Bóng tối mênh mông vô tận làm người ta cảm giác như rộng lớn vô biên, vạn dặm u ám.
Người bị vây khốn trong đó như thể ở trên đảo hoang.
Trong bóng tối, từng bóng người như bò ra từ lớp bùn đen, dùng từng loại tư thế quỷ dị bò vào trong ánh lửa.
Cổ Lực và Cổ Na không khỏi rụt người lại, nép sát vào nhau.
Chỉ là bọn họ nhanh chóng nhìn thấy ngọn đèn bên cạnh bỗng bùng lên ngọn lửa như nước suối màu vàng kim, tuôn ra tứ tán ra xung quanh. Ngọn lửa vốn không sáng tỏ bao nhiêu bỗng trở nên chói mắt sáng ngời. Trên người mấy bóng đen như từ trong đầm lầy chui vào trong ánh lửa lập tức xuất hiện những lỗ thủng, là do bị ánh lửa thiêu đốt tạo thành những đốm như vết ban đỏ.
Bóng đen nhanh chóng bị đốt cháy trong ánh đèn.
Ban đầu chỉ có một hai cái bóng, nhưng sau đó lại liên tục không ngừng, càng lúc càng nhiều. Bóng đen từ trong bóng tối đi vào như nước, phía trước bị đốt cháy, phía sau đã chồng chất đi lên, thậm chí còn dập tắt được cả ngọn lửa trên người những bóng đen phía trước.
Bóng tối như thủy triều kỳ dị cuồn cuộn ập về phía Triệu Phụ Vân. Dù ánh sáng chói lọi nhưng vẫn không thể xua tan hết bóng tối.
Triệu Phụ Vân cảm nhận bóng tối thông qua ngọn lửa. Hắn có thể cảm nhận được pháp tính trong bóng tối này: "Âm tính, mê hoặc, huyễn hóa, ẩn nấp!"
Tâm tình hai người Cổ Lực và Cổ Na lại chùng xuống.
Đúng lúc này, Triệu Phụ Vân đưa tay chỉ vào ngọn đèn bên cạnh, đồng thời niệm chú: "Xích Viêm sắc lệnh:..."
Theo tiếng chú ngữ, Cổ Lực và Cổ Na nhìn thấy một vầng sáng rực, cả đất trời như bừng sáng. Họ nhắm mắt lại nhưng vẫn cảm nhận được sức nóng bên cạnh, như thấy mặt trời mọc ngay bên cạnh mình, ánh sáng xuyên qua mí mắt bọn họ, còn mơ hồ nhìn thấy một con chim ba chân màu vàng kim bay lên.
"Đốt!"
Bóng tối vô tận bị hào quang màu đỏ vàng kim xuyên thấu, hắc ám sụp đổ tản ra, hư không trắng xóa.
Triệu Phụ Vân ngồi đó, hai mắt lóe lên ánh lửa. Trong một tích tắc đó hắn thấy một nam tử áo tím đang nhanh chóng lùi lại phía sau, dường như khuôn mặt tuấn tú của gã bị ánh sáng chiếu rọi tới lộ ra màu xanh đen dưới lớp da.
Triệu Phụ Vân vừa nhìn thấy gã, gã đã nhanh chóng lùi vào bóng tối như muốn ẩn mình vào trong đó. Chỉ là Triệu Phụ Vân đã thấy được rồi, há sẽ đơn giản buông tha?
Chiếm trước tiên cơ, phải một kích giết ngay. Phá pháp giết địch, tiên hạ thủ vi cường là tâm đắc của Triệu Phụ Vân.
Đạo pháp chú xua tan bóng tối đột ngột thi triển ra đã nằm ngoài dự đoán của đối phương. Bởi đối phương thăm dò qua cảm thấy đèn của Triệu Phụ Vân cũng chỉ như vậy mà thôi, cho nên pháp chú của hắn vừa ra mới khiến gã không kịp chuẩn bị.
