang nhiên kéo người của muội đi... có phải là hơi quá mức bá đạo rồi không?”
Nghe đến mấy chữ "người của muội", lông mày Thanh Như Nguyệt dựng đứng lên, tức giận nói.
"Người của ngươi?”
“Trần Tình từ lúc nào trở thành người của ngươi hả?”
“Hắn tiến vào đây là đồng minh với ta, tất nhiên phải đứng về phía ta mới đúng!”
Thanh Như Nguyệt trừng mắt, cánh tay thon thả lập tức vận thêm lực, gồng lên nhằm giữ chặt Trần Tình ở lại bên mình.
Tô Mộng Yên khẽ hừ một tiếng lạnh lùng, cánh tay đang ôm lấy hắn lại càng siết chặt hơn, ra sức kéo Trần Tình ngược trở lại về phía nàng.
"Ít nhất thì ngay tại thời điểm này, chàng không phải người của tỷ, mà là thuộc về ta, Tô Mộng Yên này!"
Nửa câu sau của Tô Mộng Yên chẳng khác nào mồi lửa châm vào ngòi nổ.
Thanh Như Nguyệt nghe vậy, trong lòng bỗng dâng lên một ngọn lửa vô danh, bừng bừng phun trào.
Nàng lập tức kéo mạnh cánh tay Trần Tình về phía mình, sắc mặt lạnh băng như sương giá.
"Tóm lại là không được đứng gần ả!”
“Ả yêu nữ này nguy hiểm như thế nào ngươi còn không rõ sao?”
“Trần Tình, qua bên này cho ta!"
Tô Mộng Yên cũng không chịu thua kém, nửa bước không nhường.
"Tiểu lang quân, đừng đi! Ở lại với thiếp!"
Hai nữ nhân trực diện nhìn nhau, không ai chịu nhường ai.
Một người váy đỏ yêu mị quyến rũ, một người váy xanh thanh lãnh.
Khi ánh mắt hai nàng giao nhau giữa không trung, dường như có những tia lửa điện vô hình đang nổ tung lách tách, khiến nhiệt độ xung quanh động phủ bỗng chốc giảm xuống vài độ.
Trần Tình đứng ở chính giữa, bị mỗi người kéo ghì một bên tay, cả người hắn cứ thế nghiêng qua nghiêng lại không tự chủ được.
Chẳng khác nào một cọng cỏ dại đáng thương đang chống chọi trước hai luồng cuồng phong bão táp.
Khóe miệng hắn co giật liên tục, ánh mắt đờ đẫn, đầu óc bấy giờ đã hoàn toàn chết lặng vì bất lực.
“Khanh khách...!”
Đúng lúc này, ngay bên tai hắn bỗng nhiên vang lên tiếng cười khúc khích không ngừng của Phượng Tâm Vân.
Cái miệng nhỏ của tiểu nha đầu vẫn còn bận rộn nhai nhóp nhép cánh hoa Tam Sinh Tuyết Liên vừa cuỗm được.
Nàng vừa ra sức nhai nuốt, vừa dùng giọng điệu trêu chọc thốt ra một câu.
“Cho ngươi chừa cái thói trăng hoa!”
…
Phía bên dưới hố sâu hoang tàn.
Trương Tú được Ninh Trác miễn cưỡng đỡ dậy.
Sau khi nuốt liên tiếp vài viên đan dược chữa thương, sắc mặt tái nhợt của hắn rốt cuộc cũng lấy lại được vài phần huyết sắc.
Hắn vô thức liếc mắt nhìn về phía xa.
Nơi đó, Tô Mộng Yên cùng Thanh Như Nguyệt vẫn đang giằng co nảy lửa quanh Trần Tình, bầu không khí sặc mùi thuốc súng.
Mí mắt Trương Tú giật mạnh vài cái, hắn cũng không dám xen vào, lập tức dứt khoát quay đầu, hạ thấp giọng ra lệnh.
"Đi!”
“Nhân lúc bọn chúng còn đang lục đục nội bộ, lập tức rút lui khỏi đây."
Ninh Trác nghe vậy liền gật đầu lia lịa.
Lâm Phong cũng vội vàng đỡ lấy Bành Nghĩa Tân, chuẩn bị len lén lui về phía thông đạo.
Cả ba tên lúc này gần như nhón chân mà đi, động tác khép nép, nhẹ nhàng đến mức chẳng khác gì phường đạo tặc đang lén lút trốn khỏi hiện trường.
Thế nhưng, ngay khi vừa đi được vài bước, một luồng khí tức bạo ngược, tanh nồng bỗng nhiên từ bên cạnh bùng phát như sấm sét giữa trời quang.
Trương Tú sắc mặt đại biến, kinh hãi quay đầu lại.
Chỉ thấy Bành Nghĩa Tân chẳng biết đã thoát khỏi tay Lâm Phong từ lúc nào.
Trên tay hắn găm chặt một bình ngọc cổ kính, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ ngầu, vặn vẹo như một con dã thú bị dồn vào đường cùng.
Bên trong chiếc bình nghiêng đổ, một viên đan dược đỏ thẫm đang tỏa ra những dao động năng lượng cuồng bạo đến cực điểm.
"Ngươi điên rồi sao?"
“Đừng…”
Trương Tú da đầu tê dại, thất thanh quát lên.
Nhưng tất cả đã quá muộn.
Bành Nghĩa Tân lúc này bị cơn giận che mờ lý trí, căn bản không cho bất kỳ ai cơ hội ngăn cản.
