Nhất Khí Triều Dương

Chương 303: Thương lượng với đại xà



Sau khi đã quyết định xong, Triệu Phụ Vân liền dẫn Cát Văn Vân từ Trấn Ma bích bay vọt lên trời, hóa thành một dải cầu vồng xông thẳng lên bầu trời rồi nhanh chóng biến mất vào trong hư không. Độn quang của hắn đã có thể dùng Thái Hư pháp ý để bao bọc, cho nên mới biến mất giữa bầu trời.

Cát Văn Vân không nhìn rõ Triệu Phụ Vân, bởi vì cả người Triệu Phụ Vân đã hóa thành một vầng sáng, mà vầng sáng này lại đang bao bọc lấy nàng. Nàng đưa tay chạm ra ngoài, dòng lưu quang lại càng hiện ra rõ ràng hơn bao bọc lấy ngón tay trắng như ngọc của nàng, không để cho ngón tay nàng vươn ra ngoài vòng ánh sáng.

Nàng nhìn dòng lưu quang quấn quanh đầu ngón tay mình, chiếu rọi ngón tay nàng đến đỏ ửng. Nàng khẽ nắm nhẹ ngón tay lại, lưu quang bay lượn trong lòng bàn tay và kẽ tay nàng nhưng lại không hề tan đi. Điều này làm lòng nàng chợt rung động khó hiểu.

Một đường bay vút, thời gian như vĩnh hằng, quên cả năm tháng.

Như vĩnh hằng, lại như một tích tắc.

Nàng còn muốn trải nghiệm cảm giác này nhiều hơn nữa thì cảm giác phi độn cực nhanh đó đã biến mất. Mà vầng sáng kia nhanh chóng ngưng tụ lại, hiển hóa ra lại là một ống tay áo trượt khỏi lòng bàn tay và ngón tay nàng. Dưới chân đã có cảm giác thực, nàng đã giẫm trên mặt đất rồi.

Có gió thổi đến, Triệu Phụ Vân không ngăn những luồng gió này lại mà để mặc cho chúng thổi lên người mình. Áo và tóc hắn khẽ bay trong gió. Cát Văn Vân bên cạnh cũng đang nhìn xuống mây mù trong sơn cốc phía dưới.

Nàng không nói gì.

Triệu Phụ Vân lấy một viên linh thạch từ trong người ra, trên viên linh thạch đó khắc hai chữ - Thái Hư, phía bên kia thì khắc một đạo Vân văn. Mơ hồ có thể thấy bên trong linh thạch có linh khí như khói sương bị những chữ khắc bên ngoài kéo thành hình dạng của một ký hiệu.

"Đây là Thái Hư Linh phù, cô cầm trong tay, dùng pháp niệm cảm nhận, tưởng tượng mình là hư vô là có thể ẩn độn." Triệu Phụ Vân nói rồi đưa linh phù qua. Cát Văn Vân nhận lấy, linh thạch hơi lạnh.

Nàng nắm chặt trong tay, Triệu Phụ Vân lại đột nhiên lao về phía mây mù cuồn cuộn phía trước, mà Cát Văn Vân cũng bị một luồng sức mạnh nâng lên, thân bất do kỷ đi theo Triệu Phụ Vân cùng nhảy vào trong biển mây.

Mây mù mát lạnh đập vào mặt, Cát Văn Vân nhìn Triệu Phụ Vân phía trước, nhìn biển mây xinh đẹp này, nàng chỉ cảm thấy nếu khoảnh khắc này có thể ngừng lại thì thật tốt.

"Thân ta hư vô."

Trong tai nàng nghe thấy giọng nói thanh lãnh của Triệu Phụ Vân vang lên trong lòng mình. Theo đó như kích hoạt linh phù trong tay nàng, lòng nàng lại không tự chủ được mà chuyển động theo giọng nói của Triệu Phụ Vân, cơ thể nhanh chóng hư hóa.

Nàng cảm thấy người mình nhẹ đi, biến thành hư ảo, phảng phất như không có bất kỳ lực cản nào. Gió từ trong cơ thể mình thổi qua, phảng phất như mỗi lỗ chân lông đều biến thành lỗ tai, gió thổi qua lỗ chân lông, gào thét thành từng đợt.

Hai người nhanh chóng đáp xuống trong sơn cốc, có tiếng côn trùng kêu vang vọt đến.

"Cấm thanh."

