Nhất Khí Triều Dương

Chương 304: Tuân đạo trưởng ở cô nhai luyện bảo



Cát Văn Vân chưa từng nghĩ tới mọi chuyện lại có thể thuận lợi đến như vậy. Đặc biệt là sau khi biết Bạch Tức nê lại ở trong chính là sào huyệt của đại xà, nàng càng cảm thấy chắc chắn sẽ có một trận đại chiến xảy ra.

Nàng đứng ở xa nhìn một người một rắn đối thoại, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nào ngờ cuối cùng con đại xà đó tự mình lấy ra Bạch Tức nê, hơn nữa còn nhiều hơn so với số lượng mà trong núi cần dùng.

Nàng không khỏi nghĩ, có một số người hoặc rắn tưởng chừng khó câu thông nhưng khi tu vi của ngươi đạt đến một cảnh giới nhất định, sẽ phát hiện ra kỳ thật bọn họ cũng không khó nói chuyện đến thế. Bọn họ cũng có thể bình dị gần gũi, cũng có thể tuy rằng phẫn nộ nhưng vẫn sẽ chịu đựng.

"Xà quân phẩm tính thật tốt, chúc ngươi sớm ngày hóa hình thành công, cáo từ."

Nói xong Triệu Phụ Vân mang theo Cát Văn Vân phóng người lên, từ trong sơn cốc xông lên bầu trời, phá tan mây mù và hắc ám, hóa thành một dải sóng ánh sáng rơi xuống trước Trấn Ma bích.

Sau khi hai người về tới Trấn Ma bích, không lâu sau Cát Văn Vân liền dẫn các sư muội rời đi. Lúc rời đi còn dặn đi dặn lại rằng mình sẽ quay lại sớm nhất có thể.

Thế là Trấn Ma bích lại trở nên yên tĩnh. Còn Triệu Phụ Vân lại lấy ra cuốn Cốt Khí tế luyện pháp đọc hai lần. Sau đó lấy ra bảy chiếc xương vây lưng dài ngắn không đều mà mình đã nhổ ra từ con quái ngư chuẩn bị luyện một bộ kiếm, hoặc nói là luyện một bộ châm, coi như là luyện tay cho đỡ buồn. Nhưng dù là vậy hắn cũng đã thiết kế một cách tỉ mỉ.

Xương cá là đồng căn đồng nguyên nên có ưu thế tự nhiên là hợp thành bộ. Bộ xương cá này không cần mài thành hình kiếm nhưng lại cần phải ngâm vào một loại kim loại lỏng, dung hợp với nó trở thành một loại vật liệu hoàn toàn mới, sau đó lại lăn vào phù văn cấm chế mới hoàn thành.

Từng chiếc xương cá giống như những chiếc kim cỡ lớn, nhìn không đẹp lắm nhưng không sao, ít nhất là đủ đặc biệt.

Hắn đang lên kế hoạch thiết kế tế luyện pháp khí xương cá ở đây.
...

Bên kia Tuân Lan Nhân cũng đang luyện bảo.

Nàng đến Trấn Hải các ngoài việc Trấn Hải các và núi Thiên Đô có pháp ước, còn có một mục đích khác là luyện bảo.

Huyền Âm châu trong tay nàng đã được tế luyện thành một món linh bảo. Nhưng bây giờ lại cần một lượng lớn thủy linh khí để bổ sung, cũng như nuôi dưỡng ý Thương Hải Vô Lượng trong đó.

Lúc này nàng đang ở trên một hòn đảo nhỏ. Hòn đảo này rất nhỏ, nhìn từ xa chỉ là một chấm đen nhỏ với toàn là những tảng đá màu nâu trơ trụi. Bộ phận lộ ra trên mặt biển không lớn nhưng lại khá cao.

Tuân Lan Nhân ngồi trên cùng, đối mặt với biển cả mênh mông. Trên đỉnh đầu nàng cũng có một vùng biển hư ảo phản chiếu lại vùng biển này. Vùng biển này đang sóng cả dữ dội, sóng biển theo gió dựng lên, cuồn cuộn không ngớt. Tất cả những điều này đều phản chiếu trong ánh sáng của hạt châu.

