Triệu Phụ Vân đèn đứng ở nơi đó, ánh sáng ngọn đèn đâm xuyên vào trong hư không nơi đây.
Nếu ví ngọn đèn như một con người, thì ánh sáng chính là ý thức của hắn, lúc này đang khơi thông với hư không.
Hắn mượn nhờ Kim Ô thần điểu trong ngọn lửa đèn để cảm nhận, quan sát.
Ánh đèn xuyên qua sương mù, như rễ cây cắm sâu vào bên trong. Hắn cẩn thận cảm nhận, nhờ có ngọn lửa, cảm nhận của hắn càng thêm rõ ràng. Đồng thời, hắn vẫn có thể trò chuyện với Cát Văn Vân.
Cát Văn Vân cảm thấy ánh lửa bên cạnh đặc biệt sáng khiến nàng không cảm thấy như mình đang ở trong sương mù. Thậm chí nàng còn thấy ấm áp như có một mặt trời nhỏ bên cạnh, mang đến cho nàng cảm giác cực kỳ an toàn.
Nàng phân loại các thứ mình thu thập được cho vào đồ chứa, cát đá để một chỗ, chất lỏng đều đựng trong lọ nhỏ.
"Chỗ này có một gốc linh thảo, đúng là đồ tốt." Cát Văn Vân lẩm bẩm.
Triệu Phụ Vân không trả lời nhưng nàng vẫn cứ luôn thì thầm.
"Một khối tinh kim, chắc khoảng hai lượng, dùng luyện kiếm rất tốt."
"Hạt này hình như là Thiên Tinh sa, tiếc là quá ít."
Cứ như vậy, Cát Văn Vân vừa đi vừa tìm kiếm trong đống đổ nát.
Đột nhiên, tâm thần pháp niệm của Triệu Phụ Vân đang đắm chìm trong ngọn đèn bị thứ gì đó đụng vào, như hòn đá rơi xuống mặt giếng nước yên tĩnh.
Ngọn đèn có thể Phá Vọng, Phá Tà, Phá Huyễn, Động Sát.
Trong khoảnh khắc đó, Triệu Phụ Vân thấy được ngoài rìa của ánh đèn có một bàn chân to lớn bước vào trong phạm vi ngọn đèn rồi lại nhanh như chớp rụt lại.
Mắt thường của Triệu Phụ Vân không nhìn thấy nhưng thông qua ngọn đèn, thông qua Kim Ô thần điểu, hắn thấy được đó là một bàn chân màu xanh, ngón chân còn có cọng lông. Còn thân thể, đại khái là chưa hoàn toàn bước vào vùng ánh sáng, cũng vì ánh sáng chiếu đến đó đã rất yếu ớt nên không thấy được rõ.
"Có thứ gì đó, cẩn thận." Triệu Phụ Vân lên tiếng.
Cát Văn Vân đang lẩm nhẩm thu thập đồ bỗng giật mình căng thẳng, đứng bật dậy, nhìn quanh.
Triệu Phụ Vân đứng im, cẩn thận cảm nhận, đề phòng có thứ gì đó lén lút đến gần. Nhưng sau một hồi chú ý thì thứ đó không bước vào vùng ánh lửa nữa, chỉ là phần cảm giác nguy hiểm trong lòng Triệu Phụ Vân vẫn không biến mất.
Hắn biết rõ là bị người theo dõi.
Hiện tại hắn đã có thể phân biệt được cảm giác nguy hiểm xuất hiện trong lòng, nếu không phải là loại nhói đau như kim châm thì có nghĩa là nguy hiểm không phải chí mạng.
Nhưng đôi khi, loại nguy hiểm chí mạng và không nguy hiểm chí mạng có thể nhanh chóng chuyển biến, nên dù sao có nguy hiểm nhất định phải cẩn thận.
Thứ đó ở ngoài vùng ánh sáng, trong khoảng thời gian ngắn không dám tiến gần.
"Sư tỷ cứ tiếp tục thu thập, hết thảy có ta." Triệu Phụ Vân nói.
