Nhất Khí Triều Dương

Chương 267: Dư Hoài An



Nàng nhắm mắt, thu liễm pháp niệm, kiếm chỉ đưa lên mi tâm. Lúc nàng mở mắt ra, kiếm chỉ thẳng hưởng điểm vào ngọn đèn, niệm theo ngón tay mà động, pháp niệm của nàng rơi vào ngọn lửa đèn lập tức bùng lớn lên, biến thành ngọn lửa cao chừng năm tấc.

Mọi người ngồi đó đều cảm nhận được pháp niệm trên người nàng không hề tản ra ngoài. Lúc này mọi người đều có thể phán đoán được trạng thái thi pháp tốt là thể nào.

Bọn họ cảm nhận được pháp lực của nàng không hề tản ra ngoài, vậy mà lại không cảm giác hỏa ý trên người nàng.

Bọn họ biết, trước đây dù có thu liễm thế nào thì hỏa ý trên người bọn họ cũng không thể nào thu liễm hoàn toàn như vậy.

Pháp niệm trong cơ thể theo ngón tay di chuyển mà động.

Ngọn lửa bốc lên. Sau đó tách ra một phần lửa nhỏ bên cạnh ngón tay nàng, từ ngọn lửa đó lại bùn lên như thể được lột xác, như từ ngọn lửa lớn kia tách ra. Ngọn lửa đó như vừa thoát khỏi trói buộc thì đã thấy một con chim lửa nhỏ bay ra, đậu xuống bên kia bàn.

Tiếp đó, lại có thêm một con chim lửa nữa bay ra, cũng đậu xuống bàn, đứng cạnh nhau. Mà sau khi có con chim lửa bay ra, ngọn lửa đen hơi yếu đi một chút, rồi lại nhanh chóng bùng lên.

Cứ như vậy từng con chim lửa bay ra, xếp thành hàng dai. Dần dần trên bàn không còn chỗ nữa, những con chim lửa mới bay ra liền đậu xuống đất.

Trong chớp mắt, đã có hơn năm mươi con chim lửa.

Tuy rằng chúng đều bất động, nhưng rất nhiều người vẫn rất bội phục.

Một lúc sau lại có thêm mười mấy con chim lửa bay ra, những con chim lửa đậu xuống trước đó đã bắt đầu mờ nhạt.

Ban đầu những con chim lửa bay ra đều rất sống động, có đầu có chân mỏ đầy đủ, hiện tại đã có hơn bảy mươi con, nhưng con trước đó lại biến thành một nắm tròn như những viên hỏa cầu, thậm chí còn đang dần thu nhỏ lại.

Triệu Phụ Vân có thể thấy, nàng đã tiến bộ rất nhiều.

Cuối cùng, nàng cũng huyễn hóa ra được một trăm con chim lửa, nhưng những con chim lửa ở phía trước đã nhỏ lại chỉ còn lại một đốm sáng. Mà hai mươi mấy con đầu tiên nhất chỉ còn lại đốm lửa nhỏ bằng ngón tay cái, bám trên bàn, như ánh nến.

Nhưng nàng không dừng tay. Trên trán nàng đã đầy mồ hôi, quần áo trên người nàng cũng ướt đẫm mồ hôi.

Cả người nàng không hề lay động, pháp niệm trên người cũng không hề tản ra.

Cuối cùng một trăm con chim lửa cũng đã được huyễn hóa ra, chỉ là năm mươi con chim lửa đầu tiên đã không còn là chim nữa, mà là ngọn lửa nhỏ, mười con đầu tiên đã chỉ còn làm một đốm lửa nhỏ dính trên mặt bàn.

Chỉ thấy trên mặt bàn có từng con chim lửa nhỏ đốm lửa nhỏ, giống như ánh nến, dưới đất cũng là một vòng chim lửa. Trong đó cũng có không ít con đã biến thành đốm lửa nhỏ, không nhìn ra hình dạng của chim nữa.

