Nhất Kiếm Trảm Thương Khung

Chương 101: Nhất Kiếm Phá Uyên Ương!



Tiếng gầm giận dữ của Trương Tú vẫn còn ong ong quanh quẩn khắp đại sảnh, thế nhưng đáp lại hắn chỉ là sự tĩnh lặng đến quỷ dị của động phủ hoang tàn.

Không một bóng người xuất hiện.

Cũng không một lời phản hồi.

Không gian chết chóc ấy chỉ có tiếng lách tách khe khẽ từ những đốm Tử Kim Hỏa còn sót lại trên mặt đất xém đen.

Sắc mặt Trương Tú lúc này càng lúc càng khó coi, sự bình tĩnh thường ngày đã bị thay thế bằng một mớ hỗn độn giữa kinh hãi và giận dữ.

Không biết từ lúc nào, quần áo rách nát trên người hắn đã thấm ướt một tầng mồ hôi lạnh.

Cảm giác không rõ này thật khiến người ta cảm thấy khó chịu.

Trong lúc mọi người xung quanh đều đang căng thẳng đến mức trái tim như đang treo ngược.

Thì ở một bên, Trần Tình nhìn những biểu cảm ấy đã suýt chút nữa là không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Hắn phải cố mím chặt môi, hai tay nắm chặt lấy vạt áo rách nát, cả gương mặt vì nén tiếng cười mà trướng đến mức đỏ bừng để không phá vỡ bầu không khí quỷ dị.

Tô Mộng Yên vẫn luôn âm thầm chú ý đến nhất cử nhất động của hắn.

Khi nhìn thấy biểu cảm cổ quái, nhịn cười đến mức “nội thương” kia của Trần Tình, đôi mắt phượng xinh đẹp của nàng lập tức híp lại đầy hoài nghi.

Nàng khẽ tiến tới một bước, thanh nhã ghé sát gương mặt tuyệt mỹ vào bên tai hắn, hỏi nhỏ.

“Chàng làm đúng không?”

“Suỵt...”

Trần Tình khẽ đưa ngón tay lên môi làm động tác ra hiệu giữ bí mật, đồng thời nháy mắt một cái đầy tinh nghịch.

Hành động có chút "gian manh" này của hắn khiến khóe môi Tô Mộng Yên cũng bất giác cong lên thành một nụ cười mê người, liền vội vàng đưa tà áo lên che miệng để tránh lộ sơ hở.

Sau một hồi điên cuồng lùng sục xung quanh vẫn không thu được bất kỳ kết quả nào.

Trương Tú rốt cuộc cũng cưỡng ép bản thân phải lấy lại chút bình tĩnh cuối cùng.

Hắn chậm rãi hít sâu một hơi, cố gắng đè nén cơn bực bội cùng cảm giác bất an đang không ngừng dâng lên trong lòng.

Ánh mắt lạnh lẽo của hắn một lần nữa quét khắp đại sảnh hoang tàn.

Đập vào mắt hắn bấy giờ lại là một kẻ đang vội vã che mặt, còn kẻ kia thì lộ ra vẻ mặt cổ quái, cơ mặt co giật như thể đang cố nhịn cười.

Cảnh tượng ấy lọt vào mắt Trương Tú chẳng khác nào một gáo nước lạnh tạt thẳng vào lòng tự tôn.

Là một sự chế giễu trắng trợn, nhục nhã nhất.

Tựa như hai kẻ kia đang cười nhạo sự bất lực của hắn, cười nhạo một đại thiên tài ngoại môn như hắn lại bị đùa bỡn như một con rối từ đầu tới cuối.

Những đường gân xanh lập tức giật lên bần bật trên trán hắn.

Bàn tay giấu trong ống tay áo rách nát siết chặt đến mức phát ra những tiếng “răng rắc”, sát ý trong ngực cuộn trào, suýt chút nữa đã bùng nổ một lần nữa.

Thế nhưng, đến lằn ranh cuối cùng, lý trí của một kẻ tâm cơ vẫn chiến thắng cơn phẫn nộ đỉnh điểm.

Ánh mắt hắn lần lượt lướt qua Bành Nghĩa Tân, Lâm Phong cùng Ninh Trác.

Cả ba người đều đã trọng thương khá nặng, mà bản thân hắn bây giờ cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.

Quan trọng nhất là... trong bóng tối dường như vẫn còn một “tồn tại thần bí”, quỷ dị mà hắn hoàn toàn không thể nhìn thấu hay phát giác.