Đã chiếm được tiên cơ, thì sẽ không đơn giản buông tay.
Trên người hắn tỏa ra kim quang, thân hình tan biến trong kim quang, như có cánh vỗ, cả người hóa thành một đạo kim quang bay vút ra ngoài.
Đây là Kim Ô Thần Quang độn pháp của hắn, chỉ trong trong tích tắc đã áp sát đối phương. Nhưng đúng lúc này, hắn chợt cảm thấy nguy hiểm, ý niệm vừa động, kim quang lại rút đi.
Ngay khi hắn vừa rút lui thì đối phương đã há miệng, phun ra một luồng gió xám.
Triệu Phụ Vân bay lên không trung, hiển hóa thân hình đứng lơ lửng trên không. Ngón tay hắn vạch qua, một đạo kim quang như ánh đao rơi xuống.
Đây là Kim Quang Trảm Tà pháp.
Nhược điểm duy nhất của pháp thuật này là phạm vi thi triển không thể quá xa. Kim quang chém xuống, bóng tối âm u trong hư không như bị xé toạc, lập tức rơi xuống người yêu ma áo tím.
Khuôn mặt gã yêu ma lập tức bị rạch ra, khuôn mặt gã như bị lột xuống một lớp da, nhanh chóng mất đi vẻ sáng bóng rồi bốc cháy.
Tên yêu ma này rõ ràng lại đang đeo một lớp "da". Da của gã bị rạch ra, lộ ra chân thân bên trong màu xanh đen khô héo. Nơi bị kim quang chém qua xuất hiện một vết thương, không ngừng có khí đen toát ra từ miệng vết thương như máu chảy ra từ cơ thể người.
Trên người gã cuồn cuộn khí đen, che khuất tầm mắt của đối phương. Bởi vì ánh mắt của Triệu Phụ Vân như ngọn lửa, nhìn chăm chú vào gã khiến gã cảm thấy nóng bỏng, như thể bị cắm một cây đinh nóng hổi lên người. Hơn nữa xung quanh Triệu Phụ Vân là một vùng thanh tịnh, pháp ý của gã vừa tới gần đã bị xua tan cả đi.
Yêu ma thống khổ kêu to, thấy lớp da trên người mất đi sức sống, vừa kinh hãi vừa tức giận nói: "Ta phải lột da, uống máu ngươi, ta phải trở thành ngươi."
Hư không chấn động, bóng tối, khói đen, gió, thậm chí cả cỏ dại dưới đất và cả lớp da chưa hoàn toàn bong ra trên người yêu ma đều như được ban cho sinh mệnh, hoàn toàn tuân theo ý chí của Triệu Phụ Vân, nhanh chóng trói chặt vùng hư không chỗ yêu ma lại.
Gã vốn định độn vào bóng tối đấy, một khi vào bóng tối thì gã sẽ như cá gặp nước. Nhưng lúc này bóng tối đã trở thành thứ giam cầm sự hiện hữu của gã lại. Khói đen tuôn ra trên người gã chính là pháp lực bản thân gã hiển hóa ra, nhưng lúc này khói đen kia lại biến thành những sợi dây thần bí hợp cùng với cỏ dại dưới đất và lớp da lột ra trói chặt gã lại.
"A!"
Triệu Phụ Vân không muốn nghe gã nói gì nữa, chân đạp hư không đến phía trên đối phương, đưa tay điểm một cái, một vòng kim quang từ ngón tay bắn ra rơi vào mi tâm đối phương. Tiếng kêu của đối phương lập tức bị chặt đứt.
Triệu Phụ Vân há miệng phun ra một ngọn lửa, rơi xuống người yêu ma, thân thể yêu ma nhanh chóng bốc cháy.
