Nhất Khí Triều Dương

Chương 363: Xuân Sinh quân và Tứ di bà



Triệu Phụ Vân không đi cùng họ bao lâu liền rời đi. Giống như lúc hắn đến lặng yên không một tiếng động, lúc đi cũng tự nhiên như vậy.

Đàm Hắc Lân vẫn còn đang nói chuyện, sau đó đột nhiên phát hiện Triệu Phụ Vân đã biến mất, không khỏi khẽ "Ồ" một tiếng, nói: "Tên áo cam kia đâu rồi? Sao lại biến mất?"

"Đại ca, đệ cũng không thấy, hắn như sương mù đột nhiên không thấy tăm hơi." Nhị đệ Đàm Thanh Phù trả lời.

"Thần thần quỷ quỷ, không phải người tốt." Đàm Hắc Lân nói.

Một lúc lâu sau, trong chiếc kiệu đen đột nhiên truyền ra một giọng nói: "Hắc Lân..."

Đàm Hắc Lân nghe thấy, tim như tan chảy. Gã chưa từng thấy giọng của Bạch Cốt phu nhân lại dễ nghe như vậy, như thể vừa phát đã đi sâu vào tận đáy lòng.

"Phu nhân, nàng gọi ta sao." Đàm Hắc Lân vội vàng đến gần bên rèm cửa sổ của chiếc kiệu đen, phảng phất như muốn ngửi thấy mùi hương ngọc cốt thanh tao trong kiệu.

"Ừm." Một tiếng đáp nhẹ khiến xương cốt của Đàm Hắc Lân đều mềm nhũn. Trong tai gã nghe thấy Bạch Cốt phu nhân bên trong nói: "Ngươi quen biết người vừa rồi sao?"

"Thưa phu nhân, tiểu không quen biết, hắn cứ nhất định đến nói chuyện với tiểu nên ta cũng không có cách nào." Đàm Hắc Lân nhanh chóng nói.

Bạch Cốt phu nhân trong kiệu nhất thời không nói gì. Đàm Hắc Lân đang suy nghĩ có phải mình đã nói sai gì không, Bạch Cốt phu nhân lại nói: "Lần sau gặp lại hắn, có thể nói chuyện với hắn nhiều hơn."

Đàm Hắc Lân chợt không biết tại sao Bạch Cốt phu nhân lại như vậy, thầm nghĩ lẽ nào phu nhân muốn quen biết hắn. Phu nhân cũng thật không biết đủ rồi, rõ ràng đã có Ngũ huynh đệ chúng ta, lại còn muốn quen biết thêm người khác. Chẳng lẽ phu nhân đã phải lòng hắn rồi, tên tiểu bạch kiểm đó? Yêu yêu khí khí, làm sao có uy vũ khủng bố như ta.

Ngũ huynh đệ đầm Tiểu Thanh, mỗi người một tâm tư nặng trĩu khiêng chiếc kiệu đen đi về phía Hợp Sinh thị.



Lúc này Chúc Khác đang đứng bên ngoài Hợp Sinh thị. Y đang ngồi cùng một nhóm người với hình thù cổ quái.

Vốn dĩ y không muốn ở cùng những người này, nhưng thê tử của bằng hữu lại quen biết đối phương, cho nên liền cũng tự nhiên ở cùng nhau như vậy.

Bằng hữu của y tên là Lam Huy, vốn là công tử của Lam thị Trấn Nam vương phủ Quảng Nguyên. Năm đó Lam thị định hôn với Hồ thị của Hồ Khâu nước Thiên Sơn, nữ yêu Hồ thị Hồ Khâu tên là Hồ Lệ Châu. Năm đó Hồ Lệ Châu đã vào Lam gia, chỉ là chưa hoàn thành nghi thức kết hôn mà thôi. Mà vào ngày sắp hoàn thành, Lam gia đã bị một nhóm tu sĩ do Mã Tam Hộ của núi Thiên Đô cầm đầu tiêu diệt, chỉ có những hậu bối như Lam Huy là may mắn sống sót.

Vừa rồi Hỏa Diệu Tử đã dùng lửa truyền tin cho y nói rằng có một vị Phụ Vân đạo trưởng của núi Thiên Đô ở đó, muốn gặp y một chút.

