Nghịch Đạo Hành

Chương 59: Liều ăn nhiều 2



Gã khoanh chân ngồi thẳng lưng, sắc mặt trở nên nghiêm túc dị thường. Hai tay gã bắt đầu kết ấn liên tục, mười đầu ngón tay lướt đi trong không khí tạo ra những tàn ảnh mờ ảo. Những ký tự linh quang màu vàng nhạt tuôn ra từ đầu ngón tay gã, tạo thành một mũi khoan linh lực nhỏ xíu đâm thẳng vào bề mặt của chiếc nhẫn nạm ngọc.

Quá trình phá giải không hề dễ dàng. Ấn ký của người chết tuy đã yếu đi nhưng vẫn là của một kẻ Trúc Cơ, nó liên tục phản kháng dội ngược lại những luồng sóng âm chấn động khiến Thanh Phong phải cau mày đổ mồ hôi hột. Gã cắn răng liên tục thay đổi pháp quyết, dùng sự kiên nhẫn và mưu mẹo để từ từ mài mòn sự kháng cự của cấm chế thay vì dùng bạo lực phá vỡ.

Trôi qua hơn nửa canh giờ, khi sắc mặt Thanh Phong lại bắt đầu tái đi vì mệt mỏi thì một tiếng "bụp" vô cùng thanh thúy vang lên. Ánh sáng bảo vệ quanh chiếc nhẫn vỡ vụn tan biến vào không khí.

"Mở rồi! Bổn thiếu gia quả nhiên là thiên tài ngàn năm có một," Thanh Phong reo lên sung sướng quên cả mệt mỏi.

Gã úp mặt nhẫn hướng xuống nền đất rồi rót một tia linh lực nhỏ vào trong. Ngay lập tức một luồng sáng ngũ sắc tuôn ra như thác đổ, vô số tài bảo từ bên trong không gian trữ vật rớt tràn ra ngoài chất thành một ngọn đồi nhỏ rực rỡ sắc màu ngay giữa nền hang đá ẩm thấp.

Cả không gian hang động bừng sáng. Linh khí từ đống bảo vật tỏa ra nồng đậm đến mức hóa thành những tầng sương mỏng bay lượn xung quanh.

Mắt Thanh Phong trợn ngược lên, miệng há hốc đến mức nhét vừa cả một quả trứng gà.

Đống tài sản trước mắt họ thực sự là một kho báu khổng lồ. Nằm la liệt dưới đất là hàng ngàn viên hạ phẩm linh thạch cắt gọt vuông vức, xếp thành từng đống lấp lánh như những vì sao rụng. Xen lẫn trong đó là hàng trăm viên trung phẩm linh thạch mang màu xanh lam sâu thẳm, mỗi một viên đều tỏa ra linh khí dồi dào gấp trăm lần linh thạch hạ phẩm. Đây là một số tiền khổng lồ đủ sức mua đứt cả một tòa tửu lâu lớn ở những thành thị sầm uất nhất.

Chưa dừng lại ở đó, bên cạnh đống linh thạch còn có đến mười mấy lọ ngọc đựng đan dược được đóng nắp kỹ càng bằng bùa chú, một vài kiện pháp bảo phòng thân như áo giáp nhuyễn ti, khiên chắn bằng vảy thú và hàng chục cuộn ngọc giản ghi chép công pháp tu luyện. Quả nhiên tích lũy cả đời của một vị trưởng lão tông môn không phải là chuyện đùa.

Thanh Phong nhanh nhảu lao vào đống đồ lục lọi với tốc độ của một con sóc đói khát. Khứu giác nhạy bén của kẻ hay chui vào phòng luyện đan ăn trộm giúp gã nhanh chóng phân loại được các lọ thuốc.

Gã tìm ra hai lọ ngọc màu bạch ngọc trong suốt, bên trong chứa những viên thuốc tỏa ra mùi hương kỳ dị mát lạnh.

"Đại ca, chụp lấy này! Đây là Tục Cốt Đan và Hồi Nguyên Tán thượng hạng của danh môn. Mấy thứ này có tác dụng nối liền gân cốt và phục hồi nguyên khí nhanh gấp mười lần tốc độ bình thường. Lão già này đi ra ngoài mang theo toàn hàng tốt, huynh mau nuốt vào đi để cái thân tàn tạ kia mau chóng liền lại, nhìn huynh bây giờ chẳng khác gì miếng thịt băm vứt ngoài chợ."

Thanh Phong ném hai lọ thuốc về phía Tiểu Tử.

Tiểu Tử bắt lấy dốc ngược lọ nuốt trọn mấy viên đan dược vào bụng. Thuốc vừa vào đến cổ họng liền hóa thành một dòng nước ấm áp tràn xuống đan điền, phối hợp cùng sinh cơ của Cấm Tinh tăng tốc độ chữa lành các vi mạch máu nhỏ li ti và khôi phục lượng uế khí đã khô cạn.

