Triệu Phụ Vân xách giỏ trái cây đến Lan Nhân Tiểu Trúc. Đến nơi mới phát hiện Tuân sư không có ở đó. Thế nhưng có một con hạc trắng đang đứng trên tường viện nhìn hắn. Hắn hỏi con hạc Tuân sư đã trở về chưa, hạc trắng kêu một tiếng.
Triệu Phụ Vân cảm thấy nó đang đáp là chưa. Còn về việc đoán đúng hay không cũng không quan trọng.
Hắn ném một trái sơn quả màu đỏ cho nó ăn. Nó một ngụm liền ngậm lấy, ngẩng đầu nuốt xuống. Quả núi nghẹn lại ở cổ phồng lên một cục lớn, nhất thời không nuốt xuống được.
Triệu Phụ Vân cũng không để ý, quay người rời đi, vừa đi vừa ăn, một đường hướng về Tàng Pháp lâu.
Ở Hạ viện có một tòa Tàng Pháp lâu, Thượng viện cũng có một tòa, trong nội sơn này cũng có một tòa.
Triệu Phụ Vân tiến vào trong Tàng Pháp lâu, bắt đầu tìm kiếm sách vở về phương diện từ Kim Đan đến Nguyên Anh.
Đến giai đoạn của bọn hắn, không người nào có thể cầm tay chỉ dạy ai thứ gì. Nhiều nhất cũng chỉ là đề điểm một chút. Đa phần đều là tự mình ngộ, tự mình xem sách, tự mình thực hành. Rất nhiều lúc thậm chí không thể nói được cái gì là đúng là sai.
Ngươi nói hắn tu hành không đúng, cũng có thể người ta cứ như vậy một đường dựng dục ra Nguyên Anh. Điều quan trọng nhất là đều là tu sĩ Kim Đan, mỗi người đều có ngộ tính cùng căn cốt cực tốt, cũng đã hình thành nên quan niệm của bản thân riêng.
Triệu Phụ Vân nghĩ đến Phong Lôi chân quân, trước đó đã quên hỏi núi Thiên Đô tính toán thế nào với cách làm của Phong Lôi chân nhân vừa rồi. Thế nhưng nghĩ đến nếu Phùng sư huynh đã không có dặn dò gì về chuyện này thì bản thân mình nghĩ gì cũng vô ích.
Dù sao đó là Phong Lôi chân quân rồi, là tu sĩ Nguyên Anh. Người khác xem ra hắn đã phá hỏng hành động của y, cướp lại tiểu thanh long thì hẳn là phải cẩn thận Phong Lôi chân quân báo thù. Nhưng Triệu Phụ Vân cảm thấy y sẽ không, vì hắn cảm thấy Phong Lôi chân quân như có chuyện quan trọng hơn để làm.
Triệu Phụ Vân ở trong Tàng Pháp lâu tìm được hơn mười cuốn sách đều nói về cách Kim Đan hóa anh thế nào.
Giữa Tàng Pháp lâu của nội sơn có một hàng bàn ghế. Hắn mang hơn mười cuốn sách đặt lên trên bàn, lấy ra Xích Viêm thần đăng đặt trên bàn, bắt đầu từ từ đọc qua. Nếu là trước kia hắn sẽ mang về động phủ của mình, đọc sách trong một môi trường yên tĩnh. Mà bây giờ hắn thì không để ý, cứ ngồi đó thản nhiên mà đọc sách. Chỉ là bốn phía không có người, Tàng Pháp lâu trống rỗng.
Không biết sao lại có gió nhẹ lưu chuyển ở đây cho nên trong Tàng Pháp lâu này không hề ngột ngạt.
Cả Tàng Pháp lâu u u ám ám mờ ảo. Đương nhiên Triệu Phụ Vân không để ý đến ánh sáng, nhưng hắn muốn thắp đèn. Vì đọc sách thường là cần chút đèn. Dưới ánh đèn, hắn đang đọc một cuốn sách, có tên là "Thế Nào Là Thần tính".
