Nhất Kiếm Trảm Thương Khung

Chương 100: Tam Sinh Tuyết Liên!



Khói bụi mịt mù sinh ra từ vụ nổ kinh thiên cuối cùng cũng dần tan đi.

Biển lửa tử kim vốn cuồng bạo khắp đại sảnh cũng đã lắng xuống không ít, chỉ còn lại từng đốm hỏa tinh lập lòe cháy trên những phiến băng nứt vỡ.

Không khí nóng rực và ngột ngạt đến mức khiến người ta hô hấp cũng cảm thấy khó khăn.

Trần Tình cố gắng đứng vững thân hình, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Một chiêu vừa rồi gần như đã rút cạn toàn bộ linh lực trong cơ thể, ngay cả kinh mạch cũng truyền tới từng cơn đau nhức âm ỉ.

Thế nhưng lúc này, ánh mắt hắn vẫn gắt gao nhìn về phía trung tâm vụ nổ.

Không chỉ riêng hắn.

Ngay cả Tô Mộng Yên bên cạnh cũng đã thu lại nụ cười thường ngày, đôi mắt phượng hẹp dài khẽ nheo lại, lộ ra vài phần ngưng trọng hiếm thấy.

Bởi vì cả hai đều cảm nhận được, bên trong màn khói bụi đang tan dần kia.

Vẫn còn khí tức tồn tại.

Vù…

Tô Mộng Yên không đợi thêm được nữa, nàng khẽ vung tà áo rộng.

Một luồng kình phong phóng ra, quật mạnh vào không trung, thô bạo gạt phăng làn khói đặc, tách đôi làn sóng nhiệt cuồn cuộn sang hai bên, trả lại sự thanh minh cho đại sảnh.

Dần dần, khung cảnh thảm khốc bên trong trung tâm cũng hiện rõ mồn một trước mắt hai người.

Ngay chính giữa đại sảnh rộng lớn, một cái hố khổng lồ sâu hoắm xuất hiện.

Khắp nơi trên mặt đất, trên vách đá chằng chịt những dấu vết cháy đen thui, nham nhở.

Nhiều chỗ đá tảng còn bị nung chảy thành một thứ dung dịch lỏng sền sệt, vẫn còn đang bốc lên từng luồng khói trắng khét lẹt.

Toàn bộ toán đệ tử ngoại môn tinh anh đi theo Trương Tú gần như đã bị một đòn phối hợp vừa rồi quét sạch không còn một manh giáp.

Khắp nơi trên chiến trường ngổn ngang những thân ảnh nằm la liệt, cảnh tượng thê lương đến cực điểm.

Chỉ còn sót lại vài kẻ có thực lực đứng đầu nhóm như Lâm Phong hay Ninh Trác là còn đủ khả năng chống đỡ để giữ lại một hơi tàn.

Thế nhưng, tình cảnh của bọn họ bấy giờ cũng đã chạm đến giới hạn chịu đựng cuối cùng.

Khắp người máu thịt be bét, quần áo và tóc tai cũng bị ngọn lửa thiêu rụi xém đen, hoàn toàn không còn ra hình người.

Tuy nhiên, nhân vật khiến cả Trần Tình lẫn Tô Mộng Yên phải đồng loạt đổi sắc, dấy lên một trận kinh ngạc lại chính là Bành Nghĩa Tân.

Kẻ vốn bị Trương Tú một chưởng đánh trọng thương, lại còn bị trói giữa không trung hứng trọn dư ba của biển lửa tử kim.

Theo lẽ thường, hắn phải là người đầu tiên ngã xuống mới đúng.

Thế nhưng lúc này đây, hắn vẫn còn sống.

Không những còn sống, thần trí còn vô cùng tỉnh táo.

“Răng rắc!”

Theo những tiếng rạn nứt giòn giã, từng tầng từng tầng băng giáp dày đặc đắp trên người hắn bấy giờ nhanh chóng bong tróc, rơi rụng lả tả xuống đất.

Hiển nhiên, ngay trong khoảnh khắc cận kề cái chết, hắn đã điên cuồng cưỡng ép thi triển một loại bí thuật hộ thân thuộc tính băng nào đó.

Nhờ vậy mới miễn cưỡng đánh đổi để chống đỡ được phần lớn uy năng hủy diệt từ ngọn Tử Kim Hỏa.

Nhưng cũng không phải hoàn toàn không bị ảnh hưởng.

