Nhất Khí Triều Dương

Chương 266: Khảo hạch



Triệu Phụ Vân có tu vi Tử Phủ đương nhiên mọi người sẽ lễ phép với hắn.

Nhưng mỗi một tu sĩ đều từ bản thân đã nghĩ sẽ có ngày mình trở thành Tử Phủ, thậm chí nghĩ cảnh giới đó ta thừa sức đạt tới.

Chỉ khi Triệu Phụ Vân bảo bọn họ hái ngọn lửa đèn, lại khiến ngọn lửa trong thân thể của bọn họ không thể khống chế được thì bọn họ đã không nhìn ra, cũng không lí giải được. Lúc ngươi không thể lí giải được pháp thuật của người khác thì trong lòng mới cảm nhận được kính sợ.

Bọn họ phát hiện mình với Triệu Phụ Vân chênh lệch một cảnh giới nhưng trước mặt hắn căn bản không có sức phản kháng.

"Có lẽ các ngươi đã biết thân thuộc với hỏa diễm là chuyện trọng yếu thế nào. Cho nên các ngươi còn cần có thêm nhiều cảm giác với ngọn lửa, luyện tập ngự hỏa."

"Hiện tại ta sẽ giảng cho mọi người một chút về đặc tính của ngọn lửa. Có lẽ rất nhiều người cảm thấy đã quá quen thuộc với ngọn lửa, sao còn cần giảng lại làm gì. Ta chỉ có thể nói rằng ngọn lửa mà các người cảm giác được không giống như ta cảm giác được."

Vì vậy bắt đầu từ hôm nay Triệu Phụ Vân giảng giải Xích Viêm Thần pháp.

Trong giờ giảng, Lương Kế Đạo một mực nghiêm túc nghe giảng, ánh mắt mang đầy nhiệt huyết nhìn Triệu Phụ Vân nhưng Triệu Phụ Vân cũng không nhìn y. Cho dù lúc y đi lên hái ngọn lửa đèn, không hái được vào trong tay mà xấu hổ không thôi, nhưng lúc nhìn qua Triệu Phụ Vân cũng chỉ thấy hắn nhắm mắt lại ngồi im chỗ đó.

Y cảm thấy rất thất vọng, nghĩ rằng có lẽ Triệu Phụ Vân đã quên mất mình, dù sao đã qua rất nhiều năm rồi. Y cũng thầm may mắn là mình chưa từng nói với ai chuyện có quen biết với Triệu Phụ Vân.

Mãi cho đến hết bài giảng, đứng dậy rời đi, bên tai y mới nghe thấy tiếng Triệu Phụ Vân gọi mình, nỗi thất vọng trong lòng mới tiêu tán mà chuyển sang kinh hỉ không thôi. Y còn nhìn thấy tất cả mọi người đang nhìn mình.

Tất cả mọi người đi ra ngoài, chỉ có hảo hữu Tang Cát Vân mới quen mấy ngày nay đang kinh ngạc nhìn y.

Trong lòng Lương Kế Đạo chợt nảy sinh một loại tâm tình không miêu tả được, mấy ngày nay tới giờ y mới biết trong lòng mọi người núi Thiên Đô có sức nặng thế nào.

Y biết trong cùng cảnh giới, đệ tử núi Thiên Đô nhất định đều là thượng thừa, đến bây giờ nhớ lại năm đó Triệu Phụ Vân cảnh giới Trúc Cơ nhưng thi pháp ở Tam Lương loan đã đủ khiến y thấy huyền diệu không thể tưởng tượng nổi.

Hết thảy đặc biệt và kính sợ đều là từ so sánh mà ra, khi không thể so sánh thì những lời đồn đại đó khó mà khiến người tin phục được. Cũng giống như rất nhiều người ở những nơi khác, tuy rằng biết tu sĩ núi Thiên Đô rất lợi hại nhưng chưa từng tận mắt nhìn thấy, nên không có khái niệm cụ thể. Thỉnh thoảng họ sẽ nghĩ ta và ngươi cùng cảnh giới, cho dù ta không phải là đối thủ của ngươi nhưng ba người chúng ta liên thủ chẳng lẽ còn đánh không lại ngươi?

