Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 57: Châu Nữ (2)



 

“Làm món gì ngon thế? Thơm quá, đoán được hôm nay bọn ta đến à?”

Thẩm Toại huỳnh huỵch chạy xuống thuyền, Hàn Tễ thong thả đi theo phía sau.

Hải Châu đúng là có đoán như vậy. Nàng chào hỏi Hàn Tễ, ánh mắt nhìn lên trên, thấy một cô nương bước xuống thuyền, người này nàng cũng từng tiếp xúc qua.

“Còn nhớ cô ấy không? Cô nương ấy tên Châu Nữ.”

Thẩm Toại giới thiệu.

Hải Châu gật đầu. Thấy Mục đại phu cũng xuống thuyền, nàng nói:

“Vào nhà ngồi đi, cơm sắp xong rồi, mọi người uống ngụm nước nghỉ ngơi một lát là ăn cơm.”

Tề A Nãi nhìn ra sông, đứa nhi t.ử ngốc nghếch của bà vẫn chưa thấy bóng dáng đâu.

“Tề lão thái, bên ngoài nóng, bà cũng vào nhà ngồi đi.”

Hàn Tễ đi ngang qua mời một tiếng.

“Vâng, không cần lo cho già này đâu, các cậu vào nhà nghỉ ngơi đi, đi thuyền cũng mệt rồi.”

“Mọi người đi từ đâu tới thế?”

Hải Châu hỏi Thẩm Toại, ánh mắt lướt qua Châu Nữ đang đi sát theo hắn.

“Từ nhà đến. Mục đại phu đi thuyền từ phủ thành đến bến tàu Vĩnh Ninh, đón được ông ấy là bọn ta đi luôn.”

Mấy người vừa ngồi xuống thì gia nhân trên thuyền xách hai giỏ trái cây vào. Hàn Tễ thấy mắt Đông Châu và Phong Bình sáng rực lên cười khẽ bảo Đông Châu mang trái cây vào phòng.

Phong Bình chạy vào bếp mách Hải Châu. Nghĩ đến tình cảm vào sinh ra t.ử của ba người, Hải Châu cũng không khách sáo nữa, nhận lấy mà không nói lời sáo rỗng.

“Con rùa biển này vẫn nuôi ở nhà muội à?” Thẩm Toại là kẻ không chịu ngồi yên, hắn ngó nghiêng chum nước nuôi cua rồi lại đi trêu con rùa già đang ngủ dưới nước, “Nó ăn tốn kém lắm nhỉ, nuôi nổi không?”

“Nó ngày nào cũng theo tỷ muội xuống biển tự kiếm ăn. Nếu tỷ muội không ra khơi thì nó bắt tôm cá ở sông trước cửa nhà, ăn no lại về.” Đông Châu hào hứng kể, “Lão rùa hiểu chuyện lắm, nuôi nó chẳng tốn công chút nào.”

“Xuống nước rồi mà vẫn quay về à?” Hàn Tễ ngạc nhiên, “Nuôi quen hơi rồi sao?”

“Nhà ta phong thủy tốt, thu hút linh quy đấy.” Hải Châu lau tay đi ra, nhìn ra ngoài, “Nãi nãi, tam thúc vẫn chưa về?”

“Cơm chín rồi à? Không đợi nó nữa, chúng ta ăn trước đi, chắc nó ăn ở bến tàu rồi.”

Tề A Nãi nói.

Giờ cũng không còn sớm, Hải Châu không kiên trì đợi nữa, người lớn thế rồi chắc không để mình đói đâu. Nàng sai bảo Thẩm Toại kê bàn ra chỗ râm mát, thầm nghĩ đáng lẽ phải dựng cái lều ăn cơm nhưng nghĩ đến những cơn bão dữ dội lại ngại tốn công.

Từng món ăn thơm phức được bưng lên bàn. Hải Châu cầm d.a.o cắt chỉ khâu bụng gà, những con bào ngư nhồi trong bụng gà lăn ra, hầm kiểu này bào ngư còn mềm hơn cả ninh.

“Vốn định mua dạ dày heo làm món gà bọc dạ dày heo nhưng đi muộn không mua được, đành đổi cách nhồi bào ngư vào bụng gà, mọi người nếm thử xem vị thế nào.”

Hải Châu mời mọi người động đũa.

Trên bàn chẳng ai là không thích ăn thịt, họ bỏ qua lời nàng nói, đồng loạt gắp chân giò heo. Chân giò chiên phồng bì rồi mới hầm, lớp mỡ bên ngoài chảy bớt, hầm nhừ vừa mềm vừa dẻo, c.ắ.n một miếng ngập chân răng thơm phức mùi thịt mà không hề ngấy.

“Trong này muội có cho thêm gì không? Nước dùng là gì thế?”

Hàn Tễ nếm ra vị lạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hải Châu cười bí hiểm:

“Cá đấy, tin không?”

Hàn Tễ ăn thêm một miếng nữa, không nói tin hay không.