Mọi người đều bình khí ngưng thần sợ quấy rầy đến nàng, làm nàng mất tập trung, khiến ngọn lửa lập tức tan biến.

Con chim cuối cùng bay ra từ ngọn lửa, con chim này lớn hơn những con trước, cũng đẹp hơn, cánh rộng, đuôi dài, quả thực khác với những con chim lửa trước đó. Con chim này bay lượn trên không trung một vòng.

Sau đó những con chim lửa dưới đất lập tức bay lên, bay về phía "phượng hoàng" trên không trung. Chỉ thấy những ngọn lửa dưới đất bay lên, bay về phía phượng hoàng, chỉ là mới bay được một nửa đã nhanh chóng hóa thành ngọn lửa. Còn những ngọn lửa đã không còn hình dạng chim lửa thì hóa thành những sợi chỉ lửa bay về phía phượng hoàng. Cuối cùng tất cả chim lửa đều biến thành những sợi chỉ lửa, dung nhập vào phượng hoàng, trở thành từng sợi lông vũ của phượng hoàng.

Vô số sợi chỉ lửa trong phòng hội tụ, cuối cùng chỉ còn lại một con "phượng hoàng" bay lượn trên không trung, rồi rơi xuống ngọn lửa của đèn. Một lúc sau, ngọn lửa từ từ thu nhỏ lại, trở về hình dạng ban đầu.

Sau khi hoàn thành, nàng hành lễ. Triệu Phụ Vân mới hỏi: "Không tệ, ngươi tên gì?"

Nàng thế mới biết, Triệu sư còn không biết tên mình, nên nàng đáp: "Đệ tử tên là Trương Tuệ Cô."

"Tốt, người tiếp theo." Triệu Phụ Vân không nói nàng ta có đạt yêu cầu hay không mà chỉ gọi người tiếp theo.

Người tiếp theo nhanh chóng đi lên.

Có lẽ là do pháp thuật của Trương Tuệ Cô đã tiếp thêm niềm tin cho không ít người, hoặc là bọn họ có chút tự tin với bản thân.

Vì vậy, từng người, từng người đi lên thi triển pháp thuật.

Nhưng mấy người tiếp theo chỉ huyễn hóa ra được năm mươi con chim lửa đầu tiên thì những con chim lửa ở phía trước đã bắt đầu tắt ngóm, không giống như Trương Tuệ Cô đến cuối cùng vẫn còn giữ lại được một chút ánh lửa.

Cứ mỗi lần biến hóa ra một con chim mới là có một con chim cũ tắt ngóm. Đến cuối cùng khi biến hóa ra phượng hoàng thì gần như tất cả đều tắt, chỉ còn lại "phượng hoàng".

Cảnh tượng Bách Điểu Triều Phượng căn bản không có khả năng xuất hiện.

Hai người tiếp theo cũng vậy, thậm chí người thứ ba còn kém hơn. Sau đó, mọi người im lặng một lúc mới có một người đi lên. Người này cũng biến hóa ra từng con chim lửa, vậy mà lại còn làm tốt hơn Trương Tuệ Cô.

Sau đó lại có hai người không làm được, khi biến hóa ra hơn bảy mươi con chim lửa, đột nhiên tất cả đều tan biến. Ngay lúc đó mọi người đều ồ lên tỏ vẻ tiếc nuối giùm y, bởi y biến hóa đến bảy mươi con chim lửa nhưng mấy con chim lửa phía trước vẫn còn rõ ràng hình thái đấy.

Triệu Phụ Vân không nói gì, chỉ nhìn xem, rồi người tiếp theo đi lên.

Người tiếp theo chính là người cuối cùng trong bài kiểm tra lúc trước, là người duy nhất hái được lửa đèn.