Cuốn sách này là do một người tên là Thẩm Quát viết. Triệu Phụ Vân không biết người này, nhưng hắn cảm thấy người có thể viết được cuốn sách này ít nhất cũng phải là tu sĩ Nguyên Anh. Vì trước Kim Đan rất ít khi tiếp xúc với từ 'Thần Tính', chỉ có tinh, khí, thần. Mà đối với chữ 'thần' này, trước Kim Đan đa phần đều hiểu là thần niệm.
Pháp lực do tinh khí của bản thân và thần niệm hợp với thiên địa linh khí mà cấu thành. Bây giờ đã kết ở Kim Đan, Kim Đan như trứng thai, tức là cần rót thần tính vào mới có thể thai nghén thành Anh nhi.
Hắn lật trang đầu tiên, mở đầu khái quát về thần tính.
"Thần tính, không chỉ riêng thần linh mới có, ai ai cũng có thần tính. Trước Kim Đan không cần để ý, sau Kim Đan cần phải tu luyện thần tính."
"Muốn tu thần tính, trước tiên phải cảm nhận được ánh sáng tính linh của bản thân. Thần hồn và ánh sáng tính linh hợp nhất thì thần tính tự có..."
Rất nhiều nội dung phía sau sẽ dạy người ta làm thế nào để thông qua thần hồn của bản thân tìm thấy tính linh của mình, khiến chúng hợp nhất lại với nhau. Cuốn sách này không dày nên hắn nhanh chóng đọc xong. Hắn trầm tư một lúc, lại lấy một cuốn sách khác ra xem.
Đây là một cuốn sách tên là “Âm Thần Cư Xá Nguyên Anh Hóa Sinh”.
Trong đây không có cách nói thần hồn và ánh sáng tính linh hợp nhất. Sách này nói rằng hồn phách ngưng luyện hợp nhất chính là âm thần. Âm thần thần du giữa trời đất, không ngừng cảm nhận linh vận của trời đất tự nhiên, sau đó không ngừng lớn mạnh, liền có thể thai nghén ra thần tính. Nếu có thể làm được âm thần du xuất thì có thể lạc cư trong đan thai, thai nghén ra Nguyên Anh.
Hắn đọc xong cuốn này phát hiện mạch suy nghĩ của hai cuốn sách không giống nhau. Suy nghĩ một lúc, định xem cuốn sách tiếp theo, lại có một người đi vào.
Người này là một nữ tu sĩ.
Khúc Lưu Khê nhìn thấy ánh đèn đã rất bất ngờ, vì trong Tàng Pháp lâu không được phép thắp đèn.
Lần trước nàng muốn thắp đèn thì bị một tồn tại không rõ nào đó thổi tắt. Đến bây giờ nàng vẫn không biết là ai đã thổi tắt. Sau này hỏi thăm đồng môn mới biết là trong Tàng Pháp lâu không được phép thắp đèn, sẽ có thư linh ra thổi tắt.
Thế nhưng làm sao người này lại thắp đèn được.
Nàng đứng ở cửa, nhìn Tàng Pháp lâu trống trải, nhìn ánh đèn đó. Nàng cảm thấy cả Tàng Pháp lâu như bị đẩy căng ra, không gian vốn không quá lớn vậy mà lại trở nên rất lớn. Hơn nữa nàng cảm thấy bóng tối bao bọc lấy ánh đèn như là để ánh đèn không thể lan tỏa ra.
Nàng đi qua, nhìn rõ người đang ngồi đó. Một mái tóc đen cột hờ sau lưng, một thân pháp bào màu cam đơn bạc, pháp bào trong ánh đèn tản ra pháp quang hòa cùng với ánh đèn.
Nàng lại nhìn dung mạo của đối phương, là người nàng không quen biết, chưa từng gặp.
Nàng không phải là người giỏi giao tế, nhưng ở trong núi nhiều năm, lại đã vào nội sơn, có được bí truyền, tự thấy mình cũng quen mặt với không ít tu sĩ trong núi nhưng chưa từng thấy người trước mặt này qua. Nàng muốn chào hỏi, làm quen một chút, cuối cùng vẫn là thôi.
