Ngoại Thất Là Cửu Thiên Tuế

Chương 11



Ta ngẫm nghĩ một lúc.

 

Cuối cùng mới nhớ ra mình đã bỏ sót chuyện quan trọng nhất.

 

“Hôm đó ta sặc nước hôn mê. Vậy rốt cuộc ta tỉnh lại bằng cách nào?”

 

Tư Mã Phục đột nhiên ngồi thẳng người, im lặng không nói một lời, chỉ có vành tai là đang đỏ lên từng chút một...

 

18

 

Mỗi ngày tới phủ Thiên Tuế, ta cũng không đi tay không.

 

Có món gì ngon, có thứ gì thú vị, ta đều tiện tay mang tới cho Tư Mã Phục xem.

 

Sau một thời gian ở chung, ta hoàn toàn không cảm thấy hắn đáng sợ như những lời đồn đại bên ngoài.

 

Trong phủ hắn trồng rất nhiều hoa hải đường.

 

Còn nuôi một con mèo, một con ch.ó.

 

Tư Mã Phục nói đều là nhặt được ngoài đường.

 

Thấy chúng đáng thương nên mang về nuôi.

 

Không chỉ vậy.

 

Có lần một con chim đ.â.m vào cột đến choáng váng.

 

Tư Mã Phục không hề do dự, lập tức nâng nó trong lòng bàn tay rồi tự mình chữa trị.

 

Lại có một lần khác.

 

Xe ngựa của Tư Mã Phục chỉ tình cờ đi ngang qua.

 

Mấy bà bán rau bên đường cảm thấy xui xẻo, lén rắc vôi xuống đất.

 

Tư Mã Phục biết hết.

 

Nhưng chưa từng so đo.

 

Mỗi lần ta nhìn thấy đám thuộc hạ của hắn.

 

Toàn là những nam nhân thô tay thô chân.

 

Lúc thay t.h.u.ố.c luôn quên thu bớt lực.

 

Tư Mã Phục chỉ âm thầm chịu đau.

 

Về sau ta thật sự không nhìn nổi nữa.

 

Bèn nói sau này để ta giúp hắn thay t.h.u.ố.c.

 

Ta sẽ nhẹ tay hơn.

 

Nhưng hắn từ chối.

 

“Không thích hợp.”

 

“Nếu để người ngoài biết được, sẽ ảnh hưởng tới thanh danh của nàng.”

 

Đúng là quân t.ử.

 

Phụ thân thấy ngày nào ta cũng chạy tới phủ Thiên Tuế.

 

Cuối cùng không nhịn nổi nữa, giữ ta lại hỏi:

 

“Vị Thiên Tuế gia kia rốt cuộc cho con uống bùa mê t.h.u.ố.c lú gì rồi?”

 

“Người người đều tránh hắn như tránh tà, chỉ có mỗi con là thích chạy tới.”

 

Ta cực kỳ cực kỳ cực kỳ không đồng ý cách nói này!

 

“Phụ thân!”

 

“Ngài ấy không hề giống như người nói.”

 

“Mọi người vốn chưa từng thật lòng tìm hiểu ngài ấy.”

 

Hôm đó.

 

Ta lấy hết can đảm hỏi hắn chuyện này.

 

Hắn chậm rãi nhặt một quân cờ lên.

 

Mỉm cười nhàn nhạt.

 

“Họ muốn nói gì thì cứ nói.”

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Ta lại không quen biết họ.”

 

“Quan tâm những lời đồn đại ấy làm gì?”

 

Nói đến đây.

 

Hắn bỗng nhiên trở nên buồn bã.

 

“Ta chỉ sợ nàng hiểu lầm ta thôi.”

 

Ta nghĩ lại những điều mình đã nhìn thấy trong mấy ngày qua.

 

Rồi lắc đầu.

 

“Không đâu.”

 

“Ta thấy ngài rất tốt.”

 

“Thật sao?”

 

“Tất nhiên rồi!”

 

Tư Mã Phục thở dài.

 

Dường như không mấy tin tưởng.

 

“Vậy tại sao nàng lúc nào cũng khách sáo gọi ta là Thiên Tuế gia?”

 

“Ngay cả tên cũng không muốn gọi.”

 

“Ta bảo nàng tới phủ đ.á.n.h cờ, cũng là xem nàng như người mình.”

 

“Nàng như thế...”

 

“Luôn khiến ta cảm thấy mình đang tự đa tình, tự diễn trò một mình.”

 

Ta khựng lại.

 

Thật sự chưa từng nghĩ nhiều như vậy.

 

Chỉ có thể giải thích:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Gọi thẳng tên thì bất kính quá.”

 

Hắn cũng gật đầu đồng ý.

 

“Quả thật.”

 

Nói xong.

 

Hắn ném quân cờ cuối cùng vào hộp cờ.