Y đứng đó, sau đó tách ra từng con chim lửa từ ngọn lửa đèn, xếp hàng từng con ngay ngắn như Trương Tuệ Cô lúc trước, mới đầu ở trên bàn sau đó tràn xuống đất, từng con từng con xếp hàng chỉnh tề.

Trong nháy mắt đã có một trăm con.

Cuối cùng, ngay khi biến hóa ra phượng hoàng, tất cả chim lửa chợt lay động khiến mọi người đều kinh hô, lo lắng cho y. Nhưng những con chim lửa đó chỉ lay động một chút rồi ổn định lại. Sau đó, phượng hoàng bay lượn một vòng, tất cả chim lửa đều bay lên. Lúc này, khí thế Bách Điểu Triều Phượng còn chân thực hơn hẳn của Trương Tuệ Cô lúc trước nữa.

Cuối cùng, tất cả mọi người đều đã hoàn thành, có rất nhiều người thậm chí còn không dám thử.

Triệu Phụ Vân đứng dậy, vỗ tay: "Không tệ, vậy mà lại có người hoàn thành, ngươi tên là gì?"

"Đệ tử tên là Dư Hoài An." Thanh niên đó đáp.

"Dư Hoài An?" Triệu Phụ Vân có chút nhạy cảm với họ Dư, nhìn y kỹ hơn một chút, lại cảm thấy mặt mày y có chút giống một người, nhưng hắn không hỏi nhiều mà chỉ tay vào mấy người trong số hơn hai mươi người đó.

"Ngươi, ngươi, ngươi, ba người ở lại. Những người khác, nếu còn muốn nghe ta giảng bài thì phải đi đăng ký."

Những người không được gọi tên đều thất vọng rời đi.

Ba người được gọi tên là Trương Huệ Cô, Dư Hoài An và một người làm tốt hơn Trương Huệ Cô một chút. Người đó tên là Hà Xuân Phong, là một thanh niên mặt tròn, luôn tươi cười.

Triệu Phụ Vân bảo ba người bọn họ ở lại.

Trương Huệ Cô thầm mừng rỡ, lúc sau cùng nàng không tính là thực hiện được Bách Điểu Triêu Phượng, mà chỉ là Bách Ti Triều Phượng thôi.

Triệu Phụ Vân nói: "Ta có một môn hỏa phù thuật muốn truyền thụ cho các ngươi, các ngươi cũng có thể đến sơn môn để xin học."

...

Ba người này vậy mà lại nhất trí quyết định học pháp thuật của Triệu Phụ Vân.

Triệu Phụ Vân muốn truyền cho bọn họ chính là Xích Viêm Thần Hỏa phù. Môn hỏa phù này kết hợp với pháp chú câu thông với Xích Viêm Thần Quân mà hắn dạy họ trước đó.

Pháp chú Xích Viêm mà Triệu Phụ Vân dạy họ những ngày qua được tách ra từ Kim Quang Trảm Tà pháp, dạy cho bọn họ Xích Viêm Kim Quang chú.

Bây giờ dựa trên cơ sở này, hắn dạy họ Xích Viêm Thần Hỏa phù. Hắn cảm thấy nếu những người này có thể thường xuyên quán tưởng Xích Viêm Thần Hỏa phù mà hắn đưa cho, có lẽ bọn họ cũng có thể ngộ ra pháp tướng Kim Ô thần điểu. Cho dù không ngộ ra được thì hỏa diễm của bọn họ cũng sẽ xuất hiện biến chất.

Phù lục thuật có liên quan mật thiết đến tu hành.

Cảm thần, ngưng ý, hai thứ kết hợp với nhau, dùng ý của mình để phản chiếu thần ý, dùng thần để cảm ngộ pháp tướng của thần thánh.

Phù lục thuật vốn là kết hợp với pháp môn tu hành nữa. Chăm chỉ tu luyện một loại phù lục cao thâm sẽ rất có ích cho việc tu hành, có thể nâng cao sự thân thuộc với ngọn lửa, khiến ngọn lửa được thăng hoa. Vì vậy Triệu Phụ Vân dạy ba người Xích Viêm Thần Hỏa phù.