Ánh sáng của hạt châu như hình thành nên một thế giới thương hải. Nhìn kỹ sẽ phát hiện, bên trong chỉ là một hạt châu màu đen thẫm to bằng nắm tay mà thôi. Bây giờ hạt châu này đã là linh bảo nhưng nàng muốn tế luyện nó thành Thương Hải Minh Nguyệt châu. Nếu thành công thì sẽ vào tiên thiên, còn có rất nhiều đường phải đi. Hiện tại chỉ mới bước đầu tiên là thu nhiếp Thương Hải chi vận.

Bản thân nàng ngồi xếp bằng trên đỉnh vách đá, một thân mặc đạo bào màu đen tuyền, trên đầu đội một chiếc mũ pháp quan màu đỏ. Nàng nhắm mắt nhưng thỉnh thoảng lại đưa tay ra trong hư không phảng phất đang bắt lấy thứ gì đó, rồi ngón tay nhào nặn thành một luồng linh quang thủy vận, cuối cùng búng tay bay vào trong mảnh biển huyễn ảo của hạt châu trên đỉnh đầu.

Khi linh quang trong tay nàng rơi vào trong đó, con sóng ảo ảnh tiếp nhận linh quang kia liền biến rõ ràng hơn mấy phần.

Đột nhiên, có người chèo thuyền nhỏ đến. Người đến mặc một bộ bảo y bằng lân giáp loài nào đó không rõ, lưng đeo bảo kiếm, hai tay chắp sau lưng, trên mặt mang theo một nụ cười nhàn nhạt.

Y là con trai thứ bảy của các chủ Trấn Hải các, Hải Xuyên công tử. Y nuôi hai hàng ria mép đen trên môi nhưng lại được chăm chút tinh xảo, kết hợp với thần thái khí độ của y tự có một luồng khí chất lãng tử hiện ra. Nhưng loại khí chất lãng tử này lại có chút ôn nhu, bởi vì y còn có một đôi mắt trông dịu dàng như nước.

Nhân vật như vậy cho tới bây giờ không thiếu nữ tu sĩ bên cạnh. Chỉ là kể từ khi y biết Tuân Lan Nhân sẽ đến đã đuổi hết những nữ tu sĩ bên cạnh đi. Đến khi gặp Tuân Lan Nhân, y không khỏi nghĩ mình quả nhiên làm không sai, nữ tử như vậy quả thực thế gian hiếm thấy.

Những nữ tu khác so với nàng như chim sẻ so với phượng hoàng. Chỉ là đôi mắt luôn mang lại thuận lợi cho y lại đụng phải tường cao ở chỗ Tuân Lan Nhân. Kể từ ngày yến hội hôm đó, y còn muốn tạo cơ hội gần gũi nàng hơn, ít nhất có thể kéo gần quan hệ hơn. Cho dù đã xảy ra chuyện không vui, y cũng có thể nhân cơ hội kéo gần quan hệ.

Nhưng sau đó Tuân Lan Nhân lại ra biển.

Trách nhiệm của Trấn Hải các là trấn biển, trấn hải yêu không được lên bờ làm loạn. Mà mùa này chính là lúc gió mùa đến, sẽ có hải yêu từ sâu trong biển cả cưỡi sóng đến. Tác dụng của Trấn Hải các chính là đuổi những hải yêu đang cố gắng lên bờ này trở về biển, hoặc là tiêu diệt chúng đi.

Năm nay gió mùa lớn hơn những năm trước không ít, có thể sẽ hình thành gió bão, cho nên Trấn Hải các còn có một nhiệm vụ nữa là phá phong, phá vỡ mắt bão, khiến cho khối gió tan đi và dịu trở lại.

Nếu chỉ đơn thuần là phá phong trấn sóng thì còn dễ nói. Nhưng những hải yêu đến từ sâu trong biển cả kia thường ẩn náu trong mắt bão những cơn sóng lớn này. Chúng vừa là vui chơi cũng vừa là tu hành.

