Triệu Phụ Vân và Thị chủ Giang Thiên Thiên của Hợp Sinh thị đã cùng nhau trốn thoát khỏi đó. Cuộc chặn đánh cuối cùng chủ yếu là do Giang Thiên Thiên thực hiện, người nói chạy cũng là nàng ta.
Hai người tách ra chạy trốn cũng là một loại ăn ý. Hắn không biết cuối cùng Thị chủ Giang Thiên Thiên có bị Tâm Linh quán chủ đuổi kịp hay không. Trong lòng hắn, Thị chủ Giang Thiên Thiên là một nhân vật uy chấn cả vùng này mấy trăm năm, ngoại tượng Bát Tu Quân quỷ dị đáng sợ, thủ đoạn tuyệt đối phức tạp và quỷ dị. Chắc chắn bản lĩnh chạy trốn của nàng ta rất nhiều.
Có điều bây giờ hắn nghe tin Chúc Khác có thể đã đến Hợp Sinh thị. Khó khăn lắm mới biết được tin tức bằng hữu rất nhiều năm trước ở đây, lại vì y có thể biết một số thần thoại viễn cổ cho nên liền muốn đi tìm y. Thế là hắn liền nói: "Hợp Sinh thị đã bị Tâm Linh quán chủ chiếm giữ, nếu ngươi có thể liên lạc được với mạch chủ của các ngươi, hãy nói với y cẩn thận một chút, đừng rơi vào trong Hợp Sinh thị đó."
Hỏa Diệu Tử hình như chưa từng nghe qua Tâm Linh quán chủ, Triệu Phụ Vân cũng không giải thích rõ được. Trước khi đến Hợp Sinh thị, hắn căn bản cũng chưa từng nghe qua. Tâm Linh quán chủ kia như con cá ẩn mình trong biển sâu, rõ ràng ở đó, đã tồn tại rất rất nhiều năm nhưng lại ít ai biết đến sự tồn tại của lão.
Cuối cùng Hỏa Diệu Tử cũng đã liên lạc với Chúc Khác, Triệu Phụ Vân biết họ nhất định có cách liên lạc với nhau.
Cách thức liên lạc là thông qua tế hỏa.
Triệu Phụ Vân đứng bên cạnh nhìn, thấy ngọn lửa trong hố lửa không gió mà tự động, còn phát ra tiếng gào thét. Ngọn lửa trong hố xoay tròn cuộn trào, mà giọng nói của Hỏa Diệu Tử lại truyền vào trong ngọn lửa với một vận luật kỳ diệu.
Triệu Phụ Vân không biết trong tế hỏa đó có truyền đến lời của Chúc Khác hay không. Hắn đứng bên cạnh chờ, một lúc lâu sau Hỏa Diệu Tử mới nói: "Mạch chủ nghe nói đạo trưởng ở đây đã rất vui mừng, nhưng lúc này y đang ở ngoại vi của Hợp Sinh thị, cùng với Xuân Sinh Quân của Hổ Khiếu sơn trang, chuẩn bị vào Hợp Sinh thị giải cứu những người bị mắc kẹt trong đó."
Triệu Phụ Vân nghe xong, suy nghĩ một lúc, rồi nói: "Vậy ta đi gặp y một chút, đạo hữu có biết phương hướng của Hợp Sinh thị không."
Sau mấy lần độn hành thì Triệu Phụ Vân đã mất phương hướng. Hỏa Diệu Tử thì lại biết, dù sao lão ở đây đã lâu, không hề thay đổi nên không bị mất phương hướng.
Sau khi Hỏa Diệu Tử nói cho hắn biết phương vị của Hợp Sinh thị, Triệu Phụ Vân liền rời đi.
Hắn một lần nữa đi về phía Hợp Sinh thị.
Hắn không dùng Kim Ô Thần Quang độn pháp để đi đường. Dùng độn pháp này đi đường trong mảnh hắc ám quá khoa trương, hơn nữa môn độn pháp này tiêu hao pháp lực rất lớn. Tuy hắn đã có rất nhiều cách dùng nhưng chưa bao giờ chọn dùng để đi đường cả.