Sau khi dạy xong những điểm quan trọng, hắn vẽ cho mỗi người một lá để bọn họ mang về, cảm ngộ pháp ý trong đó, để bọn họ sao chép lại.

Lúc bọn họ rời đi, Triệu Phụ Vân còn nói: "Ta còn có một môn pháp thuật tiến giai của Xích Viêm Thần Hỏa phù, tên là Xích Viêm sắc lệnh, nếu các ngươi có thể học được thì ở giai đoạn Trúc Cơ sẽ ít có địch thủ."

Nghe Triệu Phụ Vân nói vậy, tuy rằng Triệu Phụ Vân nói rất bình tĩnh nhưng ba người nghe xong lại bùng nổ cảm xúc. Ai mà không muốn vô địch trong cùng cảnh chứ?

Vì vậy, từng người một đều nói muốn tiếp tục đăng ký nghe Triệu Phụ Vân giảng bài.

Triệu Phụ Vân phất tay, bảo ba người rời đi. Cuối cùng gọi Dư Hoài An lại, hỏi: "Ngươi tên là Dư Hoài An? Ta thấy dung mạo của ngươi có chút giống một vị tiền bối trong sơn môn."

Vừa dứt lời, sắc mặt Dư Hoài An hơi thay đổi, vẻ mặt vốn rất tự tin lập tức có chút sợ hãi. Y mấp máy môi như có điều gì đó không dám nói, lại như không biết nên nói từ đâu.

Triệu Phụ Vân thấy vậy, lập tức hiểu suy đoán của mình quả nhiên không sai.

"Dư Thần Quang là gì của ngươi?"

Dư Hoài An mặt mày tái mét, không dám nói.

Triệu Phụ Vân nói: "Không có việc gì, không phải sợ, tuy rằng y đã phản bội núi Thiên Đô nhưng chuyện không liên quan đến ngươi nên ngươi không cần sợ. Năm đó lúc ta mới Trúc Cơ, y đã giúp ta luyện chế kiện pháp khí đầu tiên, xét theo một khía cạnh nào đó, y có ân tình với ta."

"Rất nhiều người không biết, năm đó lúc y giết người trên thuyền Như Ý bảo các của Ngô gia, ta cũng có mặt ở đó." Triệu Phụ Vân chắp tay sau lưng, chậm rãi nói.

"Ngươi là ngươi, y là y, y có thù oán với Ngô gia. Ta làm vãn bối cũng đồng cảm với y, nhưng y lại dẫn ngoại địch vào giết lão tổ Kim Đan của sơn môn, đây là tội lớn đối với toàn bộ sơn môn. Đương nhiên ta không phải là người trong cuộc, không biết rõ ràng tình huống cụ thể, không xúi bẩy người làm ác cũng không khuyên người khác hành thiện, nhưng ngươi đã gia nhập núi Thiên Đô, lại học pháp của ta, ta hy vọng bất kể lúc nào ngươi cũng đừng làm chuyện có hại cho núi Thiên Đô."

Lời của Triệu Phụ Vân lúc đầu rất bình thản, thậm chí còn có chút tưởng nhớ, nhưng đến phía sau lại có chút sát khí khiến Dư Hoài An cảm thấy cả người nặng nề như bị núi đè nặng, hô hấp khó khăn. Y cảm thấy Triệu sư trước mặt có thể lấy mạng y bất cứ lúc nào.

"Vâng, đệ tử tuyệt đối sẽ không làm chuyện có hại cho núi Thiên Đô." Dư Hoài An nói.

"Đương nhiên nếu ngươi gặp rắc rối gì cũng có thể đến tìm ta." Triệu Phụ Vân nói.