Y lập tức nhớ lại vị đệ tử Thiên Đô từng tế luyện pháp khí trong thần miếu của mình. Năm đó hai người cũng trò chuyện rất vui vẻ, nhưng sau khi Lam gia xảy ra chuyện, họ đã không còn gặp lại nhau. Về sau y tìm được Lam Huy, cũng biết được quá trình Lam gia bị diệt.

Cho nên vừa rồi Hỏa Diệu Tử dùng lửa truyền tin cho y, tuy y vui mừng khi biết tin tức của cố hữu nhưng cũng đã bày tỏ rõ hoàn cảnh nơi này bất lợi với hắn, ngày sau gặp lại.

Hẳn là Hỏa Diệu Tử sẽ chuyển đạt ý của y.

Không biết từ lúc nào, ngoại vi của Hợp Sinh thị này lại đã tụ tập rất nhiều yêu ma.

Sở dĩ một trong những lý do mà Chúc Khác bằng lòng ở cùng với Xuân Sinh Quân của Hổ Khiếu sơn trang này chính là yêu ma ở đây ngày càng nhiều, y không thể không tìm một yêu ma cường đại che chở, mà Xuân Sinh Quân có uy danh lừng lẫy đủ để bảo vệ y và Lam Huy.

Xuân Sinh Quân khoanh đất thành cấm, các yêu ma khác liền không dám đến gần.

Mấy ngày gần đây, yêu ma đến bái phỏng Xuân Sinh Quân nối liền không dứt, đều là những yêu ma đã kết nội đan. Mà sở dĩ Xuân Sinh Quân đến đây, là vì nghe nói một vị tiểu thiếp của Xuân Sinh Quân bị mắc kẹt trong Hợp Sinh thị này.

Trước đây y đã đến Hợp Sinh thị một lần. Trong ký ức của y, Hợp Sinh thị này là một nơi có quy củ, có điều Hợp Sinh thị bây giờ hư hư thực thực bị thứ gì đó chiếm giữ rồi.

Nghe nói Thị chủ của Hợp Sinh thị cũng đã trốn đi.

Trước kia y từng thấy pháp tượng Bát Tu Quân thần bí đáng sợ trên không của Hợp Sinh thị. Ngay cả tồn tại mạnh mẽ như vậy cũng phải trốn đi, vậy thì Hợp Sinh thị bây giờ nhất định rất đáng sợ. Tuy nhiên lại có nhiều người đến đây như vậy, hơn nữa không tỏ ra sợ hãi bao nhiêu, bao gồm cả chính y. Yêu ma đến bái phỏng Xuân Sinh Quân, ngoài việc bái phỏng ra còn có là muốn hỏi về tình hình của Hợp Sinh thị nữa.

Câu trả lời mà Xuân Sinh Quân cho bọn họ chính là Hợp Sinh thị bây giờ có một vị đại thần thông giả, có thể thỏa mãn nguyện vọng của mọi người.

Chúc Khác cảm thấy trong này có chút không đúng, muốn gọi Lam Huy cùng rời đi, nhưng thê tử Hồ Lệ Châu của Lam Huy lại có vẻ rất phấn khích.

Y biết, năm đó Lam Huy ở trong hoàn cảnh đó mà Hồ Lệ Châu vẫn không rời không bỏ đã khiến một người vốn không bằng lòng với cuộc hôn nhân này như gã đã tiếp nhận nàng.

Y biết Lam Huy là một người trọng tình nghĩa, bao nhiêu năm đã trôi qua, tuy y biết Hồ Lệ Châu lợi dụng tính cách này của Lam Huy để khống chế gã, nhưng cũng không có cách xử lý nào tốt cả.

Có người đã vào Hợp Sinh thị, sau đó lại ra ngoài.

Người ra ngoài đó mang theo mặt mày phấn khích, nói rằng mình đã có được thứ mình muốn. Còn là thứ gì thì tuyệt đối không nói, chỉ nói trong Hợp Sinh thị có thể thỏa mãn hết thảy nguyện vọng.

Nhưng Chúc Khác lại cảm thấy người này trông thần vượng khí thịnh như thể đã ăn đại bổ phẩm, nhưng bên trong lại như bị moi rỗng. Đây chỉ là biểu hiện bên ngoài, không bao lâu sẽ suy bại.