Những người khác cũng không tiếp lời, miệng đều bận rộn cả. Có cái bụng no mới có tâm trí tán gẫu chuyện phiếm. Thẩm Toại lau mồ hôi, nói:

“Sau này thèm ăn, ta sẽ chạy đến chỗ muội ăn chực. Muội không biết đâu, ngày nào cũng lênh đênh trên biển, mười ngày thì bảy ngày ăn cá, mùi cá ta ngửi phát ngán rồi.”

“Được thôi, huynh đến ta chắc chắn không để huynh đói đâu.”

Tề A Nãi ăn no buông đũa trước. Mục đại phu cũng đặt bát canh xuống nói:

“Mọi người cứ thong thả, ta đi xem bệnh nhân trước.”

“Đông Châu và Phong Bình cũng sang đó đi, hai đứa trông Triều Bình đừng để nó quấy rối.”

Hải Châu đuổi khéo ba đứa nhỏ đi.

Mấy người không liên quan vừa đi, Thẩm Toại liền cười ngượng nghịu với Hải Châu:

“Muội t.ử, Lục ca nhờ muội một việc.”

Hải Châu nhìn ra ngay, tám phần mười là liên quan đến Châu Nữ. Châu Nữ từ lúc xuống thuyền đến giờ vẫn luôn bồn chồn lo lắng, không giống đi du ngoạn cùng. Còn hắn nói cười cũng có vẻ đầy tâm sự.

“Đây là Châu Nữ, muội cũng biết rồi đấy. Cô nương này số khổ, lão nương bệnh tật, lại có người ca ca nghiện c.ờ b.ạ.c. Nửa tháng trước nương nàng ấy mất, ca ca nàng ấy bán nàng ấy gán nợ trên sòng bạc, may mà ta về kịp.” Thẩm Toại kể khổ thay cho Châu Nữ, định khơi gợi lòng đồng cảm và nghĩa khí của Hải Châu. Thấy vẻ mặt nàng quả nhiên có chút động lòng, hắn nói tiếp: “Cái nhà đó nàng ấy chắc chắn không về được rồi, cũng không thể cứ đi theo ta lang thang trên biển mãi. Ta nghĩ dân phong thôn các muội cũng tốt lại có người quen là muội che chở, chi bằng sắp xếp cho nàng ấy ở lại thôn các muội. Thôn các muội có nhà nào trống không? Ta thay nàng ấy trả tiền thuê vài ba năm, ngày thường muội để mắt chiếu cố giúp.”

Hải Châu gõ ngón tay xuống bàn không nói gì, ánh mắt đảo qua đảo lại trên mặt đôi nam nữ này. Với tính cách của Thẩm Toại thì việc ra tay nghĩa hiệp cứu người là bình thường nhưng ánh mắt Châu Nữ nhìn hắn lại chẳng trong sáng chút nào.

“Sao huynh không sắp xếp cho tỷ ấy làm việc ở nhà huynh? Người ở nhà huynh thì đám lưu manh vô lại và gã anh trai c.ờ b.ạ.c kia đố dám tìm đến cửa.”

Hải Châu hỏi.

Hàn Tễ ngồi một bên xem kịch vui, nghe vậy đưa tay lên che mũi cười trộm. Thấy Hải Châu nhìn sang hắn lại vội nghiêm mặt.

Thẩm Toại vẻ mặt khó xử, muốn nói lại thôi, ấp úng mãi mới thốt ra được:

“Ta cãi nhau với người nhà rồi, không tiện cầu xin họ nữa.”

Hải Châu hiểu ngay e là cãi nhau cũng vì Châu Nữ này đây. Nàng ướm lời:

“Châu Nữ ở lại đây định tính thế nào? Thôn chúng ta đàn ông độc thân không ít đâu, tỷ ấy thân là nữ t.ử một mình ở trong thôn, khó bảo toàn không có kẻ nảy sinh ý đồ xấu.”

Thẩm Toại nhìn Châu Nữ, Châu Nữ mặt trắng bệch lắc đầu:

“Ta không muốn thành thân.”

“Ta sẽ đi chào hỏi thôn trưởng một tiếng, có Hải Châu muội giám sát ở bên cạnh, lượng người trong thôn cũng không dám làm càn đâu.”

Thẩm Toại tỏ vẻ hào khí.

Hải Châu cười khẩy một tiếng. Nàng lười vòng vo, đứng dậy thu dọn bát đũa tay làm miệng nói:

“Thẩm Lão Lục, ta không biết huynh hồ đồ thật hay giả vờ hồ đồ nữa. Nhà huynh không muốn cho huynh dẫn cô nương lớn thế này về nhà, nguyên nhân là gì đừng bảo huynh không rõ nhé. Huynh muốn nuôi ngoại thất thì tùy nhưng đừng kéo ta xuống nước, tự dưng bắt ta mang tiếng xấu.”

--

Hết chương 30.