Nàng đến tìm một cuốn sách, tên sách là “Các Loại Biến Hóa Của Thiên Cương Địa Sát Hợp Nhất”. Tuy nàng khai phủ không lâu nhưng đã bắt đầu học tập đạo luận về cương sát hợp nhất rồi.
Nàng cầm sách, ngồi ở đầu bàn còn lại, cách ánh đèn của Triệu Phụ Vân khá xa. Lại có một chồng sách che chắn, ánh đèn không chiếu tới nàng, tự nhiên cũng không chiếu tới sách của nàng nhưng nàng vẫn nhìn rõ chữ trên sách.
Trước đây Triệu Phụ Vân ở đây đọc sách cũng chưa từng thắp đèn. Lần này thắp đèn là hắn muốn tiếp tục thực hành ý nghĩ trong lòng mình, cố gắng coi mình như một người bình thường để sống. Ví dụ như đọc sách thắp đèn, ăn uống, ngủ nghỉ, đi lại...
Trong Tàng Pháp lâu yên tĩnh, chỉ có tiếng lật sách.
Khúc Lưu Khê đột nhiên cảm thấy có chút không ổn, vì nàng cảm nhận được như có gió đang lưu động. Sau đó ngẩng đầu, lại nhìn thấy một cảnh tượng khiến nàng kinh ngạc. Ở rìa của ánh sáng, có một hư ảnh khổng lồ đang ẩn trong bóng tối, hư ảnh như ác quỷ đang không ngừng thổi khí vào ngọn đèn. Nó như đang cố gắng hết sức để thổi tắt ngọn đèn đó, nhưng ngọn lửa trên đài đèn lại an tĩnh không lay động.
Nàng cuối cùng cũng biết không phải người này được thắp đèn ở đây, mà là thư linh trong Tàng Pháp lâu này không thể xử lý được ngọn đèn của hắn.
Trong lòng nàng có chút tò mò người này là ai.
Nàng đọc được khoảng nửa cuốn sách, lại có một người nữa đi vào.
Người vào là một tu sĩ mặc một thân bạch y, lưng đeo một cái hộp kiếm. Nàng nhận ra người này, y tên là Thạch Hội Xuân, kiếm thuật cực kỳ huyền diệu, là một vị đạo sư rất nổi tiếng ở thượng viện. Tuy bình thường ít lời ít nói, trông lãnh tĩnh như sương nhưng Khúc Lưu Khê đã từng thấy y diễn luyện kiếm thuật, quả thật là kiếm như ánh sương phiêu động khắp phòng.
Nàng nhìn thấy Thạch Hội Xuân cũng kinh ngạc vì có người thắp đèn trong Tàng Pháp lâu này. Chỉ thấy y nhíu mày.
Nàng biết rõ Thạch Hội Xuân không thích có người vi phạm quy định của núi Thiên Đô. Nếu phát hiện có người ở Thượng viện vi phạm quy định, y đều sẽ trọng phạt. Thế nhưng nàng lại nhìn thấy lông mày của Thạch Hội Xuân từ nhíu nhẹ không vui nhanh chóng thay đổi, biến thành kinh ngạc, trong kinh ngạc lại như có vài phần vui mừng.
"Triệu Phụ Vân?" Thạch Hội Xuân gọi.
Triệu Phụ Vân ngẩng đầu, nhìn người mặc áo trắng trước mặt. Trên người y đeo hộp kiếm, mặt như đao gọt, mắt sáng như sao, một thân khí chất nội liễm mà sắc bén đập vào mặt.
"Thạch Hội Xuân!" Triệu Phụ Vân cũng bất ngờ vì gặp lại người đồng môn có duyên gặp mặt một lần từ rất nhiều năm trước, lúc mình mới Trúc Cơ. Lúc đó, mình còn ở Kê Quan lĩnh tu pháp, vừa hay gặp được hai người đồng bối cũng có được bí truyền, một người tên là Thạch Hội Xuân, một người tên là Hách Xuân Phong. Lúc đó hắn nói chuyện nhiều với Hách Xuân Phong, người còn lại một mực không nói gì là Thạch Hội Xuân.
Thế nhưng, nhiều năm gặp lại, cho dù năm đó chưa từng mở miệng nói chuyện, bây giờ lại cũng có một cảm giác lão hữu gặp nhau.