Người vào ngày càng nhiều, người lấy được đi ra ngoài cũng ngày càng nhiều. Hồ Lệ Châu cũng muốn vào. Nàng muốn vào đương nhiên Lam Huy cũng muốn vào theo.

Y biết Hồ Lệ Châu muốn kết đan, hơn nữa còn lấy lý do này để Lam Huy không thể ngăn cản nàng. Bởi vì chính Lam Huy cũng muốn kết đan. Đặc biệt là sau khi Chúc Khác kết đan, tuy ngoài mặt gã không nói gì nhưng nhất định trong lòng đã có tâm tình này.

Chúc Khác lấy ra một ngọn đèn.

Đây là sau khi y truyền đạo truyền lửa, hội tụ hết những thứ thu hoạch được vào ngọn đèn này. Y đặt tên là Vấn Đạo Tế Tâm đăng. Mỗi khi có chuyện gì không hiểu, có chuyện gì không thể chắc chắn, y đều sẽ hỏi ngọn đèn này, Vấn Đạo Tế Tâm đăng sẽ cho y câu trả lời.

Y đưa mắt nhìn chăm chú vào ngọn lửa màu đỏ thẫm, sau đó hỏi ra nỗi nghi hoặc trong lòng: "Chúng ta tiến vào Hợp Sinh thị có nguy hiểm không?"

Sau khi y hỏi câu này, Vấn Đạo Tế Tâm đăng trước mặt lập tức không gió mà động, như có một luồng gió vô hình thổi đến muốn dập tắt ngọn đèn. Nhưng khi sắp tắt, lại luôn có một sức mạnh khiến ngọn lửa không đến nỗi hoàn toàn tắt lịm. Cuối cùng gió vô hình tan đi, ngọn đèn trở lại bình tĩnh.

Mà y vào lúc này, lại có được một câu trả lời từ trong ngọn lửa vô hình: "Đại cát."

Đối với Vấn Đạo Tế Tâm đăng này, nếu một lần không tin, hai lần cũng lại không tin câu trả lời hỏi được, vậy thì ngọn đèn này sẽ từ từ trở thành một ngọn đèn bình thường. Nếu lần nào cũng linh nghiệm, vậy thì ngọn đèn này cũng sẽ ngày càng thần dị.

Trước đây bất kể gặp phải nguy hiểm khó quyết định gì, sau khi hỏi ngọn đèn này, có được câu trả lời, y đều làm theo, cuối cùng đều không có chuyện gì.

"Chúc Khác, chúng ta cũng vào đi. Nghe nói không bao lâu nữa sẽ đóng cửa, sau khi đóng cửa Hợp Sinh thị sẽ trở lại như trước, không còn thần dị nữa."

Bên ngoài truyền đến giọng của Lam Huy.

Chúc Khác thu lại Vấn Đạo Tế Tâm đăng, đi ra đã thấy Lam Huy mặc một thân cẩm bào màu xanh lam, bên cạnh là Hồ Lệ Châu mặc một thân áo cưới màu đỏ rực. Bao nhiêu năm nay Hồ Lệ Châu vẫn không hề cởi bỏ bộ áo cưới.

Chúc Khác cũng không biết tại sao nàng lại thích mặc bộ quần áo này như vậy, lẽ nào là để kỷ niệm ngày xuất giá năm đó?

Trong lòng y cảm thấy khó chịu, cảm thấy không nên vào, nhưng nhất thời lại không thể phản bác, phảng phất như có thứ gì đó nghẹn trong lòng không nói ra được.

Dưới ánh mắt tha thiết của Lam Huy, cuối cùng y vẫn đi theo vào.

Họ vừa đi vào bên trong, Lam Huy vừa giới thiệu: "Nghe nói vào trong Hợp Sinh thị, chỉ cần tìm được một người bằng lòng thỏa mãn tâm nguyện của chúng ta là được."

"Vậy ai là người bằng lòng thỏa mãn tâm nguyện của chúng ta?" Chúc Khác hỏi.

"Cái này cần phải thử vận may, cần phải không ngừng tìm người trong Hợp Sinh thị hỏi." Lam Huy nói.

