Nhất Khí Triều Dương

Chương 442: Một viện một thế giới, một phòng một thiên địa



Lúc Triệu Phụ Vân mới đến phủ Quảng Nguyên làm Giáo dụ, trong Đạo Tử Viện có một đạo tử tên là Tôn Thừa Trạch, thiếu niên đó lúc hắn mới đến đã chủ động tìm tới cửa.

Nhưng điểm này vẫn chưa đủ để khiến hắn nhớ kỹ đến tận bây giờ, mà là vì sau đó hắn lờ mờ phát hiện cô của y dường như có chút vấn đề, nhưng lại chưa được kiểm chứng.

Đó chỉ là một loại cảm giác mà bao nhiêu năm trôi qua, rất nhiều cố nhân khi xưa đã không còn gặp lại hoặc có gặp lại thì cũng đã vật đổi sao dời, người vẫn là người đó nhưng dường như không còn là người đó nữa. Mà Tôn Khả Nhị, người hắn thấy bây giờ, vẫn giống hệt như lúc gặp năm xưa, chỉ là trên người nàng lại thêm một phần thánh khiết. Nàng tựa hồ không nhận ra Triệu Phụ Vân, đi ngang qua trước mặt hắn, mà dáng vẻ của Triệu Phụ Vân lúc này là mặt vàng như đất, cả người toát ra cảm giác rắn rỏi cao lớn.

Có lẽ nàng đã gặp qua quá nhiều kỳ nhân dị sĩ, nên không nhìn kỹ thêm.

Theo sau nàng là hai người, một nam một nữ, đều rất trẻ, không phải loại trông trẻ nhưng thực chất đã già mà là trẻ tuổi thực sự. Khi họ nhìn thấy Triệu Phụ Vân thì còn nhìn thêm vài cái, dù sao người có sắc mặt vàng vọt như đất thế này cũng hiếm thấy.

Sau khi họ đi qua, Triệu Phụ Vân nghe thấy người nam tử nói: "Chắc chắn là lúc Trúc Cơ bằng Thổ sát, sát khí không thu thúc được nên tán vào nhục thân, từ đó đi vào trong nhục thân tinh huyết."

Lúc Trúc Cơ bằng chân sát, tự nhiên có các cấp độ viên mãn, không viên mãn và thất bại. Loại sát khí tán vào nhục thân này chính là hậu quả của việc Trúc Cơ không viên mãn, tệ hơn nữa là thất bại. Thất bại thì có kẻ bị sát khí xung kích mà chết, có kẻ may mắn giữ được mạng.

Triệu Phụ Vân vẫn tiếp tục đi về phía sau, mà ở khi không gian giữa hắn và Tôn Khả Nhị bị các pho tượng thần cùng cánh cửa trong miếu điện ngăn cách, Tôn Khả Nhị bỗng dừng bước, quay đầu nhìn về hướng Triệu Phụ Vân vừa biến mất.

"Truyền Điển đại nhân, có chuyện gì vậy?" Người nữ tử đi sau hỏi.

Tôn Khả Nhị khẽ nhíu mày, lắc đầu nói: "Không có gì, đi thôi, Trung Đường đại nhân đang đợi chúng ta."

Trung Đường đại nhân tự nhiên là người chủ sự của tòa Miếu Phủ này. Trung Đường còn được gọi là Đường Tế, ngụ ý từ chốn dân dã bước vào trước công đường.

Tôn Khả Nhị đi ngang qua trước miếu đường, những người có mặt ở đó vậy mà lại không nhìn thấy ba người bọn họ.

Cách tu hành của nàng ngay từ đầu đã không giống với đại chúng. Đương nhiên nàng cũng trải qua Luyện khí, Huyền quang rồi Trúc cơ, chỉ có điều chân sát nàng dùng để Trúc cơ không phải sát khí tự nhiên sinh ra giữa trời đất, mà thuộc về Hương Hỏa sát.

Hương Hỏa sát này còn có một cái tên khác là Quỷ Thần sát.

Một số tu sĩ hợp được Quỷ Thần sát là do cơ duyên xảo hợp, nhưng Quỷ Thần sát của nàng là do bản thân tự mình nuôi dưỡng ngay từ đầu.

Nàng từng làm miếu chúc một thời gian dài, mà ngôi miếu đó do chính nàng xây dựng. Bề ngoài là một ngôi miếu Thổ Địa nhưng thực tế trong bụng pho tượng thần Thổ Địa lại ẩn chứa một pho tượng thần nhỏ, tên của vị thần nhỏ đó chính là Ngọc Thần Bảo Điện La Thiên thượng thần này.

Lại nói tiếp, năm xưa Triệu Phụ Vân thông qua ngọn Kiếp Hỏa đăng, đặt ngọn đèn này lên tay tượng thần cũng chính là một phương thức nuôi dưỡng dung hợp Quỷ Thần sát.

Điểm huyền diệu nhất của Quỷ Thần sát là ngoài phần pháp ý do sát khí mang lại còn có pháp thuật do chính vị quỷ thần đó mang đến. Ví dụ như hỏa pháp của Triệu Phụ Vân mạnh hơn nhiều so với những người Trúc cơ bằng hỏa pháp thông thường, Xích Viêm pháp chú cũng đặc biệt cường đại, tu thành Xích Viêm Sắc Lệnh cũng là chuyện nước chảy thành sông.

