Hắn thò tay hái một chiếc lá đỏ bỏ vào miệng nhai nhai, ban đầu vị chát đắng, nhai một lúc lại có vị ngọt hậu.
Đây là một loại bụi cỏ thường thấy trên núi Tề Vân, có thể hái lá non pha trà. Triệu Phụ Vân không có sở thích uống trà hay uống rượu, chỉ vì buồn miệng mà tiện tay hái một chiếc lá bỏ vào miệng nhai thôi.
Buồn miệng, người cũng sẽ buồn chán, ai cũng vậy cả. Cho nên hắn mới cần thỉnh thoảng ra ngoài đi đi lại lại xung quanh, nhìn núi nhìn sương, nhìn cánh rừng đỏ lửa. Đương nhiên hắn cũng gặp qua một số người quanh đây, ví dụ như miếu chúc Hướng Dương miếu trong miếu thờ bên cạnh.
Miếu của nàng không phải thuê mà là được thừa kế. Triệu Phụ Vân nói chuyện với nàng vài câu, biết nàng tên là Trương Trúc Thanh, được sư phụ mang lên núi từ lúc còn nhỏ, mà xung quanh miếu nàng cũng có một khoảnh rừng trúc đỏ.
Nàng thích thổi sáo, cũng không theo giờ giấc cố định, đại khái lúc buồn chán sẽ tùy tiện thổi thôi. Tiếng sáo du dương có đôi khi theo gió bay đến, có đôi khi lại quấn quanh ánh sao, có đôi khi lại lẫn vào trong ánh nắng mặt trời .
Nhưng thường thường là vào lúc hoàng hôn.
Mỗi khi Triệu Phụ Vân nghe được, luôn cảm thấy tiếng sáo như đang cáo biệt trời chiều mỗi ngày.
Nếu lúc này hắn vừa mới thu công thì sẽ lắng nghe một chút, có đôi khi ngồi trong miếu nghe, có đôi khi ra ngoài nghe.
Nếu ra ngoài nghe còn có thể thấy thấp thoáng bóng dáng nàng. Miếu của nàng cao hơn miếu của Triệu Phụ Vân không ít. Nàng đứng thổi sao ở trên một tảng đá như bàn tay vươn ra khỏi gò đất cao, mà bên dưới tảng đá là một khoảng rừng trúc đỏ, như thể rừng trúc đang dạt dưới chân nàng.
Nàng mặc váy trắng, tung bay trong gió, chỉ là tóc và lông mày của nàng đều màu đỏ. Triệu Phụ Vân không biết là do công pháp nàng tu luyện hay là do trời sinh đã thế. Nhưng dù có tóc đỏ, lông mày đỏ, da nàng vẫn rất trắng, sắc trắng khác hẳn với màu trắng bạc của y phục nàng. Làn da nàng có một loại trắng sáng như bạch ngọc, thậm chí còn có cảm giác sáng bóng.
Nàng thổi sáo nghe rất êm tai, Triệu Phụ Vân không biết tiếng tiêu của Cận Tú Chi ở Ly Sơn và tiếng sáo của nàng, ai hay hơn, nhưng lúc này hắn cảm thấy tiếng sáo của nàng như hòa vào tiếng gió rừng, như nước suối vô hình chảy róc rách trên núi.
Hắn đứng đó, nhìn mây mù, nhìn mái hiên của những ngôi miếu khác thấp thoáng trong rừng cây. Loáng thoáng nghe tiếng sáo vang vọng, cũng là một loại hưởng thụ.
Đêm theo hẹn mà đến, ánh sao từ hư vô xuất hiện, tỏa ánh sáng lấp lánh.
Không biết tiếng sáo đã biến mất từ lúc nào, ánh trăng chiếu tới trước cửa miếu, yên tĩnh lạ thường.
Một ngày nữa lại trôi qua.
Thời gian đảo mắt đã hết một năm.
Cuộc sống ở đây rất yên bình, mọi người hầu như đều ở trong miếu của mình.
Chỉ là hôm nay hình như ngôi miếu phía trước miếu của Triệu Phụ Vân đang tổ chức lễ mừng gì đó, gần đây khá náo nhiệt. Triệu Phụ Vân biết ngôi miếu đó thuộc về Triều Dương phái, bọn họ thích ánh bình minh nhất.
Ngôi miếu đó lớn hơn miếu của Triệu Phụ Vân rất nhiều, có đến mấy tòa quan điện, có tên đầy đủ là Đan Phượng miếu, lấy ý của Đan Phương triều dương. Miếu chủ bên đó từng nói chuyện với Triệu Phụ Vân vài lần, là một người nghiêm túc nhưng cũng rất nhiệt tình, ngoài lạnh trong nóng.
Dần dần Đan Phượng miếu không khỏi náo nhiệt hẳn, phá vỡ sự yên tĩnh vốn có.
Rất nhiều đệ tử Huyền Quang đi đến, thậm chí còn có vài người mới nhập môn không lâu, tổng cộng chừng ba bốn mươi người. Cho nên có một số người hiếu kỳ tới trước miếu của Triệu Phụ Vân nhìn nhìn.