Chúc Khác khẽ nhíu mày lại, y cảm thấy có chút không đúng nhưng lại không nói ra được. Mà Lam Huy và Hồ Lệ Châu thì mang theo vẻ đầy phấn khích, hăm hở đi về phía Hợp Sinh thị.

Lúc này trang chủ Hổ Khiếu sơn trang Xuân Sinh Quân đang đứng trên một nơi cao, nhìn xem Hợp Sinh thị. Trong mắt y, Hợp Sinh thị là nơi nguy hiểm. Lúc này Hợp Sinh thị tỏa ra một lớp ánh sáng thần dị trong bóng tố. Ánh sáng đó không lúc nào không ăn mòn tâm linh.

Y từng trò chuyện với những người đã từng vào rồi lại ra, tiếp xúc với họ, đều phát hiện tâm linh của họ như bị moi rỗng. Trên cơ thể không có bất kỳ tổn thương nào nhưng y lại không hiểu sao cảm thấy tâm linh của đối phương đã bị moi rỗng rồi.

"Chẳng trách thủ đoạn như Giang Thiên Thiên cũng phải chạy trốn, rốt cuộc là thần thánh phương nào trong Hợp Sinh thị này?" Tuy tiểu thiếp của Xuân Sinh Quân bị mắc kẹt bên trong, nhưng y đến đây rồi lại vô cùng cẩn thận.

Ánh mắt của y rời khỏi Hợp Sinh thị, nhìn về một hướng khác bên cạnh. Ở đó có một con trùng mình dài từ trong bóng tối thò ra, nhìn Hợp Sinh thị.

Con trùng dài này là dực xà của phủ Hàm Phong, được gọi là Tứ Dực lão tổ, còn có hiệu là Tứ di bà. Chỉ thấy trong một vùng khói mù thân hình của nó không ngừng co rút lại, rồi hóa thành một lão phu nhân mặc áo choàng đen.

Trong lòng Xuân Sinh Quân khẽ động, lại nhìn về một hướng khác. Một nữ tử như đeo mặt nạ từ trong bóng tối đi tới, nàng đi trong hư không, xung quanh thân lại như có xúc tu vô hình múa lượn. Nữ tử này có tướng mạo không một chỗ nào không hoàn mỹ, nhưng lại cho người ta một cảm giác chắp vá quỷ dị. Mà so với khuôn mặt không biểu cảm mà nói thì đôi mắt trong hốc mắt lại quá mức sống động, như hai viên ngọc trai đen đang xoay tròn trong hốc mắt.

Xuân Sinh Quân nhận ra đây là Thị chủ Giang Thiên Thiên của Hợp Sinh thị, không khỏi lập tức cao giọng nói: "Giang Thiên Thiên, rốt cuộc có thứ gì trong thành đã đuổi ngươi ra ngoài?"

Giang Thiên Thiên thì hừ lạnh một tiếng, không trả lời.

Tứ di bà bên kia lại đột nhiên mở miệng nói: "Nghe nói có người có được một cái bảo hạp đựng bí mật Hóa Thần từ đây, có phải không?"

"Ta không biết." Giang Thiên Thiên trả lời.

"Ngươi không biết, vậy là có một cái hộp như vậy rồi." Tứ di bà nói.

"Hộp thì có, nhưng đó là của là bằng hữu ta năm đó gửi lại ở chỗ ta, chỉ là hậu nhân của nàng ta đến lấy về thôi. Còn về có bí mật Hóa Thần gì không, ta làm sao biết được."

Giang Thiên Thiên đã từng nuốt cái hộp vào trong bụng chỉ để giữ lại cái hộp này. Nhưng bây giờ hộp đã được trả lại cho Triệu Phụ Vân, cho nên nàng ta cũng không có ý định tiếp tục giấu giếm gì nữa.

"Người đó là ai?" Xuân Sinh Quân đột nhiên mở miệng hỏi.

"Ngươi hỏi người năm đó giao cái hộp cho ta hay là người lấy đi cái hộp từ chỗ ta?" Giang Thiên Thiên nói.

"Cả hai." Xuân Sinh Quân nói.

