Mưa như trút nước, rơi xuống mái ngói, tường nhà, đường phố, bắn tung tóe vô số hạt nước nhỏ li ti, lơ lửng trong không trung tựa như sương bụi.
Chỉ trong chớp mắt, đất trời đều mù mịt.
Chỉ một khoảng thời gian ngắn mà trên đường phố đang náo nhiệt ồn ã bỗng vắng tanh. Triệu Phụ Vân thấy giữa mưa gió có một luồng khói nhàn nhạt lượn lờ bay lên.
Mắt hắn lóe lên ánh lửa sáng, nhìn thấu hư không, thấy đó là một con đại xà. Thân xà màu xám trắng, đường vảy rõ ràng, dài hơn hai mươi trượng.
Triệu Phụ Vân vô cùng kinh ngạc, không ngờ mình vô tình đến tòa thành trì này lại gặp phải một con rắn đang độ kiếp hóa giao.
Con rắn bay càng lúc càng cao, thẳng hướng mây đen trên trời, nhưng chưa kịp vào trong mây đen đã có một tia sét lập lòe từ trong mây đánh xuống, rơi trúng thân thể màu màu xám trắng. Thân rắn run lên, nhưng không rơi xuống.
Triệu Phụ Vân nhìn thấy tia sét đánh trúng đầu rắn, lại như dòng nước chảy xuống đuôi rắn.
Sau đó là tiếng sấm ầm ầm vang lên.
"Ầm!"
Trong tích tắc này, tinh thần Triệu Phụ Vân chợt trống rỗng, dường như hết thảy ý thức đều bị tiếng sấm kia đánh tan. Hắn đứng sững bất động, tựa hồ những tạp niệm sâu trong đầu cũng như bị đánh tan.
Lúc này, hắn như đang cùng con rắn đó trải qua lôi kiếp.
Trong mắt hắn vẫn còn phản chiếu hình ảnh con đại xà màu xám trắng đang vặn vẹo người chui vào mây đen bên trên bầu trời, chỉ có sấm sét vang dội. Con rắn như gào thét lên trong mây, như phẫn nộ, như giãy giụa, như muốn thoát khỏi sự trói buộc của trời đất đối với nó. Nhưng mà trong âm thanh đó lại lộ ra bất đắc dĩ và bi thương.
Đại xà màu xám trắng từ trên trời rơi xuống, rơi vào trong dãy núi bên ngoài thành.
Khi Triệu Phụ Vân hoàn hồn thì cảnh tượng trước mắt đã yên ắng trở lại. Mọi thứ như một giấc mơ, như ảo giác của hắn khi thấy cơn mưa lớn to đột nhiên ào xuống mà nảy sinh ra.
Hắn ngồi xuống bên cửa sổ, bỗng ngửi thấy mùi thơm, hắn ngửi kỹ lại lại phát hiện mùi thơm kia hình như là trên người mình tản ra.
Hắn chợt nhớ đến một quyển sách viết miêu tả về ý niệm thần thức, trong đó có nói thân niệm tịnh khiết cũng sẽ sinh hương thơm.
Sau cơn mưa, Triệu Phụ Vân đến quán trà, nghe thấy có người nói hôm qua có con rắn độ kiếp.
Tiên sinh kể chuyện nói rằng con rắn đó đã tu luyện năm trăm năm trong hồ sâu ngay cửa núi.
Triệu Phụ Vân không rõ lắm, chỉ nghe sơ qua. Cũng biết đại khái con rắn đó có chút liên quan đến tòa thành này, mà ngọn núi kia còn mang tên là núi Xà Bàn.
Người kể chuyện kể rất nhiều chuyện về việc con rắn cứu người, nghe qua có thể thấy y rất có thiện cảm với con rắn đó.
Triệu Phụ Vân mới nghe được một nửa thì có người đến đuổi đi. Là bộ khoái trong thành nói Huyện lệnh đại nhân có lệnh không được kể chuyện sự tích xà yêu kia nữa.
"Đó là Xà Tiên." Người kể chuyện cãi lại.