Triệu Phụ Vân ở bên trong còn nghe thấy có người nói với những người đi cùng: "Ngôi miếu này là trên núi cho thuê lại để cho các đạo hữu bên ngoài đến thu thập chân hỏa, chúng ta đừng quấy nhiễu."
Hắn nghe ra người nói là đệ tử của miếu chúc Kim Dương đạo trưởng Đan Phượng miếu, hình như tên là Miên Phong, tu vi Huyền Quang, huyền quang cũng coi như ngưng luyện, có thể ngự pháp khí, hư không họa phù. Hắn từng thấy đối phương luyện tập pháp thuật trong rừng.
Sau khi y nói đừng quấy rầy, mọi người nói chuyện nhỏ tiếng hơn hẳn. Triệu Phụ Vân đang rút Thái Dương chân hỏa trong phòng, không để ý đến bọn họ. Sau một hồi im lặng, có người nói: "Miên Phong sư huynh, chúng ta có thể đến Hướng Dương miếu phía trên nhìn xem không? Ta nghe nói trong Hướng Dương miếu có một vị tiên tử tóc đỏ, đạo vận cao diệu, có thật không?"
"Trương sư thúc không thích bị người khác quấy rầy." Miên Phong nói.
"Chúng ta chỉ đứng nhìn từ xa thôi, không quấy rầy Trương sư thúc." Có người lập tức nói.
Tiếng nói chuyện và tiếng bước chân dần xa.
Triệu Phụ Vân tiếp tục rút Thái Dương chân hỏa, một ngày nữa lại trôi qua. Chớp mắt đã đến tối, hắn đang dùng nước U Tuyền ngâm Thái Dương chân hỏa thì đột nhiên nghe thấy một tiếng quát lớn, là tiếng của Trương Trúc Thanh từ trong Hướng Dương miếu truyền ra.
Hắn nhíu mày, nhưng cũng không đi ra ngoài, chỉ nhìn ra bên ngoài, thấy ánh lửa lập lòe, lại cảm thấy có luồng khí nóng bốc lên từ hướng Hướng Dương miếu.
Triệu Phụ Vân đi ra cửa miếu, thấy có một người đang chạy về phía Đan Phượng miếu, còn người đuổi theo phía sau là Trương Trúc Thanh. Trong Đan Phượng miếu lập tức có rất nhiều người tuôn ra.
Hai bên giằng co trước miếu.
Trương Trúc Thanh có một nữ đệ tử rất đanh đá, mắng người rất thậm tệ. Những người khác trong Đan Phượng miếu đại khái cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra, cảm thấy mình đuối lý nên không tiện cãi lại. Chỉ là Trương Trúc Thanh muốn bọn họ giao người ra, lại tuyệt đối không giao.
Triệu Phụ Vân đứng bên cạnh hóng xem hai phe giằng co. Nếu đánh nhau hiển nhiên Trương Trúc Thanh sẽ chịu thiệt, nàng chỉ có một mình còn bên kia rất đông người, tuy rằng phần lớn là đệ tử đều là do sư phụ mang đến.
Mọi người cũng thấy Triệu Phụ Vân đang đứng xem, đương nhiên không chỉ có mình hắn. Đan Phượng miếu đã phá vỡ sự yên tĩnh của nơi này, miếu thờ xung quanh đều bị tiếng ồn làm kinh động nên có không ít người đứng từ xa xa nhìn lại. Cuối cùng cũng chẳng giải quyết được gì. Triệu Phụ Vân cũng không đi qua hỏi.
Sau đó, Đan Phượng miếu cũng tăng cường quản thúc đệ tử nghiêm ngặt hơn, không còn xảy ra chuyện gì nữa.
Sau khi đại điển kia kết thúc, miếu chúc của Đan Phượng miếu đã đi đến Hướng Dương miếu, không biết là để xin lỗi hay giải thích gì đó, hắn cũng không rõ.
Sau đó nữa, miếu chúc Đan Phượng miếu thấy hắn đang ở ngoài miếu, không bế quan tu luyện, bèn đi tới nói mấy câu khách sáo đại loại là mấy hôm nay đã quấy rầy các loại... Đương nhiên Triệu Phụ Vân sẽ không nói chỗ ngươi ồn ào quá, cũng không hỏi đêm đó đã xảy ra chuyện gì.
Mọi thứ lại trở về yên tĩnh. Nhưng không lâu sau Triệu Phụ Vân phát hiện Trương Trúc Thanh ở tòa Hướng Dương miếu phía trên kia đã dẫn đệ tử mình đi ra ngoài, chừng ba tháng sau mới quay về.
Không lâu sau đó, Kim Dương đạo nhân của Đan Phượng miếu đột nhiên xông vào Hướng Dương miếu, cãi nhau với miếu chúc Trương Trúc Thanh của Hướng Dương miếu. Triệu Phụ Vân mơ hồ nghe thấy y nói: "Trương sư muội, muội quá to gan..."
"Ngươi cứ việc tố cáo ta..." Đây là lời của Trương Trúc Thanh.
