Ngoại Thất Là Cửu Thiên Tuế

Chương 12



Tư Mã Phục lập tức bày ra vẻ mặt đau lòng.

 

Ngay cả giọng điệu cũng tràn ngập tủi thân.

 

“Chuyện đó sao giống được?”

 

“Ta là ca ca của nàng mà.”

 

“Hay là mỗi lần nàng gọi ta một tiếng ca ca đều không thật lòng?”

 

“Nàng không tin ta?”

 

“Thôi bỏ đi.”

 

“Nếu biết trước là vậy, ta đã không miễn cưỡng nàng.”

 

“Ngày mai nàng đừng tới nữa.”

 

“Nàng cảm thấy ta đang bắt nạt nàng.”

 

“Ta cũng thấy mình rất oan ức.”

 

“Nhưng lại không giải thích được với nàng.”

 

“Thôi thôi.”

 

“Nàng đừng tới nữa.”

 

“Nếu không truyền ra ngoài, đường đường Cửu Thiên Tuế lại đi bắt nạt một tiểu cô nương.”

 

“Chắc ta lại bị bách quan dâng sớ đàn hặc.”

 

“Ta không thể liên lụy nàng.”

 

Sao hắn lắm lời thế nhỉ?

 

Nói một mạch không cho ta chen nổi một câu.

 

Nhưng nghe tới cuối.

 

Ta cũng không biết phải nói gì nữa.

 

Chỉ đành bảo hạ nhân mang t.h.u.ố.c tới.

 

“Hôm nay để ta thay t.h.u.ố.c cho huynh lần cuối vậy.”

 

Tư Mã Phục lập tức đứng dậy.

 

Kiêu ngạo quay đầu đi.

 

Không thèm nhìn ta.

 

“Không cần.”

 

“Ta nào dám miễn cưỡng nàng.”

 

Nói xong liền bỏ đi.

 

 

Ơ?

 

Ta cầm bình t.h.u.ố.c trong tay.

 

Thật muốn ném thẳng vào sau đầu hắn!

 

Thuộc hạ của hắn đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ quá trình.

 

Đột nhiên thở dài thật lớn:

 

“Haiz...”

 

Ta nhe răng nhìn hắn:

 

“Ngươi lại làm sao nữa?!”

 

Chủ tớ nhà các ngươi đang diễn trò gì vậy?

 

Thuộc hạ ấy vẻ mặt đau xót.

 

“Sở nhị cô nương đừng trách chủ t.ử.”

 

“Năm tuổi, cả nhà ngài ấy gặp biến cố.”

 

“Chỉ còn một mình ngài ấy sống sót.”

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Bao năm qua trong cung bị hãm hại, bị nghi kỵ đủ điều.”

 

“Đã chịu rất nhiều khổ sở.”

 

“Khó khăn lắm mới đi được đến hôm nay.”

 

“Cô nương cũng thấy rồi đó.”

 

“Chỉ riêng vết thương cũ trên một cánh tay của chủ t.ử thôi cũng nhiều không đếm xuể.”

 

“Đối với người ngoài lúc nào cũng giả dối vòng vo.”

 

“Chỉ có với người mình mới chịu nói vài câu thật lòng.”

 

“Ngài ấy vốn đa sầu đa cảm.”

 

“Cô nương đừng để bụng.”

 

Nghe xong.

 

Mắt ta chua xót.

 

Cơn giận cũng tan biến.

 

Đúng là đáng thương thật.

 

Ta đứng dậy.

 

“Vậy ngươi nhớ khuyên huynh ấy cho tốt.”

 

“Ngày mai ta vẫn sẽ tới.”

 

20

 

Ta hôm sau cố tình dậy thật sớm.

 

Người của Tư Mã Phục tới truyền lời, nói rằng hắn nhận ra hôm qua nổi nóng với ta là không đúng, muốn đích thân xin lỗi, hẹn ta tới hồ ngoại ô du thuyền.

 

Người ta đã chủ động cho bậc thang đi xuống rồi, ta đương nhiên cũng phải nể mặt đôi phần.

 

Suốt dọc đường chẳng dám chậm trễ, vội vàng chạy tới.

 

Tư Mã Phục đã ngồi trên thuyền từ trước.

 

Ta vừa giơ tay gọi hắn.

 

Đột nhiên bên bờ xuất hiện một đám thích khách.

 

Tên nào tên nấy thân thủ bất phàm, đạp nước lao thẳng về phía chiếc thuyền.

 

Hôm nay Tư Mã Phục chỉ dẫn theo một phu xe.

 

Một mình chống đỡ.

 

Ta hoàn toàn không giúp được gì.

 

Ta có biết khinh công đâu!

 

Theo một loạt tiếng nước b.ắ.n tung tóe.

 

Trên thuyền không còn ai nữa.

 

Đám thích khách trên bờ cũng nhanh ch.óng tản đi.

 

Lúc này ám vệ của Tư Mã Phục mới chạy tới.

 

Đây đúng là đám ám vệ kém cỏi nhất ta từng thấy.

 

Một nhóm đi đuổi theo thích khách.

 

Một nhóm ở lại cứu người.

 

Người thì vớt được lên rồi.

 

Nhưng gọi thế nào cũng không tỉnh.

