Nhất Khí Triều Dương

Chương 152:



Triệu Phụ Vân cũng có nghiên cứu về nghi thức đàn pháp.

Nghi thức đàn pháp là một loại pháp thuật có to lớn, cũng có cỡ nhỏ.

Lớn có thể phong thần, triệu thần, nguyền rủa mấy đời, cầu phúc cả nước, thay đổi thiên tượng một phương.

Nhỏ thì có thể thông linh cảm thần, truyền âm lạc pháp.

Rất nhiều người cảm thấy tiểu đàn pháp dễ bày, tức là chỉ một mình cũng có thể thi triển được. Mà đại đàn pháp thường cần có lượng nhân lực vật lực khổng lồ, không thể dựa vào một người bày bố được mà thường cần một tông môn hay cả một quốc gia phối hợp.

Triệu Phụ Vân không khỏi nghĩ tới nghi thức đàn pháp ngày ấy mình dùng để giết Hứa Nhã Quân, là pháp đàn do chính mình bày bố thành.

Mấu chốt nhất của đàn pháp này cần phải nắm bắt được một bộ pháp thuật tên là Thần Cảm, tương đối gần với loại thuật Giá Mộng, chỉ là Thần Cảm cần có một tia cảm giác từ nơi sâu xa.

Vừa hay Triệu Phụ Vân tế luyện xong Xích Viêm thần đăng, năng lực Thần Cảm của hắn tuyệt đối mạnh mẽ. Hơn nữa hắn cũng lấy được trong truyền thừa núi Thiên Đô môn cảm ứng thần du.

Mã Tam Hộ quyết đoán truyền thụ môn pháp thuật này cho hắn là bởi vì trong lúc y trò chuyện cùng Triệu Phụ Vân, dù Triệu Phụ Vân nghe hay đáp lại đều vô cùng rõ ràng, nên y biết chắc năng lực Thần Cảm của hắn rất mạnh.

Hắn cân nhắc trong chốc lát, thầm ghi nhớ kỹ, cũng nghĩ thử một chút. Chỉ là trong tay không có pháp khí bày nghi thức pháp đàn cho nên đành bỏ qua.

Quận Lô Long này cách Như Ý Bảo Các bị cướp không tính là xa, đa số những tu sĩ bị Dư sư làm cho điên cuồng đều từ vùng này mà tới.

Mấy ngày nay hắn dạo quanh trong phường thị quận Lô Long, cảm giác phường thị này rất thanh lãnh. Hắn không biết trước kia thế nào nhưng so ra thì vắng vẻ hơn ở phủ Quảng Nguyên rất nhiều, hơn nữa hắn ngồi uống trà trong trà lâu phường thị chỉ nghe trong câu chuyện mà đa số người nói chuyện với nhau thì chủ yếu than thở mà thôi. Tựa hồ rất nhiều thế gia hoặc một số tông môn nhỏ đều xuất hiện biến cố.

Sau lưng phường thị đều có liên kết với giới tu hành nơi đây. Giới tu hành đã xảy ra chuyện, cho nên bầu không khí trong toàn bộ phường thị này đều trầm thấp cả.

Có thể chắc chắn chuyện phát sinh ở Như Ý Bảo Các sẽ làm danh dự Ngô gia giảm rất nhiều.

Hơn nữa hắn phát hiện có một số người nói những người từ bên trong Như Ý Bảo Các trở về đều giữ chuyện kín như bưng, như thể có gì khó nói.

Triệu Phụ Vân nghĩ ngợi, ngày đó Ngô Giao nói Dư sư đã nhập ma, hắn cũng thấy trên người Dư sư có thêm vài phần ma tính. Chỉ là những pháp khí do đích thân y luyện ra làm sao có thể để mọi người tùy ý cướp đi được. Chẳng biết tại sao từ ngày đi ra khỏi Như Ý Bảo Các, cảm giác nặng nề trong lòng của hắn một mực không tản đi, tựa như tầng mây đen báo bão nặng trịch trên bầu trời, vẫn luôn không tản đi.

Hắn nghĩ, pháp khí của Dư sư tuyệt đối không dễ mà đánh cướp như vậy, nếu Dư sư thật sự nhập ma thì chỉ sợ những pháp khí đó có vấn đề. Hơn nữa ngày đó hắn thấy Dư sư thi triển pháp chú, bảo quang thánh khiết như vậy mà ở chỗ y đã trở nên đầy ma tính yêu dị.

Hắn đặt chén trà xuống, trả tiền, rồi đứng dậy rời khỏi thành, nơi thị phi không nên ở lâu.

Hắn lại đi tiếp, vừa đi đường vừa tu hành luyện pháp.

Càng tu luyện Thái Hư Vô Kiếp chân kinh lâu ngày, khí tức trên người hắn càng ngày càng mờ nhạt. Nhiều lúc, hắn đứng bên cạnh người khác hóng chuyện, nghe đối phương kể chuyện, lại không ai phát hiện ra hắn cả.

Hắn không ngừng nhẩm niệm Thái Hư Linh Văn, có được một đạo pháp chú: Thái Hư Sắc Lệnh!

Sau pháp chú này có thể dùng bất kỳ từ nào.

Còn Kim Quang Trảm Tà pháp, Kim Ô thần quang độn pháp, Kim Ô Cầm Nã, Thiên Biến Vạn Hóa, Thái Hư Càn Khôn Tụ,...