Trong lòng nàng lại một lần nữa vang lên một đạo chú lệnh, tiếng côn trùng kêu đầy sơn cốc liền biến mất trong tai nàng.

"Cô đi tìm Bạch Tức nê đi." Triệu Phụ Vân nói.

Cát Văn Vân cũng không phải là loại nữ tử không biết nặng nhẹ, nàng bắt đầu quan sát địa hình trong núi rồi tìm kiếm vị trí của Bạch Tức nê trên bản đồ. Còn Triệu Phụ Vân thì tùy ý đi dạo trong sơn cốc. Sơn cốc này nhìn từ trên xuống chỉ là một cái sơn cốc hình vòng tròn, nhưng vào bên trong thì cấu trúc phức tạp hơn hẳn.

Hắn là đang tìm kiếm chỗ ở của đại xà kia. Hắn lặng yên không một tiếng động đến bên một cái đầm nước. Đầm nước phẳng lặng mà sâu thẳm, màu nước u ám, trông sâu không lường được. Hắn cảm thấy con đại xà kia hẳn là đang trốn ở trong này.

Không bao lâu sau, Cát Văn Vân lại cũng tìm đến đây.

Nàng mở miệng nói: "Bản đồ sư phụ cho đánh dấu ở chỗ này, là dưới cái đầm này."

Nàng nói nhưng không phát ra tiếng, lại vang lên trong tai Triệu Phụ Vân.

Triệu Phụ Vân thầm suy nghĩ, nói: "Có lẽ cái đầm sâu này chính là do đào Bạch Tức nê mà hình thành. Còn về con đại xà kia hẳn là sau này mới đến. Nhưng mà yêu khí trong đầm này nồng đậm, nếu ta đoán không sai thì có lẽ con đại xà đó đang trốn trong đầm nước này."

"Vậy phải làm sao đây?" Cát Văn Vân cảm thấy rất khó xử. Cảnh giới con đại xà này tương đương với tu sĩ Kim Đan, tuy nói thủ đoạn của yêu quái không bằng tu sĩ chân chính, nhưng thân thể nó cường hãn, cũng có một số năng lực quỷ dị, chỉ chút sơ sẩy cũng sẽ phải chịu thiệt lớn. Mặc dù thủ đoạn của Triệu Phụ Vân phi thường, nhưng nàng vẫn lo Triệu Phụ Vân sẽ bị kiệt sức như lần trước.

"Nói ra thì kỳ thật ta với nó không có oán thù gì, xem thử có thể thương lượng một phen được không. Cô lùi sang một bên đi." Triệu Phụ Vân nói xong liền ngồi xổm xuống, đưa tay vỗ lên mặt nước.

"Bộp, bộp bộp, bộp bộp bộp..."

Theo tiếng tay hắn vỗ mặt nước vang lên, lúc đầu âm thanh đó chỉ ở trên mặt nước, dần dần thấm vào sâu trong nước. Đây là một cách sử dụng về truyền âm mà hắn học được sau khi nghe tiếng côn trùng tấu nhạc trong cốc này.

Âm thanh cũng có chiều không gian.

Dần dần những âm thanh này trong đầm nước như hình thành nên tiếng vọng, âm cũ chưa tan, âm mới lại nổi lên. Âm cũ và âm mới đan xen vào nhau hình thành nên một tiếng vọng, đan thành một con sóng âm thanh hùng vĩ.

Đầm nước sâu vốn phẳng lặng u tĩnh bắt đầu nổi lên rất nhiều bọt khí, rồi thì dấy lên những con sóng. Đột nhiên từ trong đầm sâu có một vật khổng lồ màu đen nhanh chóng vọt lên. Đó là một con rắn khổng lồ sặc sỡ, nó vừa vọt ra đã một ngụm cắn về phía Triệu Phụ Vân.

Đại xà không chỉ cắn nuốt Triệu Phụ Vân, trong miệng nó còn có một lực hút khổng lồ hình thành nên một cơn gió, như cái lưỡi bò vô hình cuốn cỏ muốn cuốn Triệu Phụ Vân vào miệng, nuốt vào bụng.

Nếu là người tu vi không đủ, bị ngọn ác phong do hấp lực này hình thành quấn lấy thì chắc chắn không thể thoát được.

Vầng sáng trên người Triệu Phụ Vân dâng lên, gió cuốn qua ánh sáng, mà ánh sáng thì chỉ lóe lên đã độn đi mất, xuất hiện lại đã ở trên một cây đại thụ đối diện với con đại xà này.