Sau đó Kim Dương đạo nhân hạ giọng nói, Triệu Phụ Vân không nghe được gì thêm nữa.
Triệu Phụ Vân đoán có lẽ trong ba tháng xuống núi, Trương Trúc Thanh đã giết chết kẻ đã mạo phạm người của mình. Mà kẻ đó chắc chắn có lai lịch không tầm thường nên lúc đó mới được che chở. Bây giờ đối phương đã chết, Kim Dương đạo nhân đoán là do Trương Trúc Thanh làm nên mới có cuộc đối thoại không đầu không đuôi mà hắn nghe được vừa rồi.
Chuyện của người khác, Triệu Phụ Vân không quản được, hắn vẫn tiếp tục rút Thái Dương chân hỏa mỗi ngày.
Lại một năm nữa trôi qua.
Kim Dương đạo nhân của Đan Phượng miếu dẫn theo mấy đệ tử xuống núi, chỉ để lại nhị đồ đệ Miên Sơn và hai tiểu đồ đệ mới nhập môn trông coi miếu. Sau đó, nhị đồ đệ Miên Sơn đến bái phỏng Triệu Phụ Vân, Triệu Phụ Vân mới biết đối phương được Kinh Khuyết Đạo Cung ở kinh thành mời đến làm đạo sư.
Mà cũng lúc này Triệu Phụ Vân cũng mới biết thì ra cung chủ của Kinh Khuyết Đạo Cung đã thay đổi, đổi thành Phong Lôi chân nhân của núi Thiên Đô. Tin tức này khiến Triệu Phụ Vân rất bất ngờ, nhưng nghĩ kỹ lại thì thấy cũng bình thường, bởi vì trước đây Kinh Khuyết Đạo Cung do Thái sư nắm giữ. Tu sĩ được tiến cử từ các quận huyện vào Kinh Khuyết Đạo Cung, tuy nói môn sinh thiên tử, vì nước tuyển sĩ nhưng thực chất lại gần gũi với Thái sư của La Tiên quan, bởi vì đạo sư ở đó đều do Thái sư bổ nhiệm cả.
Mà các thế gia lại nắm giữ danh ngạch đi vào Kinh Khuyết Đạo Cung khiến cho nhiều người không thuộc thế gia căn bản không có cơ hội vào đó, tự nhiên không thể nào dốc sức vì triều đình được. Cho dù có thì cũng phải dựa vào quan hệ của thế gia mới vào được trong triều đình.
Hiện tại triều đình thực hiện Đạo Tử Tân Chính, chính là bỏ qua sự tiến cử của thế gia, trực tiếp thông thẳng lên con đường tuyển sĩ.
Triệu Phụ Vân không biết hiện tại các Đạo Tử viện ở các nơi được xây dựng như thế nào, vì hắn không quan tâm đến chuyện này.
Vì vậy, hắn nhân cơ hội hỏi về tân Cung chủ của Kinh Khuyết Đạo Cung, hỏi đối phương có biết tình hình của núi Thiên Đô hay không, đối phương nói: "Ta nghe nói núi Thiên Đô đã phân liệt, một bộ phận nhập thế như Phong Lôi chân nhân làm Cung chủ Kinh Khuyết Đạo Cung, còn có một nhóm người của núi Thiên Đô phân tán đến các Đạo Tử viện ở khắp nơi, một nhóm người còn lại bế quan tĩnh tu trong núi."
Triệu Phụ Vân nghe vậy hơi nhíu mày, hắn là đệ tử núi Thiên Đô mà không biết đến chuyện phân liệt này, nhưng nói không nhìn ra dấu hiệu thì lại không phải vì lúc ở trên núi hắn đã thấy chút ít manh mối chuyện này rồi.
"Chẳng lẽ thật sự phân liệt rồi sao?" Triệu Phụ Vân thầm nghĩ.
Chỉ là hắn cảm thấy không phải, ít nhất là Tuân sư hay Mã Tam Hộ chưa từng ám chỉ điều này với hắn. Tuân sư chỉ bảo hắn đừng quay về núi, bảo hắn cố gắng tu hành sớm ngày mở Tử Phủ. Còn Mã Tam Hộ, ngoài việc lúc đầu bảo hắn tiện đường điều tra xem những người trong danh sách kia có làm chuyện xấu hay không thì cũng chưa từng nhắm vào ai.
Hơn nữa, núi Thiên Đô còn có đại địch là Đại La bí giáo đang rình rập trong bóng tối, lúc này không đến mức phải phân liệt chứ?
Trong lòng có nghi hoặc nhưng hiện tại hắn không đủ khả năng giải đáp. Việc duy nhất hắn có thể làm là cố gắng tu luyện, sớm ngày mở Tử Phủ.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, lại một năm nữa trôi qua. Hắn đã góp nhặt Thái Dương chân hỏa trong bình lớn được nửa bình, đặt trong bóng tối nhìn chúng như chất lỏng màu vàng kim, tỏa ra ánh sáng đỏ vàng như một mặt trời nhỏ bị nhốt trong bình.