Thanh Phong lại lục tiếp và tìm thấy một viên châu màu trắng sữa tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ. Gã cũng đưa cho Tiểu Tử. Tiểu Tử đến bên Lôi Yên, khẽ nạy miệng nàng ra rồi nhét viên châu vào.

"Đây là Định Thần Bảo Châu, có tác dụng ôn dưỡng thần hồn xua đuổi ác mộng. Tỉ tỉ thần trí vốn không được ổn định, trải qua trận kinh hách vừa rồi nuốt cái này vào sẽ giúp nàng ngủ sâu và tỉnh lại sảng khoái hơn," gã giải thích cặn kẽ rồi vỗ tay quay lại đống chiến lợi phẩm.

Tiểu Tử ngồi xếp bằng điều tức, cảm giác sức mạnh đang dần khôi phục, trong lòng dâng lên một sự vững chãi. Hắn biết hành trình phía trước không chỉ có đâm chém mà còn cần tài nguyên. Đống của cải này chính là bàn đạp quan trọng để họ có thể tiến xa hơn trên con đường tu luyện này.

Trong lúc Thanh Phong đang đếm linh thạch đến mức nước dãi chảy ròng ròng thì bàn tay gã chợt khựng lại khi chạm phải một chiếc hộp gỗ lim màu đen được chạm trổ những hoa văn hình đầu lâu rùng rợn. Gã cạy nắp hộp ra, bên trong không phải là đan dược hay ngọc ngà gì mà chỉ có một tấm bản đồ làm bằng da một loài ma thú cổ xưa cùng với một chiếc ngọc giản màu đen kịt có khắc ấn ký bảo mật mang hình một ngọn núi bị sấm sét bủa vây. Đó chính là huy hiệu của Trấn Man Tông.

Tính tò mò trỗi dậy Thanh Phong áp chiếc ngọc giản lên trán rồi truyền linh thức vào bên trong để đọc thông tin.

Chỉ vài nhịp thở sau nụ cười hớn hở trên môi gã vụt tắt. Sắc mặt Thanh Phong từ hồng hào chuyển sang tái nhợt rồi cuối cùng là một vẻ ly kỳ pha lẫn khiếp sợ tột độ. Đôi tay gã run lẩy bẩy buông thõng chiếc ngọc giản rơi lạch cạch xuống nền đá.

"Có chuyện gì?" Tiểu Tử mở mắt lên tiếng hỏi, chất giọng lạnh nhạt nhưng sắc bén nhạy bén nhận ra sự bất thường.

Thanh Phong nuốt một ngụm nước bọt cái ực, gã vội vàng nhặt tấm bản đồ da thú lên trải rộng ra mặt đất, nét mặt gã méo xệch hướng về phía Tiểu Tử.

"Đại ca, chúng ta chọc phải một cái tổ ong vò vẽ to bằng cái đình rồi. Lão già Kỳ Giao kia không phải là kẻ cầm đầu, lão chỉ là một trong số những kẻ được phái đến đây để dọn đường thôi."

Giọng Thanh Phong run rẩy mang theo sự hoang mang chưa từng thấy. Gã chỉ tay vào những điểm đỏ chi chít được đánh dấu trên bản đồ da thú trải dài khắp khu vực Vạn Uế Đầm Lầy.

"Thông tin trong ngọc giản này là chỉ thị tối mật của lão tổ Trấn Man Tông. Việc chúng kéo quân đến Đầm Lầy Thực Cốt hoàn toàn không chỉ đơn giản là vì muốn chiếm đoạt đóa Huyết Liên vạn năm để luyện đan. Huyết Liên chỉ là cái cớ, hoặc cùng lắm là một vật liệu phụ trợ. Mục đích thực sự của bọn chúng là dùng máu thịt của hàng ngàn sinh linh và tu sĩ tán tu quanh đây để bí mật thiết lập một tòa Huyết Sát Đại Trận khổng lồ bao trùm cả vùng lõi của đầm lầy."

Thanh Phong dừng lại hít một hơi thật sâu như để lấy can đảm nói tiếp.

"Đại trận này được dùng để phá vỡ phong ấn của một ngôi mộ cổ. Theo ghi chép trong ngọc giản, nằm sâu dưới tầng bùn đất ngập tràn uế khí của vùng trung tâm đầm lầy này là nơi yên nghỉ của một vị đại năng Ma đạo thời viễn cổ, một kẻ từng làm rung chuyển cả đại lục trước khi bị quần hùng vây gắt đánh chết. Tòa mộ cổ đó chứa đựng truyền thừa ma công vô thượng và vô số kỳ trân dị bảo mà Trấn Man Tông đang khao khát có được để xưng bá toàn bộ biên giới."