 

Rồi ngẩng đầu nhìn ta thật nghiêm túc.

 

“Hay là giống như ngày xưa.”

 

“Cứ gọi ta là ca ca.”

 

“Như vậy sẽ không thất lễ nữa, đúng không?”

 

Quả thật không thất lễ.

 

Nhưng nghe thế nào cũng giống đang trêu ghẹo người ta.

 

19

 

Hai tháng trôi qua.

 

Quan hệ giữa ta và Tư Mã Phục thân thiết hơn rất nhiều.

 

Thỉnh thoảng hắn cũng kể lại những chuyện trước đây của chúng ta.

 

Tuy ta chẳng nhớ gì.

 

Nhưng ta vẫn tin.

 

Dù sao những chuyện ấy đúng là rất giống việc ta có thể làm ra.

 

“Thái phó phạt nàng chép Tam Tự Kinh. Nàng không phục, đsợi ông ấy ngủ gật liền lấy mực đen vẽ đầy mặt ông, còn uy h.i.ế.p những người khác không được hé răng, kết quả hôm đó Hoàng thượng tới kiểm tra. Nhìn thấy bộ dạng của Thái phó, vừa tức vừa buồn cười. Ánh mắt Thái phó lúc ấy gần như muốn thiêu c.h.ế.t nàng.”

 

Đại công chúa chiếm mất chỗ ngồi của nàng. Nàng nói ba lần bảo nàng ấy đứng dậy. Nàng ấy không chịu. Thế là nàng bắt một con sâu bỏ lên đầu nàng ấy, sau đó còn vu oan cho Tứ công chúa, người vẫn hay nói xấu nàng. Hôm đó hai vị công chúa náo loạn hậu cung, ép Hoàng thượng phải bỏ tấu chương xuống làm quan xử án. Đại công chúa ghê tởm đến mức muốn cắt luôn tóc.”

 

“Còn nữa, Tam hoàng t.ử từng bắt nạt ta. Nàng liền đ.ấ.m gãy một chiếc răng cửa của hắn. Lớn lên nói chuyện lúc nào cũng hở gió. Hắn bảo chuyện này sẽ ghi nhớ nàng cả đời.”

 

Ta nghe mà nổi hết da gà.

 

Bảo sao từ lúc có ký ức đến nay.

 

Tam hoàng t.ử lúc nào cũng nhìn ta bằng ánh mắt hung dữ.

 

Nhưng lại chẳng dám thật sự làm gì ta.

 

Tư Mã Phục luôn chọn những chuyện thú vị để kể.

 

Còn mỗi lần ta hỏi về ngày cung biến năm đó.

 

Hắn đều im lặng không nói.

 

Chỉ khẽ đáp:

 

“Đều đã qua rồi.”

 

Được thôi.

 

Vết thương ở tay hắn cũng gần lành hẳn.

 

Ta bèn nói vài ngày nữa sẽ không tới nữa.

 

Tư Mã Phục không tỏ ra bất mãn.

 

Chỉ bình thản hỏi:

 

“Vậy nàng có dự định gì không?”

 

Nhắc tới chuyện này.

 

Hôm đó sau khi Tiêu Ninh sai người báo tin.

 

Ta cũng có thêm vài phần kính trọng hắn.

 

Không hỏi thêm gì nữa.

 

Vì hắn võ công tốt.

 

Ta liền bảo hắn dạy ta luyện võ.

 

Chuyện này hắn đồng ý cực nhanh.

 

Nghe xong.

 

Tư Mã Phục rơi vào trầm tư.

 

Ta cảm thấy hắn có điều muốn nói.

 

Nhưng lại hơi ngại mở miệng.

 

Ta thúc giục mấy lần.

 

Hắn mới chần chừ nói:

 

“Ta biết nàng và Tiểu công gia có quan hệ tốt.”

 

“Nhưng đối với nàng, hắn rốt cuộc vẫn là ngoại nam.”

 

“Nàng ngày ngày chạy tới phủ hắn.”

 

“Người ngoài đâu hiểu được quan hệ giữa hai người.”

 

“Chỉ biết suy đoán lung tung.”

 

“Ta biết nàng không để ý mấy lời hư danh ấy.”

 

“Nhưng Tiêu Ninh là Tiểu công gia.”

 

“Thân phận các người khác nhau.”

 

“Hơn nữa chân hắn bây giờ đã để lại di chứng.”

 

“Trong nhà hắn chẳng có mấy ai vui vẻ được.”

 

“Nếu nàng ngày nào cũng tới quấn lấy hắn.”

 

“Biết đâu họ sẽ sinh thành kiến với nàng.”

 

Ta suy nghĩ kỹ một hồi.

 

Thấy cũng có lý.

 

Nhưng...

 

“Thế chẳng phải huynh cũng bảo ta ngày nào tới đây đ.á.n.h cờ với huynh sao?”