Khi lớp băng giáp bên ngoài vừa vỡ vụn và tan biến, vô số vết bỏng đen kịt, dữ tợn lập tức lộ ra.

Da thịt khắp người nứt toác, máu tươi tuôn ra thấm đẫm y phục, bộ dạng chật vật, thê thảm đến cực điểm, đủ đề thấy một chiêu vừa rồi của Trần Tình kinh khủng đến bực nào.

Thế nhưng đúng vào lúc ấy.

Ầm!

Một luồng linh lực xanh thẫm lập tức từ cơ thể hắn lan tỏa ra ngoài, không ngừng cộng hưởng với vùng bí cảnh nơi đây.

Hàn khí xung quanh như bị dẫn động.

Từng dòng linh khí băng hàn trong thiên địa bắt đầu hội tụ về phía hắn bằng tốc độ cực nhanh.

Chỉ trong chớp mắt, linh khí vạn dặm điên cuồng đổ về, hình thành một vòng xoáy băng sương khổng lồ, điên cuồng bao phủ lấy thân thể của Bành Nghĩa Tân.

Những luồng hàn khí tinh thuần không ngừng được cơ thể hắn hấp thu, sau đó xoa dịu những vết thương cháy xém, cưỡng ép ổn định lại khí tức đang hỗn loạn đến cực điểm trong đan điền.

Khí thế trên người Bành Nghĩa Tân tuy vẫn còn suy yếu, thế nhưng dưới sự bồi bổ từ địa lợi nơi đây, các vết thương trên người hắn đang từng chút một khôi phục lại với tốc độ mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.

"Không ổn!"

Tô Mộng Yên nhướng đôi chân mày thanh tú, trong lòng dấy lên một hồi bất an.

Nàng biết rõ tên Trương Tú kia không dễ dàng bị hạ như vậy, nếu bây giờ còn để tên này hoàn toàn hồi phục, cục diện dốc toàn lực vừa rồi của nàng và Trần Tình sẽ đổ sông đổ biển.

Không chút do dự, nàng lướt thân hình tới trước, quyết tâm ra tay cắt đứt quá trình trị thương này.

Ngón tay ngọc ngà của nàng phất mạnh vào không trung, cấp tốc ngưng tụ linh lực thành dải lụa đỏ, hóa thành một đạo hồng quang sắc bén như trường thương, xé gió lao thẳng về phía tâm vòng xoáy băng sương.

Choang!

Một tiếng va chạm kim loại đanh thép đột ngột vang lên chấn động thanh thế.

Ngay trước mặt Bành Nghĩa Tân, một tấm trọng khiên to lớn tuy có phần rách nát bỗng nhiên hiện ra từ hư không, nhưng vẫn miễn cưỡng đánh bật được đòn công kích mạnh mẽ của nàng.

Ngay sau đó, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ phía sau.

"Tô hội trưởng, một chiêu phối hợp vừa rồi cũng quá vô tình đi chứ?”

“Suýt chút nữa đã hại Trương mỗ phải chôn thây tại chốn băng giá này rồi."

Đồng tử Tô Mộng Yên khẽ co rụt lại.

Nhận ra giọng nói quen thuộc, nàng không dám khinh suất, mũi chân điểm nhẹ mặt đất, thân hình uyển chuyển nhanh chóng lùi gấp về phía sau, vững vàng đứng chắn trước người Trần Tình.

Ngay khi Tô Mộng Yên vừa lùi về vị trí cũ, một thân ảnh chật vật cũng từ từ bước ra khỏi màn khói bụi mù mịt phía sau tấm trọng khiên.

Chính là Trương Tú.

Chỉ có điều, bộ dạng hiện tại của hắn đã hoàn toàn mất đi vẻ phong độ, nho nhã thường ngày.

Nửa bên thân thể hắn bị ngọn lửa tử kim thiêu đến cháy đen, tà áo rách nát tả tơi, tóc tai xơ xác như cỏ dại.

Trên gương mặt từng được coi là tuấn tú ấy giờ đây xuất hiện không ít vết bỏng co rút, dữ tợn, nhìn qua thê thảm vô cùng.

Thế nhưng, thứ khiến người ta phải kiêng kỵ, rùng mình lúc này hoàn toàn không phải là thương thế ghê rợn trên da thịt hắn.

Mà là đôi mắt.

Đôi mắt Trương Tú lúc này lạnh lẽo đến đáng sợ, âm u như nước dưới đáy mồ.