"Người giao cái hộp tên là Vân Ỷ Thanh, người lấy đi cái hộp là đệ tử của núi Thiên Đô, tự xưng là Phụ Vân." Giang Thiên Thiên không chút do dự nói.

Câu trả lời không chút do dự của nàng ta khiến hai người kia đều có chút ngạc nhiên.

"Ngươi cứ thế mà trả lời?" Xuân Sinh Quân kinh ngạc hỏi.

"Ta chỉ hứa giúp nàng ta bảo quản cái hộp, bây giờ hộp đã trả lại rồi, nàng ta đâu có bảo ta giữ bí mật này." Giang Thiên Thiên không chút e dè nói.

"Ngươi biết trong hộp có thứ gì không?" Xuân Sinh Quân hỏi.

"Biết." Giang Thiên Thiên nói.

"Là gì?" Xuân Sinh Quân hỏi dồn.

Hai con ngươi của Giang Thiên Thiên lại xoay tròn vô trật tự, đột nhiên nói: "Nhưng ta không muốn nói cho ngươi biết."

"Ngươi lại không có lý do gì để giữ bí mật này, tại sao không bằng lòng nói?" Xuân Sinh Quân lại hỏi.

"Bởi vì nếu ta trả lời, chẳng phải người khác sẽ tưởng ta sợ ngươi sao." Giang Thiên Thiên nói.

Xuân Sinh Quân nhất thời không biết trả lời thế nào. Tuy nàng nói vậy có chút trẻ con nhưng y lại biết đây là sự thật. Mình lần này đến lần khác hỏi dồn, mặc dù đối với Giang Thiên Thiên có thể là một câu trả lời không quan trọng nhưng chỉ cần không muốn nói, sẽ rất khó để nàng ta mở miệng.

"Vậy ngươi lại quay lại đây làm gì?" Tứ di bà ở đối diện đột nhiên mở miệng hỏi.

"Hợp Sinh thị này là do một tay ta xây dựng, không thể nào để người ta chiếm không được." Giang Thiên Thiên giòn giòn giã giã nói.

Đúng lúc này, một chiếc kiệu đen từ trong bóng tối được khiêng tới. Dưới cái nhìn chăm chú của ba đại yêu ma, ngũ nghĩa đầm Tiểu Thanh ngây dại không dám động đậy.

Bạch Cốt phu nhân trong kiệu cảm thấy bộ xương của mình sắp tan rã dưới ánh mắt này. Trong nội tâm nàng vô cùng hối hận tại sao lại thu năm tên ngốc này làm thuộc hạ, đáng lẽ không nên để chúng đến khiêng kiệu. Nếu ngay từ đầu không để chúng đến khiêng kiệu, vậy thì mình đã không rơi vào tình cảnh đáng sợ như vậy.

Có điều, may mà ánh mắt của ba đại yêu ma nhanh chóng thu lại. Mà năm người ngũ nghĩa đầm Tiểu Thanh đều mềm nhũn ra trên đất.

Hai mắt của Tứ di bà như có thể nhìn xuyên qua rèm vải của chiếc kiệu đen, rơi xuống trên người Bạch Cốt phu nhân.

"Một bộ xương trắng tinh xảo, rất hợp để làm đồ trang trí đầu lâu." Tứ di bà nói.

Giang Thiên Thiên liếc nhìn thoáng qua, nàng ta không có sở thích này, cho nên chỉ liếc nhìn một cái liền lại thu ánh mắt về.

Mà Tứ di bà thì lại mở miệng hỏi: "Ngươi vừa nói người lấy đi cái hộp từ chỗ ngươi là người của núi Thiên Đô? Là núi Thiên Đô kia của Võ Chu quốc?"

"Ha ha, ta không bao giờ nói lại lời cũ lần thứ hai." Giang Thiên Thiên cười lạnh một tiếng nói.

"Nếu là vậy, vậy thì đã cho lão thân cơ hội báo thù cho cháu trai Tùy Phong của ta." Tứ di bà không nhanh không chậm nói.

"Ha ha, muốn cái hộp thì cứ nói thẳng, hà tất phải tìm cớ như vậy, cũng không có ai cười ngươi đâu." Giang Thiên Thiên cười lạnh một tiếng nói.