Nghĩ tới việc đóa Tam Sinh Tuyết Liên bốc hơi ngay trước mắt, Trương Tú lại vô thức rùng mình một cái.

Hắn không dám đánh cược mạng sống của mình vào một ván bài lật ngửa vô định… ít nhất là không phải trong tình trạng tồi tệ như hiện tại.

Sau một hồi trầm mặc, Trương Tú bỗng nhiên bật cười.

Tiếng cười khàn khàn vang vọng giữa đại sảnh.

"Hôm nay... hai vị quả thực đã khiến Trương mỗ này phải mở rộng tầm mắt."

Nghe thấy lời này, đồng tử của Lâm Phong và Ninh Trác lập tức sáng lên.

Bọn họ quá hiểu tính cách của vị hội trưởng này, câu nói này đồng nghĩa với việc Trương Tú đã có ý định rút lui.

Quả nhiên, Trương Tú lại tiếp tục cất lời, khóe miệng rướm máu khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lẽo.

"Chuyện ngày hôm nay, Trương mỗ ghi nhớ kỹ.”

“Chúng ta... rồi sẽ sớm gặp lại thôi."

Dứt lời, hắn lập tức xoay người, dứt khoát phất mạnh ống tay áo rách tả tơi.

"Đi!"

Lâm Phong cùng Ninh Trác gần như đồng thời thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, lập tức chống đỡ thân thể đứng dậy.

Bản thân bọn hắn đã sớm không muốn tiếp tục ở lại cái nơi quỷ quái này thêm một khắc nào nữa.

Bành Nghĩa Tân tuy trong lòng ngập tràn vẻ không cam lòng, mắt găm chặt vào Trần Tình, nhưng cuối cùng vẫn cắn răng, lảo đảo đứng dậy khỏi vòng xoáy hàn khí.

Bốn thân ảnh chật vật nhanh chóng nối đuôi nhau, khập khiễng đi về phía lối ra của động phủ.

Về phần Trần Tình.

Từ đầu đến cuối hắn chỉ lặng im đứng đó, ánh mắt trầm ngâm dõi theo bóng lưng đám người Trương Tú dần khuất dạng sau màn sương bụi.

"Không ngăn bọn họ lại sao?"

Tô Mộng Yên đứng một bên khẽ chau mày, ánh mắt nhìn về phía lối ra đầy vẻ tiếc nuối.

Nàng biết rõ việc thả hổ về rừng chính là hậu họa khôn lường, nhưng nhìn bộ dạng của Trần Tình lúc này, nàng không dám tự ý truy kích.

Nghe câu hỏi của nàng, Trần Tình nở một nụ cười khổ, giọng nói khàn đặc đầy mệt mỏi vang lên.

“Không ngăn nổi.”

Hắn hít sâu một hơi, lắc đầu nói tiếp.

"Đám người Trương Tú tuy chật vật, nhưng thỏ khôn có ba hang.”

“Nếu chúng ta thật sự ép bọn chúng vào đường cùng, khiến bọn chúng điên cuồng liều mạng phản công, kết cục khó mà lường trước được.”

“Huống hồ... ta làm sao có thể để một mình nàng mạo hiểm đối đầu với đám gia hỏa xảo quyệt đó?"

Nói đến đây, Trần Tình khẽ nắm lấy bàn tay ngọc của Tô Mộng Yên, ánh mắt thoáng qua một tia nhu tình, trầm giọng bổ sung.

"Ai mà biết được trong ống tay áo của Trương Tú có còn giấu diếm lá bài tẩy chí mạng nào khác chưa kịp lật ra hay không?”

“Một khi xuất hiện biến số ngoài ý muốn, kết quả rất có thể sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát của cả hai chúng ta."

Tô Mộng Yên thấy Trần Tình chủ động nắm lấy bàn tay mình thì không khỏi khẽ ngẩn người.

Hiển nhiên nàng không ngờ điều hắn đầu tiên nghĩ tới lại là lo lắng cho sự an toàn của nàng, không muốn nàng phải mạo hiểm.

Nàng lặng lẽ nhìn thiếu niên trước mặt.

Nhìn gương mặt tái nhợt vì tiêu hao quá độ.

Nhìn bàn tay vẫn còn đang run nhè nhẹ vì linh lực cạn kiệt.

Một tia ấm áp xen lẫn tư vị ngọt ngào khó tả chợt dâng lên, lấp đầy nơi đáy lòng nàng.