Lựa chọn hàng đầu của hắn là Súc Địa Thành Thốn, bước những bước lớn đi về phía trước.
Trong mắt người khác, hắn đi trên mặt đất, trên người ẩn hiện ánh sáng màu vàng. Chỉ thấy hắn vung tay áo, mỗi bước một lần lóe lên.
Môn pháp thuật Súc Địa Thành Thốn này mang theo không gian pháp ý, lại có lý giải sâu đậm với mặt đất, từ đó khiến cho mặt đất trong khoảng thời gian ngắn đó phảng phất như co lại thành một bản đồ. Người ta thấy mặt đất như bản đồ, đi trên mặt đất cũng như đi trên bản đồ.
Đây là sau khi Đệ Nhị Nguyên Anh của hắn ra đời, không bao lâu liền lĩnh ngộ ra được. Hắn tin rằng sau này chắc chắn có cơ hội lĩnh ngộ pháp thuật cao thâm hơn.
Qua núi qua sông, đều chỉ trong một bước.
Đối với người khác mà nói, núi sông xa xôi, đối với hắn chẳng qua chỉ là khoảng cách của một bước.
Trên hoang nguyên này có không ít người thấy một người áo cam từ xa đến, bước một bước ra, đột nhiên xuất hiện gần thôn trại của mình, bèn lập tức khẩn trương. Sau đó lại thấy người áo cam đi thêm vài bước, cả người đột nhiên trở nên mơ hồ. Chỉ thấy người áo cam lại bước một bước ra, thân hình đối phương đã biến mất.
Triệu Phụ Vân lại lần nữa đến gần Hợp Sinh thị. Trên đường này hắn lại thấy không ít người đang đi về phía Hợp Sinh thị, như thể Hợp Sinh thị này có kho báu gì vậy.
Trên đường hắn gặp một đội ngũ, năm kẻ nửa người nửa yêu, trong đó bốn người khiêng một chiếc kiệu, một người dẫn đường kiêm chờ đợi sai phái.
Chiếc kiệu đó chỉ toàn một màu đen, treo rèm đen, không nhìn rõ được người ngồi bên trong là ai.
Triệu Phụ Vân gặp họ bèn thuận tiện bắt chuyện. Người dẫn đầu gầy như que củi, hai bên mép miệng không biết bị ai dùng chỉ đỏ khâu lại. Triệu Phụ Vân bèn quan sát ngoại tướng chưa hóa hết của đối phương, đoán được nguyên thân của đối phương là gì.
Từ cái miệng to như vậy của gã, chắc là một loại sinh vật miệng rộng nào đó. Từ làn da đen thui của đối phương hẳn là một loại cá nào đó, dĩ nhiên cũng có thể không phải. Phần eo của gã lại không nhìn rõ, tứ chi đầy đủ nhưng có hơi ngắn. Một đôi tay lộ ra ngoài, tuy đã phân ra năm ngón nhưng móng tay lại rất sắc nhọn. Trên người mặc một chiếc áo bào trắng khá là nổi bật trong bóng tối này. Eo còn treo một thanh kiếm, cả người lại có vài phần phong thái lãng tử và bảo tiêu.
Bốn người còn lại cũng không phải là người thuần túy mà đều là yêu hóa hình. Họ hự hự khiêng chiếc kiệu đen, đi trên mặt đất với tốc độ rất nhanh.
Sau khi trò chuyện với tên yêu bị khâu miệng đi ở bên cạnh này, hắn mới biết được họ tự xưng là ngũ nghĩa đầm Tiểu Thanh.
Còn về đầm Tiểu Thanh ở đâu thì Triệu Phụ Vân cũng không hỏi. Theo hắn thấy bản thân căn bản không có khái niệm gì về địa danh trong bóng tối nên không biết cũng được.
Gã tên là Đàm Hắc Lân, nhị đệ là Đàm Thanh Phù, tam đệ là Đàm Bạch Thực, tứ muội là Đàm Hồng Hà, ngũ đệ là Đàm Vô Nại.