Không còn một chút ôn hòa giả tạo hay vẻ ung dung nào nữa.

Ánh nhìn của hắn giờ đây xù xì, độc địa, tựa như một con rắn độc vừa bị ép đến đường cùng, sẵn sàng nhe nanh phún độc vồ lấy con mồi.

"Khụ..."

Trương Tú đột nhiên khom người, ho ra một ngụm máu đặc.

Hắn thô bạo dùng mu bàn tay quệt ngang khóe miệng, ánh mắt sắc bén lần lượt đảo qua Trần Tình, rồi cuối cùng dừng lại găm chặt trên người Tô Mộng Yên.

"Được... Thật sự rất được!"

Hắn gằn lên từng tiếng, giọng nói khàn đặc.

"Từ lúc Trương mỗ bước chân vào ngoại môn tới nay, đây là lần đầu tiên bị người khác đùa giỡn một vố thảm hại đến nhường này."

Thanh âm của hắn bình tĩnh đến kỳ lạ, nhưng chính sự bình tĩnh bất thường ấy lại khiến bầu không khí trong động phủ càng thêm nặng nề, ngột ngạt.

Phía sau lưng hắn, Lâm Phong cùng Ninh Trác cũng đang chật vật, miễn cưỡng bò dậy từ đống đổ nát.

Hai người nhìn khung cảnh tan hoang, hoen ố vì lửa cháy trước mắt, sắc mặt khó coi tới cực điểm.

Một đội ngũ hùng hậu, tinh anh như thế, vậy mà chỉ trong chớp mắt đã gần như bị xóa sổ hoàn toàn.

Tổn thất lớn như này khiến cả hai bỗng chốc cảm thấy da đầu tê dại, dũng khí chiến đấu tan biến sạch sành sanh.

"Trương hội trưởng… chúng ta rút lui thôi…"

Lâm Phong cắn chặt răng, cố nén đau đớn bước lên thì thầm.

"Nếu bây giờ không đi, e rằng..."

Lời còn chưa dứt, Trương Tú đã lạnh lùng giơ tay ngăn lại.

Ánh mắt hắn vẫn như cũ khóa chặt trên người Trần Tình bấy giờ đã sức cùng lực kiệt.

Bỗng nhiên, khóe miệng đầy máu của Trương Tú từ từ nhếch lên, nặn ra một nụ cười quỷ dị, âm trầm đến gai người.

"Trần Tình, ngươi thật sự cho rằng... một chiêu vừa rồi đã đủ để đánh bại được bọn ta sao?"

Nghe thấy câu hỏi đầy tự tin ấy, tim của Trần Tình lập tức trầm xuống, một dự cảm bất lành bủa vây lấy tâm trí.

Quả nhiên, ngay sau đó, Trương Tú chậm rãi lật bàn tay phải lên.

Linh lực khẽ động, một đóa hoa sen tuyết trong suốt như ngọc thạch, tỏa ra ánh hào quang xanh thẳm huyền ảo đột ngột xuất hiện trên lòng bàn tay hắn.

Vừa nhìn thấy vật ấy, sắc mặt Tô Mộng Yên lập tức đại biến.

"Tam Sinh Tuyết Liên?!"

Trần Tình đứng một bên thấy vậy thì không nhịn được, liền trầm giọng hỏi.

"Lợi hại lắm sao?"

"Đây là linh dược chữa thương đỉnh cấp dành cho tu sĩ bên dưới cảnh giới Kim Đan."

Tô Mộng Yên mím môi, sắc mặt nghiêm trọng giải thích.

"Thứ này cứ mỗi chín mươi năm mới đơm hoa một lần, nhưng cả bông cũng chỉ có vỏn vẹn ba cánh. Thế nhưng, mỗi một cánh hoa đều ẩn chứa dược lực cực kỳ cường đại, có khả năng nhanh chóng khôi phục mọi loại vết thương trên cơ thể."

Nàng hít một hơi sâu rồi nói tiếp.

"Vì không có phương pháp luyện thành đan nên nó chỉ được liệt vào hàng linh dược nhị cấp thượng phẩm, nhưng trên thực tế lại vô cùng quý hiếm.”

Trần Tình nghe xong, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi.

Nếu để Trương Tú hồi phục lại thương thế, cộng thêm gã Bành Nghĩa Tân vẫn đang điên cuồng hấp thụ hàn khí ở phía sau, vậy thì tình cảnh tiếp theo của hắn và Tô Mộng Yên thực sự có chút không ổn a!