Nghe đến đây ánh mắt Tiểu Tử khẽ híp lại. Hắn đã hiểu ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.

Một kế hoạch lớn đến mức liên quan đến truyền thừa viễn cổ chắc chắn sẽ được Trấn Man Tông bảo vệ nghiêm ngặt bằng mọi giá. Việc Kỳ Giao trưởng lão bị giết chết, sinh mạng ngọc giản của lão nát vụn tại bổn tông sẽ lập tức kinh động đến giới thượng tầng của chúng. Chắc chắn ngay lúc này đây, những cường giả Trúc Cơ khác, những đội chấp pháp tinh nhuệ, hoặc thậm chí là đích thân vị lão tổ đáng sợ của bọn chúng đang lùng sục khắp mọi ngóc ngách của đầm lầy để tìm ra hung thủ, băm vằm kẻ đó để tế cờ cho kế hoạch của chúng.

"Đại ca, chỗ này không thể ở lâu được nữa. Chúng ta phải thu dọn đồ đạc lập tức chạy trốn khỏi Man Hoang, trốn càng xa càng tốt. Nếu để bọn người của Trấn Man Tông tìm thấy, không chỉ cái mạng nhỏ của chúng ta không giữ nổi mà ngay cả xương cốt cũng bị chúng lấy đi làm phân bón cho Huyết Sát Đại Trận mất." Thanh Phong vội vã gom linh thạch tống vào túi của mình, miệng lóng ngóng giục giã.

Tiểu Tử không nhúc nhích.

Hắn từ từ đứng lên, nhấc bước chân vững chãi bước đến bên tấm bản đồ da thú. Ánh mắt đen sâu thẳm của hắn lướt qua những điểm đỏ đánh dấu trận pháp rồi dừng lại ở một chấm tròn màu đen to lớn nằm chễm chệ ngay vị trí trung tâm của bản đồ. Nơi đó được ghi ba chữ nắn nót bằng chu sa máu.

Ma Tôn Mộ.

Không gian trong hang ngầm bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng nước tí tách rơi. Một luồng khí tức sắc bén lạnh lẽo từ trên người Tiểu Tử tỏa ra khiến sương mù xung quanh tự động dạt ra hai bên.

Bỏ chạy?

Ngay khi sinh ra hắn đã phải từ bỏ thân xác. Bị Thiên Đạo ruồng bỏ, lang bạt nơi bãi rác sống kiếp chó hoang. Hắn đã chạy quá nhiều rồi. Nhưng con đường Nghịch Tu mà hắn theo đuổi không có chỗ cho sự trốn chạy. Cái hắn muốn là đứng thẳng lưng đạp nát mọi gông cùm muốn trói buộc mình, dùng sức mạnh tuyệt đối để tự do đi lại giữa trời đất.

Kẻ thù muốn mở mộ cổ để xưng bá, muốn dùng máu hắn để tế trận. Vậy thì tại sao hắn phải chạy.

"Chúng ta không chạy," Tiểu Tử đột nhiên cất tiếng, giọng nói trầm ổn vô cùng nhưng lại chứa đựng một ý chí kiên định không thể lay chuyển tựa như vạn năm hàn băng.

Thanh Phong khựng lại đánh rơi cả mấy viên linh thạch trên tay, gã trừng mắt nhìn Tiểu Tử như nhìn một kẻ điên.

"Huynh nói cái gì. Không chạy thì ở lại đây chờ bọn Trúc Cơ hậu kỳ, Kim Đan kỳ tới rút gân lột da à. Huynh vừa mới đánh chật vật mới giết được một tên Trúc Cơ sơ kỳ thôi đấy đại ca."

Tiểu Tử từ từ ngẩng đầu lên. Ánh mắt hắn nhìn sâu vào màn sương tăm tối không mang theo một chút hoảng sợ, trái lại nó lóe lên một tia sáng vô tình sắc bén đến cực điểm, một thứ dã tâm ngạo nghễ đạp lên mọi quy tắc của kẻ mạnh.

"Chạy ra ngoài sẽ trở thành con mồi bị truy sát khắp thiên hạ. Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất." Hắn chỉ ngón tay xuống vị trí trung tâm của tấm bản đồ, nơi chôn vùi Ma Tôn Mộ, khóe môi nhếch lên một nụ cười điên cuồng. "Bọn chúng muốn mở mộ đoạt truyền thừa. Vậy thì chúng ta sẽ đi trước một bước. Chúng ta sẽ tiến thẳng vào vùng lõi, đoạt lấy đại cơ duyên trong ngôi mộ cổ kia."