Kim Quang Trảm Tà pháp không chỉ trảm tà, mà còn trực tiếp chém thần hồn. Kim Ô Thần Quang độn pháp và Kim Ô cầm nã vẫn được hắn tu hành hằng ngày, hoặc độn hành trong rừng cây để luyện tập khả năng khống chế độn pháp.

Còn cầm nã, hắn dùng tay nắm bắt nhổ cây lớn, luyện tập lực đạo cầm nắm lại vừa rèn luyện pháp lực, bắt nắm lá rụng trong núi luyện tập khả năng khống chế tinh vi.

Trong khoảng thời gian ngắn, hắn đi lại giữa các thành trì núi sông, thường xuyên qua lại giữa giới phàm tục và giới tu hành, cảm nhận được cùng một khoảng thiên địa lại có bầu không khí hoàn toàn khác hẳn nhau.

Cuối cùng, hắn đến một thị trấn nhỏ tên là trấn Ly Sơn.

Ly Sơn không tính là dãy núi hùng vĩ gì, chỉ nối tiếng với vẻ đẹp thanh tú tĩnh mịch, trên núi có một môn phái tên là Ly Sơn phái.

Môn phái này không lớn như núi Thiên Đô nhưng cũng được tính là đại phái trong vòng ngàn dặm quanh đây, là một phương thế lực không khác gì núi Tuyết Long ở phủ Nam Lăng, có rất nhiều thế gia phụ thuộc.

Triệu Phụ Vân mua một tấm danh thiếp ở thị trấn dưới chân núi, viết rõ thân phận và mục đích của mình lên đó, rồi nhờ đệ tử Ly Sơn trực ban đưa lên núi,

Tuy nói trấn Ly Sơn nhưng thật ra lại là một tiểu thành cho tu sĩ cư trú như thành Đô Hạ dưới chân núi Thiên Đô. Cư trú trong này đa phần là người thân của đệ tử Ly Sơn phái.

Chuyện đưa danh thiếp bái phỏng cao tu trong núi như Triệu Phụ Vân đang làm là thường thấy, bọn họ cũng thấy nhiều rồi.

Triệu Phụ Vân một đường đi qua nhiều nơi mới tiến vào trấn Ly Sơn nhưng vẫn cảm thấy nơi này hoàn toàn mới lạ. Toàn bộ trấn Ly Sơn nhìn qua có bầu không khí đẹp đẽ mỹ lệ, lại không hề có những thứ chướng khí mù mịt như Hồng quán hay thanh lâu các loại. Dọc đường có nhiều nhất là kinh quán, đàm pháp lâu mà thôi.

Người tiếp đón ở trấn Ly Sơn vừa nhìn thoáng qua danh thiếp của Triệu Phụ Vân đã lập tức dùng mật pháp truyền tấn vào trong núi. Không lâu sau, đã có một nữ tử xinh đẹp đáp xuống trấn.

Triệu Phụ Vân vừa đi dạo một vòng rồi quay lại, đã thấy nàng kia đang đợi, cũng không hề tỏ vẻ sốt ruột gì.

Triệu Phụ Vân hành lễ: "Triệu Phụ Vân, đệ tử Thượng Viện núi Thiên Đô, bái kiến đạo hữu."

Nữ tu mặc một thân áo trắng, đáp lễ: "Phàn Hội, Tiểu Tú phong Ly Sơn, xin chào đạo hữu. Ta phụng mệnh gia sư tới đón đạo hữu lên núi."

Hai người chào hỏi, tự giới thiệu xong, liền cùng nàng lên núi.

Hắn theo nàng ngự kiếm bay vào núi, từ trên không sơn cốc lượn vòng vào trong núi chứ không bay thẳng qua các đỉnh núi,

Sau một chén trà nhỏ, hai người đáp xuống một ngọn núi thanh tú.

Trên núi, các tòa điện như ẩn như hiện, cò trắng nghỉ chân trên nhánh cây, hai người bèn đáp xuống trước một gian điện.

Cửa đang mở, có một thiếu nữ đang quét sân, hai nữ tu khác vừa xách hai giỏ trái cây tươi đi đến.

Một người thấy Triệu Phụ Vân, liền nói: "Vị này chắc là Triệu sư đệ của núi Thiên Đô. Sư phụ bảo chúng ta đi hái chút linh quả, mời vào trong, sư phụ đang đợi ngươi đấy."

Hắn hành lễ, rồi đi vào trong. Dọc đường đi, hắn thấy toàn là thị nữ và nữ tu, đều là những cô gái xinh đẹp.

Đây là lần đầu tiên hắn thấy một nơi toàn nữ tu như vậy.

Rất nhanh, hắn gặp một nữ tu Tử Phủ. Nàng mặc pháp y thanh nhã mang đầy vẻ đoan trang, ánh mắt dịu dàng như nhìn hậu bối mình.

"Lan Tuân muội muội đã nhiều năm không liên lạc với ta, còn tưởng nàng ấy quên ta rồi. Hóa ra nàng là đệ tử núi Thiên Đô, báo hại ta còn đoán tới đoán lui nhiều năm."

Giọng nói của nàng ta cũng rất dịu dàng nữ tính, Triệu Phụ Vân nghe giọng nói, nhìn nhìn bộ dáng của nàng, cảm thấy có lẽ nàng còn chưa từng giết người qua, thậm chí chưa từng tranh đấu với ai. Nhưng chắc chắn khí tức như có như không trên người nàng là của Tử Phủ.

Hơn nữa, từ lời nàng nói thì dường như nàng không biết Tuân sư là đệ tử núi Thiên Đô, không rõ hai người làm sao lại kết giao với nhau đấy.