"Sau này không được kể nữa. Con rắn kia hôm qua độ kiếp chết rồi. Bao nhiêu năm nay con súc sinh kia đè nặng trên đầu chúng ta, xưng tiên xưng thần, đã đến nó trả giá rồi." Tên bộ khoái lớn tiếng quát tháo.
Người kể chuyện lớn tiếng nói: "Còn không phải do mấy người kia bức ép Xà Tiên phải hung hiểm độ kiếp sao? Các ngươi cản trở đạo đồ người ta, ắt sẽ gặp phải báo ứng."
Nhưng y vừa dứt lời thì đã có bộ khoái xông lên bắt giải y đi.
Triệu Phụ Vân ngồi đó, nhìn đám đông đang xôn xao bàn tán, một lúc sau hắn mới đứng dậy rời đi.
Thiên hạ linh loại thì xà được xưng là một trong ngũ tiên, là một loại rất có linh tính, sống lâu sẽ tự ngộ đạo tu hành.
Hắn rời khỏi thành, đi về phía thành Thương Châu ở phía trước mắt mình.
Triệu Phụ Vân không cố ý đến Thương Châu, mà sau khi rời Ly Sơn đi, đi tới đi lui chợt tiến vào khu vực Thương Châu. Hắn chợt nhớ nơi này có một người có thể miễn cưỡng được gọi là bằng hữu của hắn.
Đương nhiên, cũng có thể nói là không phải bằng hữu.
Thành Thương Châu nhìn qua không nhỏ, hơn nữa từ tường thành và những dịch trạm, miếu nhỏ ven đường có thể thấy thành Thương Châu này là một tòa thành cổ.
Dọc đường đi tới, hắn thấy rất nhiều linh điền.
Chỗ tốt lớn nhất khi nước Đại Chu thống nhất phiến thiên địa này hẳn là an ổn, đại khái mọi người đều có cơm ăn áo mặc. Không giống như trước kia, mọi người đều là nô bộc tọa hạ của các vị thần linh, như gia súc bị nuôi nhốt.
Tuy rằng đa số phàm nhân hiện tại vẫn là tá điền, làm thuê cho các gia tộc nhưng ít nhất cũng tốt hơn trước kia. Chỉ là theo sự thịnh suy của các thế gia, những người sống dưới trướng họ cũng long đong lận đận, nhiều người không biết đến quốc gia mà chỉ biết đến thế gia. Bởi vì bầu trời mà bọn họ có khả năng nhìn thấy chính là bầu trời của các thế gia mà thôi.
Hắn hỏi thăm mọi người về Trang thị, người kia nhìn nhìn Triệu Phụ Vân, hỏi: "Quý nhân định đến Trang thị nhận lời chiêu mộ làm cung phụng sao?"
"Trang gia đang tuyển cung phụng sao? Vậy thì trùng hợp quá, ta cũng đang muốn đến đó." Triệu Phụ Vân đáp.
"Quý nhân là người nơi khác có lẽ không biết tình hình ở đây, đừng để bị Trang thị lừa gạt. Hiện nay e rằng Trang thị còn không có cả linh thạch trả cho cung phụng, chỉ lừa gạt được những người từ nơi khác đến như quý nhân thôi."
"Lừa gạt? Vì sao?" Triệu Phụ Vân nghi hoặc.
Người nọ có vẻ như biết chút chuyện, nói: "Tổ tiên Trang thị từng phú quý, linh điền ngàn mẫu, nô bộc trong nhà đông đảo, còn có cả tu sĩ Tử Phủ. Nhưng hoa nào không có ngày tàn, gia tộc nào có thể hưng thịnh ngàn năm? Những năm này linh điền Trang thị năm nào cũng gặp tai họa, chỉ đủ giao nộp thuế cho quan phủ mà thôi."
"Như vậy, chẳng phải là cơ hội tốt để giúp đỡ họ sao? Cơ hội khó được, nếu có bản lĩnh tiến về Trang gia, giúp được Trang gia vượt qua cửa ải khó này thì chẳng lẽ Trang gia có thể bạc đãi họ sao?" Triệu Phụ Vân hỏi.