Hắn ngửa cổ, dứt khoát nuốt viên Cuồng Bạo Đan kia vào bụng!
Ực!
Khoảnh khắc viên đan dược vào bụng.
Ầm!!!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên.
Một luồng linh lực cuồng bạo như núi lửa phun trào từ lỗ chân lông khắp cơ thể Bành Nghĩa Tân bộc phát ra ngoài, khiến mặt đất dưới chân nổ tung.
Từng mạch máu đỏ thẫm dữ tợn nổi gồ lên như những con giun đất, bò lổm ngổm khắp cổ và hai cánh tay hắn.
Đôi mắt Bành Nghĩa Tân nhanh chóng bị huyết sắc tàn nhẫn nuốt chửng hoàn toàn.
Khí tức vốn đang suy yếu, tàn tạ của hắn lập tức tăng vọt với tốc độ kinh người.
Từ Ngưng Cơ tiểu thành không ngừng phá vỡ gông cùm, thăng thẳng lên đại thành, và cuối cùng, dừng lại ở Đỉnh phong Ngưng Cơ cảnh.
Chỉ còn cách Trúc Cơ chân chính đúng một vách ngăn mỏng manh!
Linh lực cuồng bạo hóa thành từng luồng khí lãng màu lam đậm điên cuồng xoáy quanh thân thể, gào thét càn quét, khiến không khí xung quanh liên tục phát ra những tiếng nổ lách tách chói tai, chấn văng đám người Trương Tú sang một bên.
Nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng ấy, khóe miệng Trương Tú giật lên liên hồi, hắn lòm còm bò dậy, trong lòng lập tức tuôn ra hàng vạn câu chửi rủa.
Cái đồ ngu xuẩn này! Đã là cái giờ phút nào rồi mà còn muốn liều mạng?
Hắn khó khăn lắm mới tìm được cơ hội rút lui an toàn, kết quả lại bị cái tên đầu đất này phá hỏng sạch sẽ.
Bành Nghĩa Tân lúc này đã triệt để đánh mất nhân tính, bị dược lực thiêu đốt tâm trí.
Bao nhiêu uất ức vì bị Trần Tình đùa giỡn.
Bao nhiêu nhục nhã khi bị Tô Mộng Yên đánh trọng thương.
Cùng cơn giận dữ kìm nén từ đầu đến giờ đều hóa thành phẫn nộ phun trào.
"Aaaaaaaaa!!!"
Gã ngửa mặt lên trời gầm lên một tiếng điên cuồng, thanh âm xé rách màng nhĩ, chấn động khắp động phủ hoang tàn.
Ngay sau đó, thân ảnh hắn hóa thành một đạo tàn ảnh, mang theo sát khí ngập trời, hung hăng lao thẳng về phía ba người Trần Tình.
"Tất cả các ngươi... đều phải chết!!!"
…
Lúc này, ở phía bên Trần Tình
Tô Mộng Yên cùng Thanh Như Nguyệt vẫn đang mắt lớn trừng mắt nhỏ, không khí giữa hai người căng thẳng tới mức sắp bốc ra tia lửa điện.
Đột ngột nghe thấy tiếng gào thét chói tai ở đằng xa, cả hai nữ nhân đồng thời lạnh lùng quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy Bành Nghĩa Tân đang như một con trâu điên mất trí lao tới.
Khoảnh khắc ấy, không biết có phải do một sự ăn ý quỷ dị nào đó hay không, hai đại mỹ nhân đồng thời chau mày, trong lòng cùng hiện lên một suy nghĩ tràn đầy bực bội.
Tên rác rưởi này… tới thật không đúng lúc chút nào!
Hỏa khí đang dồn nén từ màn tranh giành vừa rồi bỗng chốc tìm được nơi phát tiết.
Hai người gần như cùng một lúc động thủ.
"Tránh sang một bên!"
Thanh Như Nguyệt lạnh lùng quát.
"Đi ra phía sau!"
Tô Mộng Yên cũng đồng thời ra lệnh.
Trần Tình: ???
Ầm!
Hắn còn chưa kịp định thần xem chuyện gì đang xảy ra, đã bị một bên kéo, một bên đẩy cực mạnh.
“Thần lực” của hai nữ nhân bộc phát khiến cả thân thể hắn lập tức bay ngược ra sau, suýt chút nữa là đâm sầm vào vách động đá cứng ngắc, lảo đảo té ngồi trên mặt đất.
Tô Mộng Yên cũng không chịu kém cạnh, ngón tay ngọc vung lên, dải hồng lăng đỏ rực hóa thành một luồng hồng mang kinh thiên.
Hai cỗ linh lực hùng hậu đồng thời bùng nổ, làm cho cả đại sảnh rung chuyển dữ dội, băng đá rơi rụng lả tả.
Đối mặt với một Bành Nghĩa Tân đang liều mạng lao đến, hai nữ nhân đồng thời tiến lên một bước, vạt áo tung bay.
Sau đó, bọn họ hướng về phía gã trâu điên kia, đồng thanh quát lên một tiếng chói tai.
"Ngươi... CÚT!!!"
Oành!!!
Kiếm quang màu xanh lam thanh lãnh cùng hồng lăng đỏ rực yêu mị trong khoảnh khắc dường như hợp thể làm một, biến thành một dòng thác lũ linh lực khổng lồ.
Luồng sức mạnh ấy mang theo mười phần hỏa khí dồn nén của cả hai, cuốn phăng mọi chướng ngại, hung hăng, tàn nhẫn phóng thẳng về phía trước.