Có đôi khi, đấu pháp không phải là vấn đề người nhiều hay ít. Một đạo pháp của người, cả ba người đều không nhìn ra thì cả ba cùng tiến cũng vô dụng.

Sau khi mọi người rời đi, Lương Kế Đạo đi đến trước mặt Triệu Phụ Vân, hành lễ với Triệu Phụ Vân đang dựa vào bàn gỗ: "Thời gian trôi qua nhanh quá, nhiều năm như vậy không ngờ ngươi cũng đã tới núi Thiên Đô."

"Năm đó, cha ta kiên trì muốn đến núi Thiên Đô, tuy rằng gặp chuyện không may nhưng ông ấy đã kết giao được với bằng hữu như Triệu sư là một việc may mắn. Sau khi biết núi Thiên Đô mở cửa trở lại, ta liền muốn đến đây, cho dù không vào được Thượng viện núi Thiên Đô, chỉ cần được nhìn qua một lần được tốt."

Triệu Phụ Vân có thể cảm nhận được pháp ý hỏa tính trên người y cũng không đậm đặc, nên hỏi: "Lúc ngươi vào núi Thiên Đô, có ai tìm ngươi không?"

"Kim viện thủ từng tìm ta, đã hỏi cha ta có phải là đệ tử núi Thiên Đô hay không." Lương Kế Đạo nói.

Triệu Phụ Vân suy nghĩ một chút bèn hiểu ra, nói: "Rất không tồi, đã vào núi Thiên Đô rồi thì hãy học hành cho tốt, đến Tàng Pháp lâu đọc nhiều sách hơn, học thêm nhiều pháp thuật hơn."

"Vâng, ta nhất định cố gắng." Lương Kế Đạo nói.

Triệu Phụ Vân nhìn người trước mặt còn nhìn lớn tuổi hơn mình, hiểu được chắc chắn y ngoài ba mươi tuổi mới Trúc Cơ, thậm chí có khả năng gần bốn mươi tuổi, nhưng cũng là chuyện bình thường. Tu sĩ các nơi trong thiên hạ, nếu không có thiên phú hơn người hoặc không có tài nguyên tốt thì thường Trúc Cơ trong khoảng từ ba mươi đến sáu mươi tuổi. Y có thể Trúc Cơ ở tuổi này cũng coi như không tệ, đương nhiên ở Thượng viện núi Thiên Đô thì không tính là thiên phú tốt.

"Đương nhiên, bài tập ta giao nhất định phải hoàn thành." Triệu Phụ Vân giao bài tập cho bọn họ là ngự hỏa. Dùng hỏa diễm biến hóa bách điểu. Sau khi kết thúc mười buổi học, hắn sẽ tiến hành kiểm tra. Nếu ai có thể biến hóa ra được cảnh tượng Bách Điểu Triều Phượng sẽ truyền cho người đó một đạo pháp thuật, hoặc là để họ tự chọn một môn bí pháp núi Thiên Đô.

Đây là điểm thay đổi sau khi núi Thiên Đô mở cửa trở lại, dùng để ban thưởng cho những đệ tử ưu tú ở Thượng viện. Trước đây có rất ít phần thưởng, cần phải hoàn thành nhiệm vụ ở Ngoại vụ đường núi Thiên Đô mới có thể nhận được phần thưởng, thậm chí phần lớn là không có phần thưởng. Phần thưởng bây giờ là do núi Thiên Đô muốn gia tăng thêm kết nối với các đệ tử ở Thượng viện mà thiết lập nên.