"Hầy, chắc hẳn quý nhân tu hành trong núi đã lâu, không biết thế sự phức tạp. Trang gia gặp phải mấy phiền toái này không chỉ là do thiên tai, bằng không sao thiên tai chỉ giáng xuống mỗi Trang gia?"
Triệu Phụ Vân nhìn người này, thấy quần áo trên người y không tệ nhưng cũng là kiểu dáng xưa cũ, mày chau, râu đen lưa thưa, đầu đội mũ, nhìn như một viên ngoại.
"Lão trượng cứ nói cho ta biết Trang gia ở đâu là được." Triệu Phụ Vân nói.
"Hẻm Hạnh Hoa." Lão trượng kia đáp lời.
Triệu Phụ Vân thấy biểu hiện của người này có vẻ kỳ lạ, không khỏi nhìn thêm vài lần nhưng không nói gì, mà đi thẳng vào thành.
Mặt trời đã ngả về tây, ánh chiều tà đỏ rực cả một vùng đất. Thời tiết đã chuyển sang lạnh lẽo, sĩ tốt thủ ở cửa thành đều đã mặc quần áo mùa đông. Triệu Phụ Vân đi qua, bọn họ căn bản như không thấy hắn.
Người quản lý thành này là một người rất có đầu óc, ở cổng thành có một bức tường, trên đó dán rất nhiều thông báo, ngoài luật lệ của Đại Chu còn có pháp lệnh riêng của bản thành Thương Châu và một tấm bản đồ đơn giản trong thành.
Trên bản đồ vừa hay có ghi ba chữ "Hẻm Hạnh Hoa".
Hẻm Hạnh Hoa rất rộng rãi, nhưng có thể thấy đây là một con hẻm cũ, mặt đất lồi lõm, tường nhà bong tróc. Cửa nọ nối tiếp cửa kia, nhưng đều là cánh cửa đơn. Đi đến giữa hẻm, mới thấy một cánh cổng lớn, trên cổng có tấm biển đề hai chữ "Trang Phủ".
Hắn nhìn quanh, thấy phía bên kia cánh cổng lớn còn có một hàng dài cửa đơn nhỏ nữa, mới chắc chắn kỳ thật những cánh cửa kia đều là cùng của tòa Trang phủ, toàn bộ hẻm Hạnh Hoa này đều là của Trang gia. Mà những cánh cửa nhỏ kia, hẳn là dẫn vào nơi ở của gia phó Trang gia.
Bên trái cổng lớn, có một cánh cổng khác lớn hơn những cánh cửa đơn phụ một chút, có hai cánh.
Triệu Phụ Vân hiển lộ thân hình trước cửa một lúc mới có một tiểu tư thò đầu ra từ cửa phụ, nhìn hắn hỏi: "Quý nhân đến Trang phủ nhận lời chiêu mộ làm cung phụng sao?"
Gã hiển nhiên không nhìn ra Triệu Phụ Vân có phải là tu sĩ hay không, nhưng dù là ai thì chỉ cần nhìn một thân trang phục trên người Triệu Phụ Vân lúc này đều sẽ hô một tiếng quý nhân đấy.
Triệu Phụ Vân lắc đầu.
Tiểu tư kia nghi hoặc hỏi: "Quý nhân không đến nhận lời chiêu mộ cung phụng, vậy làm sao lại đứng dòm ngó trước cửa phủ?"
"Ta đến tìm Trang Tâm Nghiên." Triệu Phụ Vân đáp.
Nghe Triệu Phụ Vân nói vậy, tiểu tư vội vàng đóng cửa lại. Hắn đứng bên ngoài còn nghe thấy tiếng tiểu tư hô to: "Không xong rồi, có người đến trả thù, Thận thúc, Thận thúc, lại có người đến trả thù!"
Bên trong vang lên tiếng động ầm ầm, như có người làm đổ thùng nước, kèm theo tiếng mắng chửi.