Chiếc thuyền nhỏ dưới chân Hải Xuyên bị sóng hất tung lên, rồi lại thuận thế dừng trên không trung vừa vặn ngang tầm với Tuân Lan Nhân. Y ngẩng đầu nhìn vùng biển Thương Hải phản chiếu do ánh sáng châu quang huyễn hóa ra trên bầu trời, cảm thán: "Pháp của Tuân đạo trưởng huyền diệu, bảo vật luyện ra cũng phi phàm. Đệ tử núi Thiên Đô tuy có nhiều người xuất sắc nhưng như Tuân đạo trưởng đây thật là hiếm thấy."

Tuân Lan Nhân không nhìn y, vẫn đang chuyên tâm ngưng luyện luồng thủy linh khí đang nhào nặn giữa ngón tay mình chuẩn bị hình thành nên một đạo phù lục.

Hải Xuyên thấy Tuân Lan Nhân không để ý đến mình, cũng không bận tâm mà chắp tay nhìn những con sóng cả nhấp nhô dữ dội ở phương xa.

"Thương Hải vô nhai, giữa những con sóng dâng trào mênh mông này, có thể cùng nhau ngắm thủy triều lên xuống với Tuân đạo hữu ở đây quả là trăm năm khó gặp."

Nói đến đây, y lại nhìn sang Tuân Lan Nhân, ánh nhìn rất bạo dạn nhưng cũng lại rất ôn nhu, phảng phất như đôi mắt của y chính là biển cả, có thể dung nạp mọi thứ, có thể nâng đỡ mọi người và mọi việc rơi vào trong biển mắt của y.

Mà Tuân Lan Nhân từ đầu đến cuối đều nhắm mắt như thể hoàn toàn không biết có một người như y.

Hải Xuyên nhìn một lúc mới thu hồi ánh mắt, lại nhìn về phương xa, nói: "Mắt bão sắp đến rồi, Tuân đạo hữu phải cẩn thận. Năm nay cơn gió này nổi lên từ biển sâu, lại lớn hơn nhiều so với những năm trước. Dưới mắt bão chắc chắn có ẩn giấu đại hải yêu. Đạo hữu tuy đạo pháp cao diệu nhưng khó tránh khỏi cô chưởng nan minh, để bản thân rơi vào tình thế nguy hiểm thì không hay."

Tuân Lan Nhân vẫn không để ý, Hải Xuyên lại thở dài: "Đạo hữu mới đến, không rõ gió sóng càng lớn thì hải yêu càng nhiều càng hung ác. Vậy cứ thử xem sao đã. Cứ để lại vỏ ốc biển truyền âm này ở chỗ đạo hữu. Nếu đạo hữu có cần cứ gọi ta là được."

Y nói xong, một luồng linh quang từ trong tay y phóng ra, phá tan cơn gió, nhẹ nhàng rơi xuống trên tảng đá bên cạnh Tuân Lan Nhân, là một chiếc vỏ ốc màu bạc to bằng nắm tay có khắc phù văn phía trên.

Tuân Lan Nhân vẫn không để ý. Y cũng không có vẻ gì là tức giận, cũng không dây dưa nữa. Chiếc thuyền nhỏ dưới chân lượn một vòng trên không trung, hóa thành một luồng linh quang hướng về phía bờ biển.

Sau khi y rời đi, vốn dĩ luồng linh quang thủy vận trên đầu ngón tay của Tuân Lan Nhân nên được búng lên trên không, lại đổi một hướng khác, trực tiếp rơi vào trong cái miệng giống như loa của cái vỏ ốc kia. Linh quang hóa nhỏ rót đầy bên trong, vỏ ốc như lúc nào cũng đang phát ra âm thanh lập tức im bặt.

