Lam Chính Vũ cầm một cái hồ lô màu tím cỡ bằng bàn tay. Hồ lô tản ra bảo quang mê người dưới ánh mặt trời. Lúc nhìn thấy pháp khí hồ lô này, gã đã nghĩ mình nhất định phải có được nó. Lúc gã xông lên đài bán nguyệt đã không lấy gì khác mà chỉ nhắm vào bảo hồ lô này đầu tiên.
"Đúng là bảo bối." Lam Chính Vũ lẩm bẩm.
Từ khi Lam gia bị diệt ở phủ Quảng Nguyên, gã vẫn luôn mong muốn trọng chấn gia tộc. Dùng thân phận chi thứ làm chuyện mà chi chính nên làm, nếu thành công chắc chắn sẽ được ghi chép trong Địa Phương Chí, được con cháu đời sau ca tụng.
Sau khi bị một câu của Tuân Lan Nhân chấn nhiếp, gã còn không dám thốt ra một câu kiên cường nữa. Lúc đó có rất nhiều nhân vật quan trọng của phủ Quảng Nguyên ở đó nên gã cảm thấy không còn mặt mũi nào ở lại nơi đó nữa. Vì vậy gã rời khỏi phủ Quảng Nguyên, sau đó lưu lạc khắp nơi, cuối cùng có cơ duyên gia nhập Chúng Tinh Thiên Mạc. Dần dần gã từ thành viên vòng ngoài tiến vào hạch tâm của tổ chức cướp bóc Chúng Tinh Thiên Mạc.
Sau khi vào hạch tâm, gã có thể tự mình lựa chọn mục tiêu, lên kế hoạch, rồi trình lên ‘Tử Tinh’. Nếu được ‘Tử Tinh’ đồng ý, sẽ thông báo cho các thành viên trung tâm ở địa phương khác, cùng nhau hoàn thiện kế hoạch, nếu thấy không đủ người thì sẽ chiêu mộ thêm thành viên vòng ngoài tạm thời.
Lần này, Lam Chính Vũ phụ trách chiêu mộ thành viên vòng ngoài tạm thời.
Gã thích cuộc sống này, dù là gia tộc môn phái nào thì cũng là con mồi của Chúng Tinh.
Gã muốn có một ngày có thể tổ chức một đoàn người cực lớn vây quét núi Thiên Đô.
Chẳng qua lần này cướp bóc Như Ý Bảo Các, gã không rõ có được tính là thành công hay không.
‘Tử Tinh’ nói với gã sẽ có người phá giải cấm chế của Như Ý Bảo Các, sẽ có người ngăn cản Tử Phủ ở đó, đến lúc đó cứ nghe theo hiệu lệnh mà hành động.
Gã vốn tưởng ‘Tử Tinh’ sẽ ở trong một nhã gian nào đó, nhưng cuối cùng gã phát hiện ‘Tử Tinh’ lại chính là luyện khí sư của Như Ý Bảo Các.
Tự mình cướp của mình?
Lam Chính Vũ không hiểu nổi, hơn nữa, cả toàn bộ quá trình này đều làm gã cảm thấy điên rồ, không chân thật.
Nhưng có được bảo hồ lô này, cũng là chuyện cực tốt.
Gã nhìn phù văn được khắc trên hồ lô, trong đó có một dòng chữ huyền diệu phức tạp, gã không hiểu nhưng cũng không cố gắng tìm tòi làm gì.
Gã đến điểm hẹn, quả nhiên không ai đến cả. Trong lòng không khỏi chửi thề vài câu, rồi cũng rời đi.
Trở về chỗ ở của mình, ở quận Lô Long, gã làm miếu chúc ở quận Lô Long này.
Từ lúc Vũ hoàng đế đời đầu sắc phong Xích Viêm Thần Quân là chính thần của Đại Chu, thì khắp nơi trong nước Đại Chu đều có miếu thờ Xích Viêm Thần Quân. Ngoài việc giúp đỡ mọi người khu ma trừ tà, giải sát thì những miếu thờ này còn có một nhiệm vụ khác, đó là giám sát địa phương.
Nhưng sau nhiều năm, kỳ thật Miếu chúc các nơi khó mà thực hiện nhiệm vụ này.
Từ khi mới lập quốc, khắp nơi trong nước đều có rất nhiều tu sĩ, chính tà lẫn lộn, triều đình không thể can thiệp vào tranh đấu giữa bọn họ, cũng không hòa giải được mà chỉ mặc kệ bọn họ tự giải quyết. Chỉ cần tu sĩ tranh đấu không làm những điều tà ác tổn thương đến bình dân bá tánh thì triều đình căn bản không quản. Cho nên quyền giám sát của những miếu chúc chỉ là hư danh.
Nhưng vẫn có chút giá trị, ví dụ như cư dân trong thành gặp phái chút ít quái sự đều sẽ đến cúng bái thần miếu Xích Viêm Thần Quân, nếu trên người dính phải thứ không sạch sẽ thì sau khi vào miếu, đi ra sẽ thấy nhẹ nhõm hẳn.
Ở mấy giao lộ mấu chốt thường sẽ có miếu thờ Xích Viêm Thần Quân. Những ngôi miếu này như những ngọn đèn trong vùng đất này, khiến cho thương nhân qua đường cảm thấy thêm vài phần an toàn.
Nhưng dần dần, có những tu sĩ không tu luyện hỏa pháp, không thờ phụng Xích Viêm Thần Quân lại muốn chia sẻ gánh nặng với triều đình, muốn mượn danh nghĩa của triều đình để xây dựng miếu thờ. Vì vậy, lại có thêm những miếu thờ không phải của Xích Viêm Thần Quân xuất hiện nhưng vẫn được triều đình công nhận.