 

Tên cầm đầu sắc mặt nghiêm trọng:

 

“Không được.”

 

“Phải khiến chủ t.ử nôn hết nước trong người ra.”

 

Rồi tất cả đồng loạt nhìn ta bằng ánh mắt đầy kỳ vọng.

 

“Sở nhị tiểu thư...”

 

“Có thể làm phiền cô nương một chút được không?”

 

Sợ ta ngượng ngùng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Bọn họ còn đặc biệt quay lưng đi.

 

“Sở nhị tiểu thư, chủ t.ử nhà chúng ta xin nhờ cô nương!”

 

Ta cảm thấy chuyện này cần phải bàn lại.

 

“Vì sao các ngươi không làm?”

 

Bọn họ nhìn nhau.

 

Im lặng rất lâu.

 

Cuối cùng mới nói:

 

“Chủ t.ử tỉnh lại sẽ g.i.ế.c bọn thuộc hạ mất.”

 

 

Ta dang hai tay:

 

“Vậy chắc chắn hắn cũng sẽ g.i.ế.c ta thôi.”

 

Bọn họ lắc đầu.

 

“Không giống.”

 

“Ngài ấy là ca ca của cô nương mà.”

 

Lại là câu này!

 

Ta có cảm giác như vịt bị ép lên giá.

 

...

 

Tin tốt là Tư Mã Phục được cứu tỉnh.

 

Tin xấu là sau khi biết mình bị ta “khinh bạc”, suốt quãng đường trở về phủ Thiên Tuế hắn đều mang bộ mặt u sầu.

 

Ta còn chưa buồn.

 

Hắn buồn cái gì?

 

Ta vươn móng vuốt đặt lên vai hắn, chủ động an ủi:

 

“Đừng nghĩ nhiều.”

 

“Trong tình huống đó ta có thể hiểu được.”

 

“Không cần chịu trách nhiệm đâu.”

 

Tư Mã Phục được quấn kín trong áo hồ cừu dày cộm để giữ ấm.

 

Giọng nói trầm buồn.

 

“Phải chịu trách nhiệm.”

 

“Hả?”

 

Ta nói ta không để bụng.

 

Hắn nói hắn để bụng.

 

Ta nổi giận:

 

“Ta còn không để bụng, huynh để bụng cái gì?”

 

Tư Mã Phục cũng nổi giận.

 

Ánh mắt lóe lên hung quang.

 

“Nàng hôn ta lâu như vậy!”

 

“Lẽ nào thật sự không định chịu trách nhiệm sao?!”

 

Xin lỗi.

 

Là ta nhầm rồi.

 

Nhưng nghĩ kỹ lại thấy không đúng.

 

“Lúc trước chẳng phải huynh cũng...”

 

“Ta cũng đâu có bắt huynh chịu trách nhiệm gì.”

 

Tư Mã Phục nhẹ nhàng liếc ta một cái.

 

Bộ dạng như thể hắn hoàn toàn có lý.

 

“Là do nàng không nhắc tới.”

 

“Nếu nàng nhắc, ta cũng sẽ đồng ý.”

 

Đáng c.h.ế.t.

 

Sao lại vòng trở về đây rồi?

 

Ta day day trán.

 

Vẫn muốn biện giải đôi câu.

 

“Nhưng vừa rồi ta là đang cứu huynh.”

 

Nam nhân chậm rãi uống một ngụm trà nóng.

 

“Cho nên mới nói.”

 

“Ân nặng khó báo.”

 

“Chỉ có thể lấy thân báo đáp.”

 

Thấy hắn nghiêm túc như vậy.

 

Ta cười không nổi nữa.

 

Chỉ hận không thể đ.â.m đầu xuống hồ.

 

Hắn nghiêng người tới gần.

 

Khẽ nhíu mày trách móc:

 

“Lâu như vậy rồi.”

 

“Nàng thật sự không nhận ra tâm ý của ta sao?”

 

Nực cười.

 

Loại thoại bản thế này ta đọc ít nhất cũng phải cả trăm cuốn.

 

Ta ngồi im không nhúc nhích.

 

Không phải vì bình tĩnh.

 

Mà vì chẳng còn chỗ nào để trốn.

 

Ta cố làm ra vẻ bình thản, đem câu hắn từng nói ra đáp lại:

 

“Nhưng huynh là ca ca của ta mà.”

 

Hắn cười đến mắt cong cong.

 

Bàn tay phủ lên tay ta.

 

Khoảng cách gần đến đáng sợ.

 

“Ca ca thì vẫn có thể là ca ca.”

 

“Gọi ở đâu cũng được.”

 

“Ta không kén địa điểm.”

 

!!!

 

21

 

Hiếm khi ta ngoan ngoãn ở nhà.

 

Còn gọi cả trưởng tỷ và tỷ phu tới.

 

Thấy vẻ mặt ta nghiêm túc.

 

Ngay cả phụ thân cũng không dám nhận chén trà ta đưa.

 

“Con gái.”

 

“Con nói thật đi.”

 

“Có phải đã đắc tội với Thiên Tuế gia rồi không?”

 

“Nhà chúng ta sắp xong đời rồi?”

 

Ta nặng nề gật đầu.

 

Cả nhà đồng loạt mặt xám như tro.

 

...