Triệu Phụ Vân cảm thấy, trên núi cũng biết những người rời khỏi núi Thiên Đô sẽ không có bao nhiêu cảm tình với trên núi. Rời khỏi núi Thiên Đô về nhà mình rồi, sẽ cảm thấy trên núi cũng không có bao nhiêu tốt đẹp, bởi vì bọn họ phải giao rất nhiều linh thạch cho núi Thiên Đô, mỗi năm đều phải giao. Cho nên sau khi rời đi chỉ cảm giác mình là dùng linh thạch mua bán, không có bao nhiêu cảm kích.

Triệu Phụ Vân rất tán thành việc tăng cường ràng buộc này.

Hắn cảm nhận được núi Thiên Đô thay đổi, cũng cảm nhận được dường như núi Thiên Đô đang chuẩn bị cho chuyện gì đó. Đặc biệt là lần này có rất nhiều người đến từ phủ Quảng Nguyên.

Buổi học đầu tiên của Triệu Phụ Vân kết thúc, người khác bình phẩm hắn thế nào, hắn cũng không quan tâm.

Hắn trở về Ly Hỏa điện của mình, cảm thấy có chút trống trải nên muốn trang trí thêm chút gia cụ. Vì vậy hắn ra ngoài, chặt một thân cây, tìm một tảng đá, muốn dùng Thiên Biến Vạn Hóa thuật để biến chúng thành đồ nội thất mà mình muốn, nhưng hắn không cách nào làm được.

Thiên Biến Vạn Hóa thuật này là do hắn ngộ ra ở chủ phong núi Thiên Đô, nhưng lại có chút hư ảo như được khai quật từ biến hóa thuật trong ký ức sâu thẳm trong đầu hắn. Mà vật dẫn chính là Ảnh Hóa thuật do hắn tự mình ngộ ra.

Mà trong thân thể hắn không có pháp ý tương ứng, thuần túy dựa vào tự mình lĩnh ngộ, nên nhiều năm qua hắn vẫn chỉ biết những thứ như ảnh hóa, hồng hóa, hỏa hóa, hư hóa,... Hơn nữa, ngoài ảnh hóa ra thì những thứ còn lại đều là vì trong phù lục có pháp ý tương ứng mới có thể "hóa" ra.

Hắn muốn biến tảng đá thành món đồ gia cụ, biến gỗ biến thành thành gia cụ vẫn có chút khó khăn, bởi hắn không có cảm xúc đặc biệt gì với đá và gỗ cả, như thể trong thời kì tu sĩ huyền quang vậy.

Chỉ là trong lòng hắn đã dựng sẵn kết cấu cho một đạo pháp Thiên Biến Vạn Hóa pháp này rồi.

Hắn suy nghĩ một chút rồi tế luyện cành ngô đồng xanh ngọc. Sau đó thông qua cành ngô đồng này điểm về một đoạn gỗ dưới mặt đất. Mảnh gỗ kia tảng ra ánh sáng màu xanh rồi hóa thành cái bàn. Tuy bàn này có chút thô kệch nhưng cũng gần giống với hình dạng trong lòng hắn rồi.

Hắn thầm vui vẻ, biến hết tất cả những mảnh gỗ còn lại thành gia cụ như bộ dạng mình muốn.

Sau đó hắn đi Tàng Pháp lâu tìm sách về pháp thuật mộc hành và ngũ hành tương sinh tương khắc.

Nếu hắn chỉ là Huyền Quang kỳ, quyết định đi theo con đường Ngũ Hành tương sinh tương khắc thì nhất định sẽ nghiên cứu một phen, nhưng bây giờ hắn đã là Tử Phủ, hắn phát hiện con đường Ngũ Hành tương sinh tương khắc này quá rộng lớn, đọc qua một chút bèn từ bỏ. Nếu quá trầm mê trong đó sẽ hoang phế con đường tu hành của mình mất.

Hắn biết mình hiện tại có hai con đường, một là Hỏa Diễm đại đạo, hai là con đường Hư Thực.