Trong ngọn lửa, yêu ma vốn đã chết lại bắt đầu giãy giụa. Đây chính là điểm khó chơi của một số yêu ma, nếu không thiêu thành tro bụi, chỉ cần còn thân xác là chúng có thể lại một lần nữa thức tỉnh lại thành một yêu ma khác. Chỉ là sau khi bị thiêu đốt, thi thể kia trên mặt đất còn lưu lại một số xương cốt màu đen, trong đó có một khúc lại hoàn toàn khác biệt.
Khúc xương đó trắng như ngọc, không hề có chút dấu vết ảnh hưởng của ngọn lửa.
Triệu Phụ Vân đưa tay nhặt lên. Ngay lúc ngón tay vừa đụng tới, linh giác nhạy bén mách bảo hắn khúc xương này tuyệt đối không phải là thứ vốn có của yêu ma này. Hơn nữa hắn còn có thể cảm nhận được trong khúc xương này có pháp ý mê hoặc, là vốn có riêng của khúc xương này đấy.
Triệu Phụ Vân chắc chắn đây là xương cốt của vị đại tu nào đó, pháp ý thấm vào bên trong xương cốt cho nên sau khi chết, trên khúc xương còn quấn quanh một chút pháp ý không tiêu tán đi. Hắn nghĩ có thể luyện khúc xương này thành một loại pháp khí như cốt địch (ống sáo) có lẽ không tệ.
Hai người Cổ Lực và Cổ Na đã đứng dậy, không còn bị bóng tối uy hiếp, cả người họ đều nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Một đêm trên hoang nguyên này, với ánh sao sáng đầy trời, tưởng chừng như có thể thò tay hái được, cực kỳ xinh đẹp.
"Tiên trưởng thần thông quảng đại." Cổ Lực khen ngợi.
"Ca ca, cho muội đi theo huynh được không?" Cổ Na vội vàng nói. Triệu Phụ Vân liếc nhìn Cổ Lực, phát hiện vậy mà ông ta cũng có vẻ như mong mình đáp ứng.
Triệu Phụ Vân nghĩ nếu để nàng nói thêm nữa, chỉ e lại đề cập đến chuyện sinh con cho mình, mình lại không hề muốn thế. Đã tu tiên rồi thì ai muốn sinh con chứ?
"Yêu ma đã trừ, hai vị đã an toàn, hữu duyên tái kiến." Triệu Phụ Vân nói xong, há miệng hít một hơi, ngọn đèn đặt trên tảng đá bay lên, nhanh chóng thu nhỏ lại rồi hóa thành một tia sáng chui vào miệng hắn.
Hai người chỉ nghe nói Bản Mệnh pháp bảo có thể thu vào trong cơ thể nhưng đây là lần đầu tiên được nhìn thấy tận mắt, không khỏi hâm mộ vô cùng.
"Ca ca, muội nguyện ý..."
Cổ Na vừa nói được vài chữ, bỗng nhiên không thể nói, cũng không thể cử động, rồi thấy Triệu Phụ Vân sải bước rời đi, chỉ trong chốc lát đã biến mất trong bóng tối dưới ánh sao.
Giam cầm trên người Cổ Na mới được cởi bỏ. Trên mặt nàng đầy tiếc nuối. Trên hoang nguyên này thưa thớt dân cư, nữ tử luôn thích sinh con cho cường giả đến từ nơi khác, bởi những đứa trẻ như vậy thường khỏe mạnh cũng dễ có thiên phú hơn. Đây là một loại phong tục và truyền thống ở nơi này.
"Trông hắn còn trẻ như vậy, đẹp trai như vậy lại có pháp thuật lợi hại như vậy, không biết là tu hành ở núi nào." Cổ Na tiếc nuối nói.
...
Triệu Phụ Vân không quan tâm đến việc người khác cảm kích mình, làm việc tốt, cứu người chỉ là thuận tay mà làm, hắn không cần người khác báo đáp hay cảm tạ.
Hắn sải bước đi, không lâu sau liền nghe thấy tiếng ngựa hí, chỉ nhìn thấy phía xa có một con ngựa đen đang gặm cỏ, trên lưng ngựa có yên, hành lý, và móc thêm một thanh kiếm.