Nửa người của đại xà vẫn còn trong đầm, nửa người thì đứng thẳng lên cao, trong đôi mắt rắn lạnh như băng còn nhìn ra được cảm xúc phẫn nộ.

Tuy nhiên, nó không tấn công nữa, bởi vì nó phát hiện nếu Triệu Phụ Vân một lòng muốn độn chạy thì chỉ dựa vào cái độn pháp vừa rồi, nó không làm gì được hắn cả.

"Vị xà đạo hữu này, ngươi và ta vốn không có oán thù, tại sao vừa gặp mặt đã đánh đánh giết giết?" Triệu Phụ Vân chắp tay hỏi.

Triệu Phụ Vân dứt lời, con đại xà kia lại im lặng một lúc, cuối cùng mới mở miệng nói. Chỉ là giọng nói của nó như âm điệu quái dị hợp lại.

"Tên đạo nhân ngươi tự ý xông vào sào huyệt của ta, giết hộ pháp của ta, lại còn nói vốn không có oán thù. Hôm nay tìm đến động phủ của ta chắc chắn mang theo ý định giết ta lột da rút gân xương luyện bảo, lấy nội đan của ta luyện đan dược." Con rắn phẫn nộ nói.

Triệu Phụ Vân vừa nghĩ liền biết hộ pháp mà nó nói là tên Cốc Chương Nguyên kia. Nhưng chuyện đã làm, người đã giết, hắn trước nay không muốn chống chế điều gì.

"Vậy thì ngươi nên trách hộ pháp của ngươi, dù sao tất cả mọi chuyện đều là do gã gây ra. Ta vốn là một tu sĩ an phận thủ thường ở Trấn Ma bích cách đây trăm dặm, là vì bạn bè bị vây hãm ở đây mới đến cứu giúp, chưa từng nghĩ đến việc giết ngươi. Nếu ta muốn giết ngươi thì lần này đến đây chắc chắn sẽ mời thêm bạn bè đến, há có thể lẻ loi một mình."

"Hừ, nhân loại xảo trá hèn hạ, ngươi không lừa được ta đâu." Đại xà ô...ô...n...g nói.

"Ha ha, ngươi không tin cũng không sao. Ta tìm đến đây chỉ vì bằng hữu của ta cần Bạch Tức nê trong cái đầm này. Chỉ cần ngươi thu thập nó lên, chúng ta liền đi. Nếu ngươi không muốn thì chúng ta tự mình thu thập. Nếu ngươi không đồng ý thì ta chỉ có thể đắc tội thêm lần nữa." Triệu Phụ Vân không nhanh không chậm nói.

"Ngươi nghĩ bản quân sẽ sợ tên nhân loại ngươi sao?" Đại xà phẫn nộ nói, nhưng nó lại không động thủ.

Đôi mắt rắn của nó nhìn chằm chằm vào Triệu Phụ Vân, nhưng thân hình của Triệu Phụ Vân trong mắt nó lại như một cái bóng nhàn nhạt như không có thực thể. Nó phát hiện nếu mình miễn cưỡng thi pháp thì chỉ e pháp thuật cũng chỉ vô dụng.

"Xà quân hãy suy nghĩ lại, Nhân loại chúng ta có một câu nói, kẻ thức thời mới là tuấn kiệt. Ta nghĩ xà quân cũng không muốn bao nhiêu năm tu hành bị hủy trong chốc lát đâu." Ngón tay phải của Triệu Phụ Vân nghịch chiếc Âm Dương hoàn trên tay trái mình, chậm rãi nói.

Đại xà gầm khẽ, có gió tanh thổi tới, cuốn qua cơ thể Triệu Phụ Vân. Cơ thể Triệu Phụ Vân lại như không cảm nhận được gió, hắn đứng đó mà cả góc áo cũng không lay động. Gió kia thổi qua cơ thể hắn cũng như không chạm phải thứ gì.

Đại xà thầm nghĩ: "Tên ác đạo nhân khi dễ ta đang mang thai, khó thi triển toàn bộ phép thuật. Đợi con ta ra đời, sẽ lại tính toán với hắn mối thù hôm nay."

Nghĩ đến đây, nó bèn mở miệng nói: "Ngươi muốn bao nhiêu Bạch Tức nê?"

"Tốt." Triệu Phụ Vân khẽ vỗ lòng bàn tay cười nói.