Ba người ra khỏi Miếu Phủ đi tới một phủ đệ khác. Phủ đệ đó cách Miếu Phủ không xa, chỉ cách một con đường, nhưng vì cách xây dựng mà đường đi trước cửa rất thanh tĩnh, mang lại cảm giác huyền diệu tìm thấy sự yên tĩnh giữa chốn náo nhiệt.

Phủ đệ này tên là Ngọc Thần phủ.

Hai chữ "Ngọc Thần", hiện tại mọi người đều biết đó là tiên cung ngoài thiên ngoại của La Thiên thượng thần, mà trên mặt đất vậy mà có người lấy "Ngọc Thần" làm tên phủ đệ, chắc chắn là nơi cư ngụ của người có liên quan đến vị "Thượng Thần" này.

Đây chính là nơi ở của Trung Đường đại nhân.

Y lấy "Ngọc Thần" làm tên phủ, cư ngụ tại đây, lờ mờ mang lại cảm giác như là đại diện của La Thiên thượng thần.

Tôn Khả Nhị với tư cách là một trong bảy đại Truyền Điển của Ngọc Thần Bảo Điện La Thiên thượng thần, mỗi lần gặp Trung Đường đại nhân đều có cảm giác như đang diện kiến thần linh. Rõ ràng đứng ngay trước mắt, nhưng lại cho nàng cảm giác như đối phương đang ở trong tiên cung trên chín tầng mây, cao lớn uy nghi khiến nàng không dám nhìn thẳng, không dám dò xét.

Gõ cửa Ngọc Thần phủ, bước vào bên trong, một luồng khí tức thanh lãnh yên lặng ập đến. Rõ ràng phủ Quảng Nguyên đang là mùa hạ, nhưng vừa vào trong phủ viện này lại có cảm giác như đang ở mùa đông.

Đầu tiên là một bức bình phong, trên đó khắc bức bích họa về một quần thể cung điện. Sau khi vòng qua là một hồ sen, trong hồ không có những loại thủy sinh thường thấy mà là một mảnh sạch trong, bên trên có cầu, thân cầu như ngọc. Khi ba người bước lên cầu, dưới gầm cầu có một bóng đen chui qua. Bóng đen lớn và dài, như một con đại xà. Nhưng nó lướt qua một cách nhẹ nhàng, mặt nước thậm chí không một gợn sóng.

Hai người Thắp Hương như cảm nhận được điều gì, đồng loạt nhìn xuống nước.

"Đừng hiếu kỳ, có những thứ không nên nhìn thì đừng nhìn." Tôn Khả Nhị mở lời. Lần đầu tiên nàng biết về loài hung vật được nuôi dưỡng dưới nước này, mỗi lần đi qua đây nàng đều có cảm giác hãi hùng khiếp vía.

Hai người Thắp Hương lập tức thu liễm tâm thần, đi theo sau Tôn Khả Nhị. Bọn hắn hiểu rất rõ vị Tôn Truyền Điển mà mình đi theo có pháp thuật cao thâm, thứ mà ngay cả nàng cũng kiêng dè sợ hãi thì nhất định vô cùng đáng sợ.

Qua cầu, không gian trước mắt đột ngột trở nên trống trải. Vừa rồi ở trên cầu không nhìn rõ cảnh tượng dưới chân cầu, xuống cầu rồi thì mới thấy chính ốc. Trước nhà chính là một khoảng sân rộng, có chín bậc thang đi lên thềm, trên nhà chính treo một tấm bảng hiệu. Trên bảng viết ba chữ lớn thếp vàng: Thanh Minh Cư.

Cả phủ đệ không thấy bóng người. Lúc nãy khi họ vào, gõ cửa cũng không có ai ra mở, mà gõ xong thì cửa tự động mở ra.

Nàng đi đến trước cửa trên bậc thềm, hai người Thắp Hương thấy rõ ràng cửa lớn đóng chặt, nhưng phù văn trên cửa lại như thực thể sống như có luồng khí đang lưu động.

Chỉ thấy Tôn Khả Nhị lên tiếng: "Đệ tử Tôn Khả Nhị tham kiến Giáo chủ."

Ở đây nàng không gọi là Trung Đường, mà gọi là Giáo chủ.

Sau khi nàng hành lễ, cánh cửa kia vậy mà mở toang lộ ra bên trong là một mảnh trắng xóa mịt mù. Rõ ràng nhìn từ bên ngoài phủ đệ không lớn lắm, nhưng sau khi vào, hai người Thắp Hương cảm thấy như bước vào một thế giới khác. Họ thấy bên trong cực kỳ rộng lớn vượt xa nhận thức của họ về tòa phủ đệ này.

Mà sau khi cánh cửa này mở ra, họ càng cảm thấy trong căn phòng này giống như ẩn chứa cả một thế giới. Đúng là: Một viện một thế giới, một phòng một thiên địa.

Trong mảnh trắng xóa mịt mù ấy là một khoảng không vắng lặng. Giữa khoảng không có một tòa cao đài tựa như tế đàn, trên tế đàn dựng một tấm bia đá, dưới bia có một người đang ngồi.

Mà lúc này, trong bóng tối của một con phố bên ngoài phủ, có một người đang đứng đó, chăm chú nhìn vào tòa phủ đệ này. Người đó khoác bộ pháp bào màu vàng đất, sắc mặt vàng vọt, lặng lẽ đứng đó như một pho tượng đất.