Nàng khẽ nghiêng đầu, nhìn chăm chằm vào đôi bàn tay đang đan chặt vào nhau, khóe môi đỏ mọng bất giác cong lên thành một nụ cười mê người.

"Tiểu lang quân đây là đang lo lắng cho người ta sao?”

Nàng nheo mắt, giọng nói mang theo vài phần trêu chọc đầy quyến rũ.

Nhìn gương mặt tuyệt mỹ, khuynh quốc khuynh thành đang ở gần trong gang tấc, trong lòng Trần Tình bỗng chốc dâng lên một luồng cảm xúc mãnh liệt khó lòng kiềm chế.

Hắn theo bản năng dùng lực, kéo mạnh một cái.

Thân thể mềm mại, thoang thoảng hương thơm thiếu nữ của Tô Mộng Yên lập tức mất đà, ngã nhào vào lòng ngực rộng lớn của hắn.

Bốn mắt nhìn nhau.

Khoảng cách giữa hai gương mặt càng lúc càng gần.

Ngay khi hơi thở ấm nóng của cả hai gần như đã hòa quyện vào nhau, chuẩn bị chạm đến tột cùng của sự mập mờ.

Thì…

“Oong...!”

Đột nhiên, một tiếng kiếm ngân đanh thép, sắc lạnh bỗng vang vọng hư không.

Ngay sau đó là một tiếng quát khẽ đầy bá đạo, mang theo sát khí ngút trời.

“Thanh Vân Kiếm Pháp - Phá Vân!”

Hóa ra, ngay từ khi nghe thấy tiếng nổ lớn chấn động từ sâu bên trong sào huyệt vọng ra, Thanh Như Nguyệt ở bên ngoài đã không còn đủ kiên nhẫn để chờ đợi thêm nữa.

Nàng lập tức vận dụng thân pháp đến cực hạn, dùng tốc độ nhanh nhất có thể để xông thẳng vào trong, bỏ mặc Thanh Thiên Vũ một mình đối phó với bốn tên đệ tử canh gác ở bên ngoài.

Xông vào được một lúc thì nàng liền nhìn thấy đám người Trương Tú với bộ dạng chật vật, thê thảm đang nối đuôi nhau bước ra từ phía đại sảnh, trong khi hoàn toàn không thấy bóng dáng của Trần Tình.

Trong đầu nàng lập tức nổ tung một tiếng, còn tưởng rằng hắn đã gặp phải bất trắc, thậm chí là đã bị đám người Trương Tú giết hại.

Cơn bạo nộ triệt để che mờ lý trí.

Thanh Như Nguyệt không nói không rằng, lập tức rút kiếm, thi triển sát chiêu mạnh nhất của mình nhắm thẳng hướng đám người Trương Tú chém tới.

"Con ả điên này ở đâu ra vậy?”

Trương Tú đang đi đầu bỗng trông thấy vệt kiếm quang hung hãn kia lao tới, da đầu hắn lập tức tê dại, gần như gầm lên một tiếng đầy giận dữ.

Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, hắn chỉ kịp dùng chút sức tàn vung ra tấm trọng khiên đã rách nát của mình chắn ở phía trước, chống đỡ lấy luồng kiếm khí bá đạo đang lao đến kia.

“Keng…!”

Tiếng va chạm kim loại đanh thép, chói tai đột ngột bùng nổ, vang vọng dữ dội khắp thông đạo.

Ngay khoảnh khắc va chạm trực diện với luồng kiếm quang kia, sắc mặt Trương Tú liền đại biến.

Hắn kinh hoàng phát hiện, uy lực ẩn chứa trong một kiếm hung hãn này hoàn toàn vượt xa mọi mức độ dự liệu của bản thân.

“Răng rắc…!”

Một vết nứt dài đột ngột xuất hiện ngay chính giữa mặt trọng khiên.

Sau đó là vết thứ hai, rồi vết thứ ba.

Chỉ trong nháy mắt, vô số đường rạn nứt như mạng nhện điên cuồng lan rộng, bao phủ khắp bề mặt.

"Không ổn!"

Trương Tú vừa kinh vừa giận, trong lòng dấy lên một hồi hoảng loạn.

Hắn cắn răng, định lập tức vận linh lực để ngưng tụ thành một tầng quang tráo hộ thân chắn trước người.

Thế nhưng, tất cả đã quá muộn.

Ầm!

Kiếm quang xanh lam rực rỡ đột ngột bùng nổ.