"Vâng." Dư Hoài An đáp. Triệu Phụ Vân chắp tay sau lưng, đứng bên cạnh cửa sổ, nhìn ra ngoài, Dư Hoài An lại nói tiếp: "Ông ấy là cậu của đệ tử, sau khi tin tức cậu gặp chuyện không may truyền đến, nhà chúng ta cũng gặp chuyện. Mẹ mang theo ta chạy trốn, một đường chạy về hướng núi Thiên Đô, sau đó định cư ở phủ Quảng Nguyên."

"Thế nhưng sau khi định cư ở đó, núi Thiên Đô lại phong sơn, đệ tử không thể bái sư, chỉ có thể chờ đợi ở phủ Quảng Nguyên. May mà sau khi gia nhập Quảng Nguyên hội, những rắc rối đó đã biến mất, nên mới có thể đợi đến lúc núi Thiên Đô mở cửa trở lại."

Lời của Dư Hoài An khiến Triệu Phụ Vân biết, trong mắt người khác là núi Thiên Đô đã phong sơn.

Cùng một chuyện, trong mắt những người khác nhau sẽ có kết quả khác nhau.

"Rắc rối của nhà các ngươi đến từ đâu?" Triệu Phụ Vân hỏi.

"Đệ tử cũng không rõ lắm, chỉ là có chút suy đoán trong lòng, đợi sau này tu vi có thành tựu sẽ tự quay về điều tra rõ ràng." Dư Hoài An nghiêm túc nói.

Triệu Phụ Vân không quan tâm đến chuyện này mà nói: "Vậy hãy cố gắng tu luyện, trong thế giới tu hành, bản lĩnh mới là thứ để người ta đứng vững. Sau này ngươi còn gặp lại cậu của ngươi không?"

"Đệ tử không gặp." Dư Hoài An đáp.

"Ừm, ngươi đi xuống đi." Triệu Phụ Vân nói.

Dư Hoài An lui xuống, vừa ra khỏi cửa Thanh Phong tiểu điện, y phát hiện phía sau tối sầm, quay đầu nhìn lại chỉ thấy ngọn đèn vốn đang cháy trong điện đã tắt, mà Triệu Phụ Vân cũng biến mất.

Y từng gặp qua một số tu sĩ Tử Phủ, y có thể nhìn rõ pháp thuật của một số tu sĩ Tử Phủ, nhưng pháp thuật của Triệu Phụ Vân lại khiến y bất ngờ. Nhất là Xích Viêm Kim Quang chú mà y học được lần này, lộ ra một vẻ cao thâm; Còn Xích Viêm Thần Hỏa phù thì mới nhìn qua đã khiến y cảm thấy ngọn lửa trong thân thể đã vặn vẹo biến hóa.

Y đóng cửa điện lại, trở về động phủ của mình, rất nhanh đã có người đến bái phỏng y, chủ yếu là đều hâm mộ y được Triệu sư truyền pháp, sau khi tiếp đãi những người này y mới đóng cửa động phủ lại.

Trong lúc nói chuyện với Triệu Phụ Vân, có một chuyện y chưa nói.

Y đến phủ Quảng Nguyên, đến núi Thiên Đô là do cậu bảo hai mẹ con đến.

Lúc đó, hai mẹ con y không còn lựa chọn nào khác, nhưng hiện tại khi Triệu Phụ Vân hỏi, y không khỏi nghĩ lại. Có phải cậu có mục đích gì hay không.

Trong lòng y có chút bất an. Một lúc lâu sau y mới ngồi xuống, nhớ lại lời Triệu sư nói.

Tất cả những bất an, bồn chồn, cảm xúc tiêu cực đều có thể trở thành chất dinh dưỡng của lửa.

Chúng ta không cần phải tìm kiếm sự yên tĩnh, chúng ta chỉ cần biến chúng thành củi đốt, chỉ cần biến thành ngọn lửa, mọi thứ sẽ trở nên yên tĩnh.

Y ngồi đó, ánh lửa trên người mờ ảo.