Hắn nghĩ, không thể vì chút nguy hiểm này mà phải sợ đến mức sư tỷ không dám thu nhặt thứ gì. Nếu như thứ ở trong sương mù kia một mực không chịu rời đi thì chẳng lẽ lại bảo Cát Văn Vân một mực không dám thu nhặt gì sao?
Như vậy hiển nhiên là không được, mà tác dụng của hắn là bảo vệ nàng.
Cát Văn Vân nhìn quanh một chút, không nhìn thấy gì cả, bèn gật đầu tiếp tục thu thập. Chỉ là lần này nàng không lẩm nhẩm nữa mà đã trầm mặc rất nhiều, rõ ràng trong lòng mang đầy cẩn thận.
Vốn ánh đèn có thể chiếu được rất xa nhưng trong màn sương mù này chỉ có thể chiếu sáng một vùng nhỏ, ra khỏi phạm vi đó ánh sáng sẽ nhanh chóng chìm trong bóng tối.
Cát Văn Vân không ngừng tiến về phía trước, tìm kiếm thu nhặt. Đột nhiên, nàng nhìn thấy dấu hai bàn chân trên mặt đất.
Dấu chân này rất lớn như dấu chân của người khổng lồ, như thể vừa rồi có một người khổng lồ đứng ở đây nhìn chằm chằm vào nàng.
Lúc trước nàng chưa tới chỗ này, đã có người đứng đây, nghĩ tới đây làm Cát Văn Vân nảy sinh sợ hãi.
"Sư đệ, ngươi đến xem, ở đây có một cặp dấu chân." Cát Văn Vân nói.
"Ừ." Triệu Phụ Vân bước tới, cũng thấy dấu chân đó.
Triệu Phụ Vân biết đối phương chưa đi. Hắn đứng lên, ngọn đèn trong tay lóe sáng ngời, vầng sáng nhanh chóng khuếch đại, đâm rách sương mù, càng thêm chói lọi chói mắt.
Trong nháy mắt xua tán đi một vùng sương mù rộng lớn, sau đó hắn thấy một cự nhân mặt xanh đang đứng ở ngoài rìa vùng ánh sáng.
Cự nhân này như người lại như thú. Gã để trần thân trên, da trên người màu xanh, cơ bắp rắn chắc như củi khô, hạ thân quấn một miếng da để lộ ra đôi chân trần. Từ lưng đến đầu gã là một bộ lông màu đỏ. Khi bị ánh đèn chiếu vào, gã ta kêu thảm lên, che mắt lại, nhưng có che mắt cũng không làm giảm bớt và giải trừ được cơn đau trong mắt gã.
Ở nơi này, không có gì nhanh hơn tốc độ ánh sáng được cả.
Lửa bốc lên từ kẽ tay gã. Cự nhân kia la lên, định xông về phía trước, khí tức trên người dâng tràn. Người khi nổi điên thường sẽ đập phá khắp xung quanh, huống chi là kẻ cảm nhận được nguy hiểm cực độ, ở trước khi chết sẽ nhất định muốn phản kích lại. Gã nhận định chỉ cần giết chết người thi pháp hẳn có thể giải trừ được pháp thuật.
Cát Văn Vân vội vàng lùi lại, nàng rất nhạy cảm với nguy hiểm, cũng biết đâu là nơi an toàn.
Lúc nàng không ngừng lùi về phía sau, chợt thấy Triệu Phụ Vân đột nhiên đưa tay ra như thể nắm bắt lấy thứ gì đó. Nàng quay lại, thấy như có lực lượng vô hình đang nắm chặt lấy tay chân cự nhân đang muốn vung đánh lung tung lại.
Trong cặp mắt gã như có ngọn lửa bốc cháy, như thể ngọn lửa bị gió thổi qua, đang nghiêng theo hướng gió thiêu đốt phần đầu gã.
Đôi mắt kia đã thành than đỏ.
Nhưng sinh mệnh của gã rất mạnh mẽ, dù vậy gã vẫn còn sống, khí tức trên người dâng lên. Triệu Phụ Vân cảm nhận rõ pháp lực trên người đối phương tràn ra.