Hải Xuyên cầm một vỏ ốc khác trong tay, bên trong không có bất kỳ âm thanh nào truyền đến. Cặp vỏ ốc truyền âm này một lần luyện chế là theo một đôi. Bây giờ ở đây không có một chút âm thanh nào, vậy là vỏ ốc bên kia hẳn đã bị cấm âm rồi. Y không khỏi sờ sờ bộ ria mép nhỏ của mình, mày hơi nhíu lại. Dù là tu hành hay phương diện tình duyên, trước nay y đều bách chiến bách thắng, cũng dưỡng thành tính cách tự tin lãng tử của y. Nhưng cho dù y có tự tin đến đâu, lúc này cũng khó tránh khỏi có chút bực bội.

Mà lúc này, hai người Thiên Càn Tử và Lưu Sùng lại lặng lẽ xuống biển.

Từ ngày yến hội đó, Thiên Càn Tử bị Tuân Lan Nhân làm mất mặt vẫn luôn canh cánh trong lòng. Bây giờ Tuân Lan Nhân một mình ở ngoài biển luyện bảo, gã cảm thấy cơ hội đã đến.

"Tuân Lan Nhân kia ngang ngược kiêu ngạo, ba lần bảy lượt coi thường bản đảo chủ, nhất định bản đảo chủ phải cho ả biết ở trên biển này dù có pháp thuật thông thiên thế nào đi nữa cũng bị nhấn chìm trong sóng biển kia."

Giọng nói của Thiên Can Tử mang đầy vẻ âm u lạnh lẽo. Từ trước đến nay, những người chiếm đảo làm chủ ở ngoài biển này không có kẻ nào lương thiện cả. Họ săn giết hải yêu, gặp người cũng săn giết. Đương nhiên chuyện này tuyệt đối không thể một mình gã hành động mà còn mời thêm những tu sĩ ngoài biển khác cùng đến vây săn.

Tu sĩ Kim Đan của núi Thiên Đô có uy danh lừng lẫy nhưng vẫn sẽ thu hút một số kẻ liếm máu đầu sóng. Dù sao thì công pháp, pháp bảo của núi Thiên Đô đều có sức hút cực lớn, hơn nữa cho dù chỉ là bản thân Tuân Lan Nhân cũng có sức hút chí mạng đối với một số ít tu sĩ. Đặc biệt là những người ở ngoài biển này, sau khi giết người sẽ trốn ra ngoài biển xa, muốn tìm được còn khó hơn lên trời.

Sóng cả nhấp nhô mãnh liệt, Thiên Càn Tử độn hành trong sóng cả như một con cá bơi, không bị ảnh hưởng bởi ngọn sóng va đập không ngừng. Mà ở xa, lại có tu sĩ cưỡi cá kình, cá mập, chim biển đến. Bọn họ cưỡi cá giữa cơn gió sóng, hò hét ầm ĩ giống hệt như đi một cuộc vây săn trên núi.

Dần dần, một vòng vây liền lặng lẽ hình thành.

Vòng vây rất lớn, rồi từ từ thu nhỏ lại.

Xa xa có một con chim biển đang bay ở trên cao, trên mình chim biển còn có một người. Ở trên cao tự nhiên là dễ nhìn thấy nhất. Người ở trên chim biển hẳn là thuộc về ngoài sáng, hấp dẫn chú ý và ánh mắt mọi người. Mà những người khác ẩn náu trong sóng cả tự nhiên thuộc về chỗ tối, bọn họ sẽ lặng lẽ đến gần. Đương nhiên đây là căn cứ vào đặc điểm của pháp thuật pháp bảo của mỗi người, hình thành nên một vòng vây có trật tự.

Trong đó, những người chặn ở hướng về phía đại lục có ba người. Chủ yếu nhất là bản thân Thiên Càn Tử, còn có Lưu Sùng và một Tử Phủ khác. Ở phía bên kia lại có một tu sĩ Kim Đan am hiểu cận chiến. Theo Thiên Càn Tử thấy chỉ với hai tu sĩ Kim Đan, cộng thêm trận pháp mà mình sắp bố trí thì dù thế nào Tuân Lan Nhân này cũng phải chết.

Trận pháp này không phải là trận pháp bình thường mà là Huyễn Ba Phúc Hải trận, là một loại mê trận, cũng là một loại sát trận, lấy được từ trong động phủ Cổ tu sĩ đấy.