Thời gian sẽ hòa tan tất cả, nhưng có lúc chỉ là một người gặp qua một lần, sau một thời gian rất dài gặp lại sẽ có một cảm giác vui mừng không thôi.
Phảng phất như một vò nước trong để đó lâu ngày biến thành lão tửu.
"Đúng vậy, lâu rồi không gặp." Thạch Hội Xuân thở dài một tiếng, ngồi xuống đối diện Triệu Phụ Vân.
Y nhìn ngọn đèn trước mặt Triệu Phụ Vân, lại ngẩng đầu nhìn bóng tối phía sau đèn, nói: "Trong Tàng Pháp lâu này không thể thắp đèn, nhưng ngươi lại có thể. Ngọn đèn này của ngươi xem ra không phải là pháp bảo bình thường."
"May mắn luyện được một ngọn linh đăng hộ thân." Triệu Phụ Vân cười nói.
"Vậy sao, ta cũng luyện được một món bảo bối tốt. Ngươi xem hộp kiếm này của ta." Thạch Hội Xuân vừa nói vừa gỡ hộp kiếm sau lưng mình xuống, đặt lên trên bàn. Trong ánh đèn, trên hộp kiếm đó khắc hoa văn như sợi dây thừng quấn trói.
Triệu Phụ Vân biết đó gọi là Kết Thằng cấm, một loại cấm chế rất ít người dùng nhưng nếu biết dùng lại rất thần diệu.
Hắn nhớ năm đó Hách Xuân Phong từng nói qua, kiếm phải tự tay mình tế luyện mới tốt. Chắc hẳn hộp kiếm này cũng là do y tự tay mình tế luyện, nếu không thì y cũng sẽ không vui vẻ lấy ra như vậy.
Triệu Phụ Vân có thể nhìn ra, trong hộp kiếm này phảng phất như bị một cỗ linh lực cường đại trói buộc. Hắn tin, thanh kiếm cất chứa trong hộp kiếm này nhất định là một thanh kiếm tốt.
"Quả thực là một hộp kiếm tốt." Triệu Phụ Vân nói.
"Hộp kiếm tốt, kiếm bên trong cũng tốt. Chỉ cần cơ duyên đến liền có thể tấn thăng thành linh bảo." Thạch Hội Xuân nói. Triệu Phụ Vân cũng tin sẽ như thế.
"Ngươi về lúc nào?" Thạch Hội Xuân hỏi.
"Hôm qua." Triệu Phụ Vân nói: "Đây là quả dại trong núi, ngươi nếm thử đi."
Triệu Phụ Vân đẩy sơn quả bên cạnh mình đến giữa bàn.
Thạch Hội Xuân quan sát Triệu Phụ Vân, chỉ cảm thấy lúc này cách ăn mặc và kiểu tóc của Triệu Phụ Vân đều có một cảm giác yêu dị thần bí, nhưng hành vi lại có một cảm giác chất phác. Cảm giác mâu thuẫn này khiến y nhất thời không biết là loại cảm giác nào mới thật sự là Triệu Phụ Vân.
Là một tu sĩ Tử Phủ, y đương nhiên biết tính tình của một tu sĩ sẽ cải biến. Có người cho rằng bản tính khó dời. Y lại cảm thấy bản tính giống như một thân cây chính, quả thực khó dời nhưng lại sẽ tùy lúc tùy sự mà mọc ra những cành lá khác nhau. Mà mọi người nhìn thấy thường đều là những cành lá bày ra bên ngoài.
Y đưa tay cầm lấy một quả cây gặm ăn. Trong lòng Triệu Phụ Vân cũng cảm thán không thôi. Vị này năm đó ở Kê Quan lĩnh, mặc một thân bạch y, không nói một lời, cực kỳ tự kiêu tự ngạo, bây giờ đã rất bình dị hơn năm đó rất rất nhiều rồi.
Con người cần phải trưởng thành. Nếu không trưởng thành sẽ không có tư cách đi về phía trước để thấy những phong cảnh mới trong dòng sông thời gian dài dòng mà trầm mặc đấy.