Chủ t.ử sai ta đi quyến rũ hoàng đệ của hắn, người mang tên Lý Hành.
Người đời ai ai cũng biết, Lý Hành là một kẻ ngốc.
Nhưng ta xưa nay luôn là kẻ nghe lời chủ t.ử nhất, chỉ biết tuân theo sắp đặt, tuyệt đối không nhiều lời hỏi han.
Nào ngờ Lý Hành vừa gặp đã đem lòng si mê ta, không chỉ bỏ tiền chuộc thân cho ta, còn đích thân dâng tấu xin thánh thượng ban chỉ tứ hôn.
Ngày đầu tân hôn, giữa đêm khuya, ta thả bồ câu đưa thư hồi báo cho chủ t.ử.
Ngày thứ hai sau tân hôn, chủ t.ử lại cầu cưới đích nữ của Thượng thư họ Thôi.
Lý Hành đưa tay nắm c.h.ặ.t cổ tay ta.
Vẻ ngây dại trong mắt hắn như thủy triều rút cạn, chỉ còn lại ánh nhìn sắc bén ghim thẳng lên người ta.
“Ngươi thật sự thích Ngũ ca đến vậy sao?”