Tâm niệm vừa động, Nguyên Từ hồng quang trên cổ tay phải Triệu Phụ Vân bắt đầu tỏa sáng, nhanh chóng mở rộng rồi thoáng cái đã rời khỏi cổ tay hắn, biến thành một vầng sáng trên hư không, nháy mắt sau đã xuất hiện trên đỉnh đầu cự nhân.
Cũng chính lúc này, vì phân tâm tam dụng nên cầm nã thủ của hắn bị đối phương phá vỡ, một luồng khí mạnh mẽ như sóng thần ập đến. Cát Văn Vân bị thủy triều pháp lực bên đó đánh bay đi, như chim bay rơi xuống bên người Triệu Phụ Vân.
Ngọn đèn trên tay Triệu Phụ Vân lóe lên, hư không như khựng lại, sóng khí kia lập tức ngừng bặt.
Cát Văn Vân nhìn cự nhân kia, thấy trên người gã bị một vòng sáng đen chói chặt lại, trong vòng ánh sáng đen còn lẫn lộn ánh sáng đỏ mang đầy vẻ thần bí.
Thân thể cự nhân phình lên rồi xẹp xuống, muốn giãy thoát ra, nhưng vòng sáng đen cũng co giãn theo, khiến gã không thể giãy thoát, đồng thời khí tức trên thân gã cũng như bị khóa chặt lại. Mà ngọn lửa vẫn đang thiêu đốt phần đầu gã. Đầu gã như cái lò lửa, thất khiếu là cửa lò, như có gió thổi vào trong.
Lúc này Cát Văn Vân mới bình tĩnh lại. Nàng phát hiện chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủn này mà Triệu Phụ Vân đã vận dụng ra đủ loại thủ đoạn, chủ yếu nhất là hắn vẫn rất tỉnh táo, tiết tấu thi pháp ngự bảo vô cùng hợp lý.
Nàng từng nghe nói, đấu pháp không phải dựa vào việc ngươi biết pháp thuật lợi hại thế nào mà còn phải xem ngươi biết dùng lúc nào dùng pháp thuật nào, ngự bảo nào nữa.
Có đôi khi, nhanh một chút đủ khiến pháp thuật không cách nào kiến thành, nhưng chậm một bước thì đã trễ mất rồi.
Trước mắt nàng, cự nhân giãy giụa càng lúc càng yếu, cuối cũng ngã xuống. Ngọn lửa kia cũng không tràn ra ngoài mà chỉ đốt cháy bên trong đầu gã. Lúc gã ngã vào trong sương mù, chỉ thấy Triệu Phụ Vân vẫy tay, vòng sáng trói trên người gã tản ra nhanh chóng bay về phía Triệu Phụ Vân, rồi thu nhỏ lại đeo vào cổ tay phải của hắn.
"Sư đệ quả không hổ là đệ tử núi Thiên Đô, thật bản lĩnh." Cát Văn Vân khen ngợi.
Hai người đến bên cạnh người khổng lồ, Cát Văn Vân thấy mắt gã đã bị đốt thành than, lửa từ trong mắt tràn lên đầu nhưng phần ngoài da lại không hề tổn hại.
"Ngự Hỏa thuật của sư đệ thật tinh diệu." Cát Văn Vân lại lần nữa cảm thán.
Triệu Phụ Vân cười nói: "Sư tỷ có nhận ra đây là gì?"
Cát Văn Vân cũng ngồi xuống quan sát, nhìn kỹ thấy trên người cự nhân thấy có hoa văn như một loại đồ đằng nào đó quấn quanh toàn thân gã.
Triệu Phụ Vân cũng đang quan sát, trong lòng bỗng nảy sinh một suy đoán. Bởi hắn từng thấy qua loại hoa văn như đồ đằng này trên người những Xích Viêm binh bên trong Trấn Nam Quan. Chẳng qua hoa văn đồ đằng trên người Xích Viêm binh có màu đỏ, liên quan đến hỏa diễm đấy.