Trương Tú thu hết biểu cảm của hai người vào mắt, hắn ngửa đầu, bật cười lên một tiếng đầy điên cuồng, đắc ý.

"Lần này tiến vào Hàn Vực Cốc... cho rằng chỉ có hai kẻ các ngươi là có sự chuẩn bị hay sao?”

Hắn giơ cao cánh tay, năm ngón tay rướm máu chuẩn bị bẻ lấy một cánh Tam Sinh Tuyết Liên nuốt vào bụng.

Chỉ là ngay sau đó, nụ cười điên cuồng trên gương mặt vặn vẹo của Trương Tú bỗng chốc cứng đờ, đôi mắt hắn trợn tròn đầy kinh hãi.

Đóa Tam Sinh Tuyết Liên đang nằm chễm chệ trong lòng bàn tay hắn... đã hoàn toàn biến mất.

“…???

Cả đại sảnh trong nháy mắt rơi vào một khoảng lặng quỷ dị.

Trương Tú ngơ ngác cúi đầu nhìn bàn tay trống trơn của mình, lại nhìn xuống khoảng không trước mặt, sau đó lại cúi đầu một lần nữa, điên cuồng dáo dác tìm kiếm xung quanh.

Ánh mắt hắn dần trở nên ngây dại, hoang mang tột độ.

Đâu… đâu rồi? Tam Sinh Tuyết Liên của hắn rốt cuộc đã bay đi đâu rồi?!

Về phần Ninh Trác cùng Lâm Phong, hai người vốn đang cố gượng dậy cái thân thể tàn tạ, ánh mắt ngập tràn mong chờ nhìn về phía đóa linh dược cứu mạng duy nhất.

Kết quả đập vào mắt bọn hắn lúc này... là một khoảng hư không.

Biểu cảm trên mặt hai người lập tức đông cứng lại như hóa đá.

Hy vọng vừa mới nhen nhóm trong lòng còn chưa kịp bùng cháy đã bị người ta nhẫn tâm giẫm một cước cho tắt ngấm.

Bành Nghĩa Tân đang ngồi xếp bằng trong vòng xoáy hàn khí phía xa cũng há hốc mồm, trợn tròn mắt.

Ngay cả động tác hấp thụ linh khí của hắn cũng bỗng nhiên khựng lại một nhịp.

Hắn bắt đầu hoài nghi, có phải do bản thân bị trọng thương quá nặng nên bấy giờ đã xuất hiện ảo giác rồi hay không.

Trần Tình lúc đầu cũng ngẩn người ra vì kinh ngạc.

Thế nhưng ngay sau đó, bên tai hắn đột nhiên vang lên tiếng nhai nhóp nhép đầy thỏa mãn của tiểu nha đầu Phượng Tâm Vân, trong lòng hắn liền lập tức sáng tỏ, âm thầm dở khóc dở cười.

Trái lại, Tô Mộng Yên bấy giờ liền quay đầu ra phía sau, mắt nghi hoặc sang nhìn Trần Tình.

Màn kịch bảo khố của đám Băng Giáp Ma Chu đột ngột bốc hơi lúc trước vẫn còn in rõ mồn một trong tâm trí nàng.

Rõ ràng, việc đóa linh dược quý hiếm này đột ngột biến mất một cách quỷ dị như vậy, mười phần thì hết chín phần là do Trần Tình giở trò.

Lúc này, sắc mặt Trương Tú đã hoàn toàn âm trầm đến đáng sợ.

Hắn điên cuồng đảo mắt khắp đại sảnh, gầm lên một tiếng giận dữ vang vọng khắp động phủ.

"Người nào?!"

"Rốt cuộc là kẻ nào giở trò?!"

Một kiện bảo vật trị thương cấp cao như Tam Sinh Tuyết Liên, vậy mà ngay trước mắt bao nhiêu người lại bị cướp mất một cách trắng trợn.

Điều quan trọng hơn cả là... hắn thậm chí còn không nhìn thấy đối phương ra tay bằng cách nào.

Loại cảm giác vô hình này khiến sống lưng Trương Tú bỗng chốc lạnh toát.

Điều đó đồng nghĩa với việc, trong bóng tối lúc này, rất có thể đang tồn tại một vị cường giả đáng sợ, tu vi vượt xa sức tưởng tượng của tất cả bọn họ ở đây.