Triệu Phụ Vân nhíu mày. Hắn không muốn đứng đây chờ đợi mà chen người chui thẳng qua khe cửa đi vào, vừa lúc bị một vị phụ nhân phía sau cửa đang nhặt nhạnh quần áo vừa làm rớt xuống đất lên nhìn thấy. Thấy có người chui từ khe cửa vào, nàng kinh hãi hét lên: "Có yêu nhân vào, có yêu nhân chui từ khe cửa đi vào!"
Tiếng hét của nàng ta càng thêm chói tai, nhanh chóng kinh động cả Trang phủ.
Một giọng nói trầm hùng từ trong phủ vang lên: "Vị đạo hữu phương nào dám tự tiện xông vào Trang phủ?"
Một đại hán tráng niên từ trên lầu các nhảy xuống, sải bước đi nhanh về phía Triệu Phụ Vân.
Khi đến gần, mắt ông ta lóe lên tia sáng trắng như đang dò xét cảnh giới tu vi của Triệu Phụ Vân.
Nhưng từ khi Triệu Phụ Vân tu hành Thái Hư Vô Kiếp chân kinh đến nay, lại lĩnh ngộ pháp chú ẩn thân thì cả người hắn đứng đây lại như không tồn tại ở đây, chỉ cần hắn không muốn người thường thấy được thì căn bản sẽ không có người thường nào nhìn thấy hắn cả, mà tu sĩ cũng nhìn không ra tu vi của hắn được.
"Các hạ tự tiện xông vào Trang phủ, là muốn gì?"
"Trang Tâm Nghiên không có ở nhà sao?" Triệu Phụ Vân không trả lời đại hán này mà hỏi ngược lại, hắn nghĩ chỉ cần gặp được Trang Tâm Nghiên là sẽ không cần phải giải thích mình là ai cả.
"Đại tiểu thư chúng ta không có ở nhà, không biết vị quý nhân này đến Trang phủ có việc gì?" Một lão nhân trông như quản gia dẫn theo một đám hộ vệ tay cầm vũ khí, đi ra.
"Ta không có việc gì, chỉ đi ngang qua đây, tiện đường ghé thăm nàng ấy. Nếu nàng ấy không có nhà thì thôi vậy." Triệu Phụ Vân nói xong, xoay người bỏ đi.
Quản gia kia thấy Triệu Phụ Vân xoay người rời đi, chợt sửng sốt một chút, rồi nghĩ có lẽ người này không hẳn là kẻ địch của Trang gia mình.
"Quý nhân đợi chút, đại tiểu thư đang bàn chuyện ở Thủy Tú phường, ta sẽ cho người đi mời đại tiểu thư trở về." Quản gia vội vàng nói: "Đậu tử, đi mời đại tiểu thư về."
Rồi quản gia mời Triệu Phụ Vân vào đại sảnh. Triệu Phụ Vân suy nghĩ một chút, nếu đã đến thì đợi một lúc vậy.
Đậu tử chạy một mạch đến Thủy Tú phường.
Gã không biết vì sao đại tỷ mình lại ở Thủy Tú phường nhưng gã biết mấy hôm nay trên mặt đại tiểu thư đầy vẻ u sầu khiến gã cũng bắt đầu trở nên lo lắng không yên.
Trang gia nợ Thủy Tú phường một khoản tiền mua vải không nhỏ. Trang Tâm Nghiên đến đây là để nói chuyện với chưởng quầy, hy vọng được khất nợ thêm một thời gian.
"Tâm Nghiên muội muội, ta chỉ có thể thư thả cho ngươi thêm một tháng nữa. Ngươi có lẽ cũng biết đây là khả năng tối đa mà ta có thể giúp ngươi rồi. Tuy ta theo cha quản lý Thủy Tú phường, làm chưởng quầy, nhưng ngươi cũng biết, ta là một nữ tử, muốn làm chuyện gì cũng khó khăn vô cùng, cả gia phụ và ca ca còn đang nhìn vào ta đấy."
"Trang gia các ngươi nên nhanh chóng tìm cách xoay sở đả thông quan hệ đi. Những năm gần đây, Trang gia càng lúc càng sa sút, từ khi Hiền ca chết ở bên ngoài, rất nhiều người nói Trang gia sắp suy bại rồi. Ngươi phải nhớ kỹ, nhiều khi bị người nói đi nói lại mãi, cả nhà cũng theo đó mà suy bại đi đấy."