Triệu Phụ Vân nghe đến mấy cái tên này chợt có rất nhiều câu muốn hỏi. Hai cái tên đầu thì cũng thôi đi, đều là những cái tên bình thường trong giới yêu. Đến tam đệ thì cái tên này liền có chút lệch lạc, thế là liền hỏi tại sao lại gọi là Bạch Thực.
Đàm Hắc Lân nói: "Tam đệ nói nó từng nghe có người nói, chỉ có đại tiên mới có thể ăn quỵt. Nó cảm thấy đại tiên quá khoa trương, không tốt, cho nên liền quyết định lấy tên là 'Bạch Thực'."
Triệu Phụ Vân gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, lại hỏi tại sao tứ muội lại gọi là 'Hồng Hà', lẽ nào nàng đã từng thấy hồng hà.
Hỏi đến đây, Đàm Hắc Lân thì có chút tự hào nói: "Tứ muội của chúng ta từng một mình đến Đại Chu Bạch Địa, ở đó thấy ráng chiều và ráng sớm. Từng nghe có cao nhã tu sĩ nói, trên thế gian này đẹp nhất không gì bằng vãn trang hồng hà, thế là đổi tên thành Hồng Hà."
"Vậy tại sao không gọi là Vãn Trang?" Triệu Phụ Vân lại hỏi.
"Ta nghe tứ muội nói màu của hồng hà giống với màu hào quang tỏa ra từ thân thể nàng. Sau này ngươi có cơ hội nhất định phải đến Bạch Địa xem màu sắc ráng trời đi." Đàm Hắc Lân có chút đắc ý nói, như thể Đàm Hồng Hà đã xem cũng là y đã xem vậy.
"Đại ca, huynh nói tên thì nói tên, sao lại nói đến thân thể của người ta." Triệu Phụ Vân quay đầu lại thấy một nữ tử mặc đồ đỏ đang e thẹn nhìn qua. Khi Triệu Phụ Vân nhìn nàng, nàng lại không dám nhìn Triệu Phụ Vân.
"Vậy cuối cùng ngũ đệ của các ngươi, tại sao lại gọi là Vô Nại?" Triệu Phụ Vân lại hỏi.
"Ngũ đệ nói có một lần nó từng gặp một đạo nhân đi ngang qua, đối phương cảm thán, nhân sinh trên đời quá nhiều chuyện vô nại. Ngũ đệ nói khi đạo nhân đó nói câu này lại khiến nó cảm nhận được bi thương, cho nên nó cảm thấy hai chữ vô nại này nhất định có đạo lý."
Triệu Phụ Vân không nhìn thấy vị ngũ đệ kia, vì họ đi ở bên phải, ngũ đệ đó khiêng kiệu ở bên trái.
Triệu Phụ Vân lại hỏi họ đi đâu, gã nói là đi Hợp Sinh thị. Triệu Phụ Vân lại hỏi họ đến đó làm gì.
"Nghe nói Hợp Sinh thị có thể cầu nguyện, hơn nữa rất linh nghiệm. Phu nhân của chúng ta cũng muốn đến xem xem có phải thật không." Đàm Hắc Lân bị khâu miệng nói.
"Ồ, ở đó có thể cầu nguyện sao?" Triệu Phụ Vân kinh ngạc hỏi.
"Chúng ta cũng là lần đầu tiên nghe nói, cho nên phu nhân quyết định đi xem thử. Nghe nói có một vị đại năng đến Hợp Sinh thị có thể hoàn thành tâm nguyện của mọi người."
"Ngươi có tâm nguyện gì sao?" Triệu Phụ Vân hỏi.
"Tâm nguyện của phu nhân chính là tâm nguyện của ta." Đàm Hắc Lân nói.
Triệu Phụ Vân không khỏi nhìn về phía chiếc kiệu bị rèm đen che kín phía sau.
Bên trong chiếc kiệu gỗ đó là một bộ xương trắng trong suốt, khoác một chiếc áo choàng trắng lấp lánh. Lúc này nàng đang ngồi ngay ngắn ở đó không hề nhúc nhích, đến cả thở cũng không dám thở mạnh. Vào khoảnh khắc Triệu Phụ Vân nhìn qua, nàng chỉ cảm thấy cả người như sắp bị đốt cháy.