Hắn vừa đến gần đã nhận ra được khí tức lưu lại trên hành lý này là của yêu ma vừa rồi, vì vậy bèn mở túi hành lý ra, phát hiện bên trong có một ít quần áo bèn gỡ xuống ném đi, sau đó lên ngựa chạy về phía Tây mà đi.
Ngồi trên lưng ngựa, thưởng thức cảnh đêm hoang nguyên.
Đêm xuống, sao trời lấp lánh.
Dưới đất, cỏ cây rạp dưới vó ngựa, tiếng thỏ chạy sói tru, chuột chạy rắn đuổi.
Hắn đi tới nửa đêm, phía trước xuất hiện một trang trại. Trong trang trại không có đèn đuốc nhưng hắn thấy trên tường đất của thôn trang có một người đang đứng.
Triệu Phụ Vân tới gần đã lập tức cảm nhận được địch ý của đối phương.
"Người phương nào đến, mau rời khỏi đây." Nếu muốn, Triệu Phụ Vân vẫn dễ dàng nhìn thấy rõ đối phương nhưng như vậy lại có cảm giác mạo phạm như vén khăn che mặt của người khác. Vì vậy, hắn không cố nhìn kỹ đối phương, chỉ nghe giọng nói mà phán đoán hẳn là một hán tử chừng ba mươi tuổi.
"Tại hạ đi ngang qua quý trang, không có ý mạo phạm, xin hỏi đường một chút." Triệu Phụ Vân nói.
"Mời nói."
"Biển cát lửa kia còn cách đây bao xa?" Triệu Phụ Vân hỏi.
"Cưỡi ngựa mười ngày nữa là tới." Đối phương lạnh lùng đáp.
"Đa tạ." Triệu Phụ Vân nói xong, quay ngựa, tiếp tục đi về phía tây.
Hắn hiểu được người khác đề phòng hắn. Nhưng khi hắn rời đi không lâu, cả trang trại như bừng tỉnh, một tin tức trong trang được truyền ra. Tin tức là: Yêu ma áo tím vừa đi ngang qua ngoài trang, hỏi đường đến biển cát lửa.
Phần hỏi đường phía sau bị mọi người tự động bỏ qua. Trong mắt họ, đó chỉ là quỷ kế của yêu ma, nhất định là yêu ma này đã nhắm vào trang trại của họ, hẳn đang lảng vảng bên ngoài.
"Ta sẽ lập tức bẩm báo hành tung của yêu ma áo tím cho Thánh nữ." Chủ trang trấn an mọi người, nói.
Mọi người nghe vậy mới an tâm lại, vì họ biết chỉ cần Thánh nữ đến, nhất định sẽ tiêu diệt được gã.
...
Triệu Phụ Vân cứ thế đi về phía tây. Hắn không vội, thỉnh thoảng thấy người chăn bò chăn dê, cũng không nói chuyện cùng họ mà chỉ lướt qua dưới ánh mắt của họ.
Dần dần, hắn cảm thấy khí nóng trong hư không càng lúc càng cao, cỏ dại mọc đầy dưới đất cũng dần trở nên thưa thớt.
Hắn tháo yên và dây cương cho ngựa, để mặc nó rời đi, đặt yên và dây cương ngựa dưới đất rồi tự mình đi tiếp.
Một ngày sau, cỏ dại gần như biến mất, dưới đất chỉ còn sỏi đá.
Lại một ngày sau, sỏi đá biến thành biển cát vàng mênh mông.
Lúc này, hắn đứng trên một cồn cát, nhìn biển cát vàng vô tận phía trước, cảm thấy sa mạc này tuyệt không thua kém một vùng biển cả chút nào.
Cũng bao la, cũng rộng lớn.
Chỉ là một cái tĩnh, một cái động.
Hắn đứng đó nhìn, tâm linh hiếm hoi được yên tĩnh.