Nhưng nếu muốn kết Kim Đan thì có ba phương hướng, một là con đường Thuần Dương, hai là Âm Dương dung hợp, ba là Hư Thực tương hợp.

Chỉ là lúc khai mở Tử Phủ, hắn đi theo con đường đồng nguyên cộng tiến, nếu bây giờ muốn đi theo con đường Âm Dương dung hợp thì phải có linh vật âm tính cực tốt mới được. Cho nên con đường Âm Dương dung hợp là khó khăn nhất.

Còn đi theo con đường Thuần Dương thì đơn giản hơn một chút. Chỉ là đến lúc Hóa Anh lại khá khó khăn, bởi vì cô dương bất trường. Kim Đan hóa Anh, Kim Đan như "tử cung", muốn thai nghén ra Nguyên Anh nhất định phải có Âm tiến vào. Bởi vì có Âm Dương điều hòa mới có trường sinh chi đạo được. Cho nên muốn Kim Đan thuần dương hóa Anh nhất định phải dung hợp âm khí thuần túy vào. Mà âm khí thuần túy này chỉ có từ thiên tài địa bảo hoặc là từ trên người tu sĩ khác.

Con đường là Hư Thực chi đạo cũng có thể, là vì hắn đã lĩnh ngộ từ Thái Hư Vô Kiếp chân kinh ra pháp ý Hư, mà Xích Viêm kim phù ở Tử Phủ của hắn lại có pháp ý "Trấn Thần", như vậy cũng có thể coi là Thực. Chỉ là "Hư" cùng "Thực" này lại không chiếm nhiều phân lượng trong lòng hắn.

Hắn còn chưa định suy nghĩ nhiều đến những thứ này, hắn chỉ cần tu ảnh hóa, hồng hóa, hỏa hóa trong đạo pháp Thiên Biến Vạn Hóa pháp này là đủ rồi. Nhất là khi kết hợp Hỏa Hóa thuật với Phần Hỏa thuật, lại dung hợp thêm Phần Hư, hắn đột nhiên cảm thấy mấy thứ này có chỗ tương thông, đương nhiên cũng có chỗ khác biệt. Pháp thuật cùng một hệ có chỗ tương thông là chuyện rất bình thường.

Hắn vừa giảng pháp vừa suy nghĩ về pháp thuật và tu hành.

Trong lúc suy nghĩ, hắn cảm thấy chữ "Hóa" này rất thú vị. Trong Chư Thiên Sắc Lệnh Bí Ngôn, chữ "Sắc" như thể mệnh lệnh bản thân mình phát ra, có cảm giác thay trời ra lệnh, chỉ là trong đó không có chữ "Hóa".

Nhưng lại có trong Vân Văn lại có.

Hắn xem lại "Cửu Thiên Vân Văn Bản Chương Lục", chú ý nhìn phù văn đại diện cho "Hóa". Trước đây hắn không đặc biệt coi trọng phù văn này, nói cách khác thực tế hắn không sử dụng nhiều Vân Văn.

Phù văn đại diện cho ý "Hóa" rất phức tạp. Một chữ "Hóa" có thể diễn sinh ra biến hóa, chuyển hóa, hóa sinh, diễn hóa, hủ hóa. Từ trạng thái này hóa thành một trạng thái khác.

Hắn suy nghĩ và cảm ngộ, vì vậy trong Chư Thiên Sắc Lệnh Bí Ngôn lại có thêm một đạo bí ngôn pháp lệnh. Hắn ngày ngày luyện tập các loại bí ngôn pháp chú, dung hợp vào trong sắc lệnh.

Thời gian thấm thoắt trôi qua, hắn vừa giảng bài, vừa tu luyện.