Trang Tâm Nghiên im lặng một lúc mới nói: "Đa tạ Hoàng tỷ tỷ đã giúp đỡ và thật lòng khuyên bảo. Một tháng sau, ta sẽ trả đủ tiền cho tỷ, sẽ không làm khó tỷ."
Trang Tâm Nghiên đứng dậy, thi lễ một cái, xoay người định đi thì Hoàng tỷ tỷ kia lại nói: "Tâm Nghiên, có câu phá tài tiêu tai, muội nên suy nghĩ cho kỹ. Có đôi khi càng muốn giữ lại nhiều thứ lại càng khó lòng mà giữ lại được, đến cuối cùng e rằng chỉ còn là một mối họa lớn mà thôi."
Làm sao Trang Tâm Nghiên lại không hiểu chứ, chỉ là nàng không cam lòng.
Lúc này, có người đến báo, nói có tiểu tư Trang gia đến muốn mời Trang Tâm Nghiên trở về.
Hoàng tỷ tỷ đứng dậy tiễn Trang Tâm Nghiên. Nàng vừa ra ngoài, vừa hay gặp tiểu tư kia, gã lập tức nói: "Đại tiểu thư, vừa rồi có một người tìm ngài, là một tu sĩ, có thể theo khe cửa đi vào trong nhà."
Hoàng tỷ tỷ ở bên cạnh cũng nghe thấy.
Trang Tâm Diễm nhíu mày: "Người đó trông thế nào?"
"Mặc một thân áo tím, đầu đội ngọc quan, hông đeo ngọc bội, chân mang đi giày đẹp, cả người nhìn qua như một quý công tử."
Trang Tâm Nghiên ngẫm nghĩ, cũng không nhớ có quen người nào như vậy, không khỏi hỏi: "Hắn ta có nói tên gì không?"
"Không, hắn vừa đến đã nói là tìm tiểu thư, Thận thúc nói tiểu thư không có nhà. Hắn nói vậy được rồi, chẳng qua chỉ đi ngang nơi này mà thôi. Thận thúc thấy vậy mới gọi hắn lại, sai ta chạy tới gọi đại tiểu thư trở về."
Tiểu tư nói nói đến đây rồi nhìn Trang Tâm Nghiên xem có phải là bằng hữu của đại tiểu thư hay không. Thật ra gã cũng nghĩ đó là bằng hữu của đại tiểu thư, cũng hi vọng đại tiểu thư có một vị bằng hữu có bản lĩnh đến đây.
Trang Tâm Nghiên nghĩ nghĩ đến những người mình quen biết, một bóng người chợt hiển hiện trong đầu nàng, không khỏi lẩm bẩm: "Chẳng lẽ là hắn."
"Tâm Nghiên muội muội, có bằng hữu đến thăm sao?" Hoàng tỷ tỷ ở bên cạnh hỏi.
"Hoàng tỷ tỷ, Tâm Nghiên cũng không rõ lắm, ta về xem sao, dù có phải bằng hữu hay không chỉ cần gặp là sẽ biết."
"Đúng vậy a, gặp mặt là sẽ biết. Chỉ là Tâm Nghiên muội muội, ngươi nên hiểu đột nhiên có bằng hữu tới có lẽ sẽ mang theo tính toán gì đó, ngươi nên nhìn cho rõ ràng đấy." Hoàng tỷ tỷ nói ra.
"Tâm Nghiên hiểu rồi, Hoàng tỷ tỷ, Tâm Nghiên cáo từ." Trang Tâm Nghiên vội vàng bước nhanh ra cửa, đi về nhà. Lúc này, nàng chợt muốn biến thành mèo để có thể nhanh chóng trở về.
Mặt trời đã lặn.
Tâm tình của nàng đã lâu lắm rồi mới sáng láng lại thế này, dù trong tình hình nào đi nữa, có được bạn bè tới thăm cũng là một chuyện đáng vui mừng.