Tấm trọng khiên vốn đã rách nát sau trận chiến trước đó cuối cùng không thể chịu đựng thêm được nữa, trực tiếp bị một kiếm này chém cho bể nát.

Những mảnh vỡ bắn tung tóe khắp nơi, trong khi luồng kiếm khí hung hãn còn sót lại vẫn không hề giảm bớt, tiếp tục lao thẳng về phía trước.

Oanh!

Một tiếng nổ lớn chấn động màng nhĩ vang lên.

Trương Tú, Bành Nghĩa Tân, Lâm Phong và Ninh Trác đồng thời bị luồng kình lực bá đạo của kiếm khí đánh trúng.

Cả bốn người như những cánh diều đứt dây, đồng loạt phun ra một ngụm máu tươi, bay ngược trở vào bên trong đại sảnh.

Rầm! Rầm! Rầm!

Từng thân ảnh hung hăng rơi rụng, nện mạnh xuống nền đất cháy xém hoang tàn.

Đất đá vụn nổ tung, khói bụi lại một lần nữa bốc lên cuồn cuộn.

Trong số đó, Trương Tú chính là kẻ có kết cục thê thảm nhất.

Hắn vốn đã trọng thương sau khi hứng trọn đòn phối hợp của Trần Tình và Tô Mộng Yên.

Hiện tại lại xui xẻo đứng ở vị trí đầu tiên, hứng chịu phần lớn uy lực của một kiếm bạo nộ kia.

Phía trước ngực hắn giờ đây đã thành một mảng máu thịt be bét, lộ cả xương cốt không biết đã gãy mất bao nhiêu chiếc.

"Phụt!"

Hắn nằm dài trên đất, miệng liên tục phun ra từng ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch, ảm đạm không khác gì một xác chết.

Bên trong đại sảnh bấy giờ.

Trần Tình cùng Tô Mộng Yên đồng thời ngây người.

Cả hai trố mắt nhìn bốn thân ảnh vừa mới nghênh ngang rời đi chưa được bao lâu, chớp mắt một cái đã bị đánh bay ngược trở lại như những bao cát rách nát, nhất thời mí mắt khẽ giật, không biết nên nói gì cho phải.

Động tác mập mờ, thân mật giữa hai người bấy giờ cũng bỗng chốc cứng đờ tại chỗ.

Trong lòng cả hai đồng thời loé lên một suy nghĩ dở khóc dở cười.

Một kiếm này... có phải là hơi “hung tàn” quá rồi không?

Đúng lúc ấy, một thân ảnh mang y phục màu thanh nhạt từ cuối thông đạo cấp tốc lao tới.

Tốc độ cực nhanh, chỉ trong vài cái chớp mắt đã lướt qua màn khói bụi, sừng sững xuất hiện ngay trước lối vào đại sảnh.

Thanh Như Nguyệt lúc này toàn thân vẫn còn bao phủ bởi một tầng sát ý ngút trời, trường kiếm trong tay run lên bần bật, kiếm khí bén nhọn vẫn chưa hoàn toàn thu lại.

Hiển nhiên, nàng đã chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ phải chứng kiến một khung cảnh đẫm máu, thê lương cực độ khi xông vào đây.

Thậm chí, dọc đường đi, nàng còn tự tưởng tượng ra khả năng tồi tệ nhất có thể xảy ra với Trần Tình.

Thế nhưng, ngay khi vừa đặt chân vào đại sảnh, bước chân của Thanh Như Nguyệt liền khựng lại.

Toàn thân nàng cứng đờ tại chỗ.

Đôi mắt đẹp lạnh lẽo như hàn băng giờ đây lại xuất hiện một vẻ ngơ ngác, hoang mang tột độ.

Bởi vì cảnh tượng đang diễn ra trước mắt hoàn toàn trái ngược với những gì nàng đã hình dung trong đầu.

Trần Tình còn sống.

Không những còn sống, mà bàn tay hắn lúc này lại đang đan chặt lấy tay của Tô Mộng Yên không rời.

Khoảng cách giữa hai người gần đến mức dường như sắp dính sát vào nhau, thân mật vô cùng.

Nhìn thế nào đi chăng nữa... cái bầu không khí này cũng không giống như vừa mới trải qua một trận sinh tử đại chiến đầy nguy kịch.

Ngược lại, trông họ giống như một cặp uyên ương vừa bị nàng đột ngột xông vào phá hỏng chuyện tốt.

Không khí bên trong đại sảnh hoang tàn gần như ngưng đọng, trở nên cực kỳ vi diệu.