Thoáng cái khóa học Xích Viêm thần pháp đã kết thúc. Triệu Phụ Vân dạy cho bọn họ cách câu thông với Xích Viêm Thần Quân, dạy cho họ một số kỹ năng ngự hỏa. Sau buổi học cuối cùng là đến bài khảo hạch của Triệu Phụ Vân dành cho họ. Chỉ cần ai có thể huyễn hóa ra được cảnh tượng Bách Điểu Triều Phượng, Triệu Phụ Vân sẽ dạy cho họ một đạo pháp thuật hoặc để họ tự chọn một đạo pháp thuật.

Vẫn là ở Thanh Phong tiểu điện, một ngọn đèn được đặt góc bàn gỗ ngay chính giữa tiểu điện.

Mấy ngày nay, sau khi nghe Triệu Phụ Vân giảng bài, hỏa pháp của bọn họ đã tiến bộ nhảy vọt nhưng trên mặt đa số mọi người vẫn đầy vẻ lo lắng, bất an hoặc tiếc nuối. Trong đó có rất nhiều người không làm được nhưng lại không nỡ rời đi, đều muốn ở lại đây xem ai có thể làm được.

Có người đã lén lút bàn tán, nói việc này quá khó, thật sự không làm được.

Lương Kế Đạo thở dài, y không tham gia vào cuộc thảo luận này vì y căn bản không làm được, không phải kém một chút mà là kém rất xa.

Trong khoảng thời gian ngắn, tất cả mọi người ngồi đó, không dám đi tới.

Sau một hồi im lặng, cuối cùng cũng có người đứng dậy, chính là nữ tu đã lên hái lửa đầu tiên trong buổi học đầu tiên.

Tới bây giờ Triệu Phụ Vân vẫn không biết tên nàng, vì hắn chưa từng hỏi, cũng không quan tâm. Lúc giảng bài trong điện, nếu muốn ai trả lời vấn đề thì hắn đưa tay chỉ là được.

Nàng đi đến chính giữa, trước tiên hành lễ với Triệu Phụ Vân, sau đó đứng cách bàn năm bước theo đúng quy định về khoảng cách, rồi nhắm mắt định niệm.

Triệu Phụ Vân không biết tên nàng, nhưng có ấn tượng với nàng.

Lúc hái lửa, nàng vừa ngại ngùng vừa không chịu thua. Tuy rằng hai lần đều thất bại nhưng Triệu Phụ Vân cảm thấy nàng vẫn muốn thử lần thứ ba.

Triệu Phụ Vân có dạy bọn họ trình tự thi pháp. Nếu là người khác dạy thì nhất định bọn họ sẽ xì mũi coi thường, vì một tu sĩ Trúc Cơ sao có thể không biết cách thi pháp. Chỉ là sau khi xem bọn họ hái lửa, Triệu Phụ Vân lại cảm thấy rất nhiều người thi pháp không đúng tiêu chuẩn khiến toàn bộ pháp lực không thể hoàn toàn phát huy tác dụng. Khi đấu pháp với người khác, đối phương có thể dốc toàn lực trong nháy mắt, còn ngươi thì không làm được, như vậy thắng bại xem như đã phân rõ. Lúc đối phương biết tiết kiệm pháp lực, còn ngươi lại dùng hết ngay lập tức thì chỉ có thể thành dê đợi làm thịt mà thôi.

Thi pháp có tất cả bốn bước: Thúc niệm ngưng ý, bất biến nhìn địch, ý niệm và chú ngữ phải hợp nhất, ý niệm khóa chặt địch nhân.

Triệu Phụ Vân phát hiện trong quá trình này rất nhiều người không thể tập trung tâm vô bàng vụ, hoặc là không đủ chuyên tâm ở bước nào đó, tuy rằng vẫn có thể thi triển ra được pháp thuật nhưng lại lãng phí pháp lực. Đồng thời, khi thi triển pháp thuật ở tầm xa sẽ không chính xác. Ví dụ như pháp thuật bắn hỏa tiễn đơn giản nhất, chỉ dựng một cọng lông vũ ở xa thôi lại có rất nhiều người không bắn trúng.

Nữ tu này cũng vậy.