Lam Chính Vũ có được phần văn thư cho phép xây miếu, bèn dựng một ngôi miếu trên sườn núi cách ngoại thành quận Lô Long chừng ba mươi dặm, dưới chân núi là nơi thương khách thường qua lại. Nơi này vốn là một ngôi miếu Xích Viêm Thần Quân, nhưng không hiểu sao lại bị bỏ hoang.
Gã dựng lại miếu, thờ phụng Hắc Thủy Long Quân, mà công pháp gã tu luyện có tên là Hắc Thủy Ngưng Chân ngọc quyết.
Trở về, gã đả tọa nhập định, tế luyện hồ lô tím kia.
Theo quá trình tế luyện, pháp lực thẩm thấu vào bên trong, gã cũng chậm rãi hiểu được pháp tính của hồ lô này.
Hồ lô này có thể thu người, giam quỷ, đương nhiên cũng có thể thu bắt thần hồn của người khác, chỉ cần gọi tên, đối phương đáp lại thì không cách nào chạy thoát được.
Nhưng muốn tế luyện pháp khí này thành pháp bảo lại không dễ dàng, cần phải cung phụng. Nhưng cung phụng này không chỉ dùng hương hỏa mà còn cần phải kể ra việc riêng tư sâu kín nhất của mình cho bảo hồ lô.
Hồ lô sẽ dựa vào đó mà lớn mạnh.
Lam Chính Vũ bắt đầu nôn nóng cung phụng.
………
Triệu Phụ Vân rời khỏi bảo thuyền, rời khỏi Dư Thần Quang, đầu óc hắn dần dần tỉnh táo lại. Một cơn gió núi thổi qua, hắn cảm thấy thần khí mình thoải mái hơn nhiều. Không khỏi nghĩ lại hết thảy mọi chuyện, phát hiện có lẽ bản thân ít nhiều cũng bị Dư sư ảnh hưởng.
Đáng lẽ, hắn sẽ không giết Ngô Giao. Nhưng lúc đó hắn lại thẳng tay diệt sát, hắn không khỏi nghĩ, chẳng lẽ Dư sư rất chán ghét Ngô Giao sao?
Hắn đi không xa mà một đường đến thẳng quận thành của quận Lô Long.
Từ nơi này đi thêm hơn ngàn dặm nữa sẽ qua phủ Lân Châu, lại xuôi dòng sông lớn sẽ đến Ly Sơn.
Hắn không báo cáo chuyện phát sinh về núi Thiên Đô, đương nhiên hắn cũng không có cách nào báo cáo được.
Chẳng qua khi hắn nhập định ngồi thiền, tâm thần bỗng nhiên dao động, từ sâu trong lòng hắn như nổi lên gợn sóng, như có ảo giác chồng chéo phát sinh. Hắn như thấy được ánh trăng trong giếng nước, từ sâu trong đó hiện ra những hình ảnh thần bí. Khi gợn sóng dần dần biến mất, hắn thấy một gương mặt.
"Triệu Phụ Vân? Ngươi có biết chuyện của Như Ý Bảo Các?" Giọng Mã Tam Hộ nghe có vẻ mơ hồ, như vọng lại từ dưới nước.
Triệu Phụ Vân không biết đây là pháp thuật gì, cũng không biết làm sao mà núi Thiên Đô biết được. Nhưng Mã Tam Hộ đã biết chuyện, lại trực tiếp hỏi hắn. Vậy rất có thể Mã Tam Hộ biết hắn tại đó, hơn nữa, lúc đó trên thuyền còn có một nữ tử đứng cạnh Ngô Giao.
"Đệ tử biết." Triệu Phụ Vân đáp.
"Ngươi kể lại xem, chuyện gì đã xảy ra?" Mã Tam Hộ nói.
Vì vậy Triệu Phụ Vân kể lại những gì mình thấy, đương nhiên hắn cũng không nói chuyện đã giết Ngô Giao. Có một số chuyện người khác có thể đoán được, nhưng mình không nhất thiết phải chủ động nói ra.
Mã Tam Hộ im lặng một lúc, rồi nói: "Triệu Phụ Vân, ngươi hãy chú ý nhiều đến tin tức của Dư Thần Quang, trên núi nghi ngờ y là thành viên của Đại La bí giáo. Y làm vậy là đã tổn hại danh tiếng của sơn môn, sơn môn phải thanh lý môn hộ. Nếu ngươi gặp y, có thể tác pháp truyền tin về núi."
"Đệ tử không biết cách tác pháp truyền tin." Triệu Phụ Vân nói.
"Ta sẽ dạy ngươi." Mã Tam Hộ nói.
Vì vậy Triệu Phụ Vân đã nghe Mã Tam Hộ truyền pháp, khi hắn tỉnh lại, trời vẫn còn tối, trên bàn còn một ngọn đèn đang cháy.
Trong đầu hắn có thêm một đoạn ký ức về một phần pháp thuật, nhưng ký ức đó rất mơ hồ, hắn bèn vội vàng lấy giấy bút ra ghi lại.
Đó là một nghi thức pháp, cần phải lập pháp đàn. Với hắn mà nói thì không khó. Hắn cẩn thận suy ngẫm, cảm thấy chỉ cần cải biến một chút nghi thức pháp truyền tin này là có thể trở thành một nghi thức pháp giết người trong vô hình.