Bên tai hắn có tiếng gió. Trong gió như có người đang nói chuyện, lời không rõ ràng nhưng lại tựa như nói có người đang đuổi theo phía sau.
Linh Tê Tị Tai pháp. Linh tê, hiển hóa trong lòng.
Lúc này, tâm hắn tĩnh lặng nên trong lòng mới có ý nghĩ thoáng qua như vậy, nếu không để ý thì cũng chỉ là tạp niệm thoáng qua. Nhưng hắn lại chú ý tới, vì vậy cả người hắn dần dần biến mất trong gió, dưới ánh mặt trời chói chang.
Không lâu sau có một bóng trắng từ phía sau đi tới, đến chỗ hắn vừa đứng. Bóng trắng này đứng đúng chỗ hắn vừa đứng, hai chân cũng trùng khớp với dấu chân hắn để lại. Áo bào trên người che kín đến cả mặt, tóc tai nàng, chỉ để lộ đôi mắt mang đầy nghi hoặc ở bên ngoài. Đôi lông mày hơi rậm so với một nữ tử nên có khẽ nhíu lại.
"Tên yêu ma này thật sự vào sa mạc sao? Hay là gã cảm nhận được nguy hiểm nên chạy trốn vào đó?" Nữ tử thầm nghĩ.
Nàng nghĩ đến những tin tức gần đây, lại nghĩ: "Chẳng lẽ tên yêu ma này muốn đầu quân cho Vô Gian quỷ quốc?"
Nàng biết rõ gần đây Vô Gian quỷ quốc bên kia đang rục rịch, thu hút không ít yêu ma đến đầu quân.
Nàng quyết định vượt qua sa mạc này, đến xem Vô Gian quỷ quốc rốt cuộc là như thế nào. Dù sao thì trăm nghe không bằng một thấy.
Ở đây, nàng đã mất dấu yêu ma nhưng nàng vẫn tiếp tục đi sâu vào trong.
Sau khi nàng đi được một lúc, trên cồn cát cách đó không xa có một người hiện ra. Chính là Triệu Phụ Vân mặc một thân đạo bào màu tím, hắn hơi nhíu mày nhìn về hướng bóng trắng kia biến mất. Cuối cùng, hắn đổi hướng đi sâu vào trong sa mạc.
Hắn muốn tìm đến nơi mà nước Đại Chu đã quyết chiến với Vô Gian quỷ quốc, nơi đó có pháp đàn do đại quân Đại Chu dựng lên, nghe nói bây giờ pháp đàn đó đã biến thành một ngọn núi lửa, vỏ ngoài bị thiêu đốt, địa sát độc hỏa không ngừng phun ra.
Hắn muốn xem thử Địa Sát hỏa nơi đó có thích hợp để nuôi dưỡng Kim Ô thần điểu trong Xích Viêm thần đăng của mình không.
Xích Viêm thần đăng tuy là pháp bảo nhưng hắn cảm thấy ngọn lửa bên trong thừa huyền diệu nhưng lại thiếu hụt uy lực. Hắn muốn dùng linh hỏa thiên hạ để nuôi Kim Ô thần điểu, cũng chính là dung hợp thêm ngọn lửa vào trong lửa của Xích Viêm thần đăng.
Đương nhiên hắn cũng muốn ngao du thiên địa nữa.
Càng đi sâu vào trong, hắn càng cảm thấy nóng, hư không như đang bốc cháy.
Biển cát vàng mênh mông, vô tận.
Hắn bước trên cát, thân hình nhẹ như lông hồng tung bay, mỗi bước chân đều có thể từ cồn cát này bay sang cồn cát khác.
Ban đầu, cảnh sắc còn mới mẻ nhưng nhìn lâu chỉ còn lại sự đơn điệu và tẻ nhạt.
Đời người cũng vậy, dù cảnh sắc có đẹp đến đâu, nhìn lâu cũng sẽ có lúc chán. Cảnh vật là vậy, con người cũng vậy.