Nghịch Đạo Hành

Chương 58: Liều ăn nhiều



Luồng ánh sáng màu tím nhạt mang theo ba động không gian mãnh liệt chớp lóe lên rồi vụt tắt ngấm giữa một khoảng không gian tăm tối. Sự chuyển dịch đột ngột vắt kiệt không khí xung quanh tạo ra một tiếng nổ trầm đục. Ngay sau đó ba bóng người cùng một khối nhầy nhụa rơi oạch xuống một nền đất ẩm ướt trơn trượt.

Tiếng nước nhỏ giọt tí tách từ trên trần hang đá dội xuống mặt vũng nước đọng vang lên những âm thanh lanh lảnh nhưng lại mang đến một cảm giác cô liêu lạnh lẽo đến rợn người. Nơi đây là một hang động ngầm nằm sâu dưới lòng đất cách xa vị trí hốc mắt cự thú hàng chục dặm. Màn sương mù đặc quánh màu xám nhạt lượn lờ dâng lên từ dưới nền đất ẩm mang theo mùi bùn lầy ngai ngái trộn lẫn với thứ rêu phong mọc hoang dã quanh năm không thấy ánh mặt trời.

Thanh Phong nằm vật ra đất hai tay dang rộng lồng ngực phập phồng lên xuống từng nhịp nặng nhọc như bễ rèn. Sắc mặt gã tái mét không còn lấy một giọt máu mồ hôi lạnh vã ra ướt đẫm cả mái tóc xù xì đang dính bết vào trán. Để duy trì trận pháp nhốt tên trưởng lão Trúc Cơ trong khoảnh khắc sinh tử rồi lại lập tức cưỡng ép kích hoạt tấm phù không gian cấp cao nhất gã đã phải vắt kiệt đến giọt linh lực cuối cùng nơi đan điền.

Gã vừa ho khẽ vài tiếng sặc sụa vừa lầm bầm với cái giọng xót xa hệt như một kẻ vừa bị cướp mất toàn bộ gia tài.

"Tiêu rồi, tiêu thật rồi. Tấm Không Gian Độn Phù đó là bảo bối ta phải trộm từ phòng luyện đan của sư bá, chịu ba tháng ăn đòn nhừ tử mới giấu đi được. Định bụng để dành làm con bài tẩy giữ mạng đến lúc phi thăng, thế mà lại vì đại ca huynh mà biến thành tro bụi rồi. Khối tài sản này sau này huynh nhất định phải đền bù cho ta gấp mười lần, à không, gấp một trăm lần mới đáng giá."

Dù miệng than vãn không ngừng nhưng ánh mắt Thanh Phong lại liếc nhanh về phía người thiếu niên đang nằm sóng soài cách đó không xa để kiểm tra tình trạng.

Tiểu Tử không có tâm trí đâu mà đáp lời gã. Hắn cố cắn răng gượng tấm thân tàn tạ nát bươm ngồi dậy, tựa lưng vào vách đá lạnh buốt. Tấm áo bào trên người hắn lúc này chỉ còn là những dải giẻ rách thấm đẫm máu tươi đen ngòm. Khối Cấm Tinh bên trong lồng ngực giống như một trái tim thứ hai đang đập liên hồi những nhịp điệu bạo liệt. Luồng sinh cơ màu đỏ quạch từ lõi tinh thể điên cuồng vặn vẹo tràn ra khắp tứ chi bá hài, len lỏi vào từng bó cơ bị xé rách, từng đoạn xương bị gãy nát.

Những âm thanh răng rắc lạo xạo khô khốc vang lên liên hồi trong bóng tối tĩnh mịch. Đó là tiếng các đoạn xương sườn gãy vụn đâm xuyên qua da thịt đang tự động rút lại, nắn chỉnh và khớp vào vị trí cũ. Quá trình tái tạo này mang đến những cơn đau đớn khủng khiếp thấu tận tâm can, hệt như có hàng vạn con kiến lửa đang gặm nhấm tủy sống, nhưng từ đầu đến cuối Tiểu Tử vẫn cắn chặt hàm răng đến mức rướm máu, tuyệt nhiên không để lọt ra ngoài dù chỉ là một tiếng rên rỉ nhỏ nhất. Đôi mắt đen sâu thẳm của hắn nhắm nghiền lại, mồ hôi hột lăn dài trên gò má dính đầy bụi bẩn và vết máu khô.

Sau một nén nhang vật vã luồng ánh sáng đỏ dưới da dần thu liễm lại. Nhục thân Nhất Tinh hậu kỳ lại một lần nữa chứng minh sự cường hãn nghịch thiên của nó. Những vết thương chí mạng đã khép miệng chỉ để lại những vết sẹo mờ nhạt rồi cũng sẽ nhanh chóng biến mất.

Hắn chậm rãi mở mắt ra, hơi thở dần trở nên ổn định. Việc đầu tiên Tiểu Tử làm không phải là kiểm tra tu vi của mình mà là lết thân hình nặng nề lê từng bước khó nhọc đến bên cạnh Lôi Yên.

Nàng vẫn đang chìm trong cơn mê man, cuộn tròn người trên nền đất lạnh lẽo. Tiểu Tử quỳ một chân xuống, nhẹ nhàng vươn bàn tay đầy những vết chai sần đặt lên mạch đập nơi cổ tay mỏng manh của nàng. Hắn nhắm mắt lại dùng thần thức kiểm tra một lượt, nhận thấy nhịp đập của nàng đã hoàn toàn đều đặn, luồng linh lực uế khí trong cơ thể cũng đang tự động lưu chuyển chậm rãi để bồi đắp kinh mạch tổn thương. Nàng bình an vô sự, chỉ là vì quá kiệt sức và dư chấn nên mới rơi vào trạng thái phòng vệ sâu mà thôi.

Tiểu Tử khẽ thở phào một tiếng nhẹ nhõm như trút bỏ được một tảng đá ngàn cân đè nặng trong lòng.

Hắn thu tay lại rồi nhìn qua phía còn lại, cẩn thận đặt tay lên đầu con thú đang thoi thóp. Đó chính là Tiểu Huyết Ma. Hung thú mang hình dáng oai phong dữ tợn lúc này đã thê thảm đến mức không nỡ nhìn. Ngọn uế hỏa bản nguyên thường ngày vẫn bùng cháy rực rỡ trên đỉnh đầu nó hiện tại chỉ còn le lói yếu ớt hệt như một ngọn đèn dầu cạn kiệt trước gió bão, chập chờn có thể tiêu tán vào cõi hư vô bất cứ lúc nào.

Nó đã dốc cạn toàn bộ sinh lực để tạo ra bức tường lửa bảo vệ chủ nhân trong khoảnh khắc cận kề cái chết. Dù chỉ là một con linh thú sinh ra từ uế khí dơ bẩn của đầm lầy, nhưng sự trung thành của nó lại thuần khiết hơn bất kỳ danh môn chính phái nào ngoài kia.

Đôi mắt Tiểu Tử trầm xuống lóe lên một tia nhu hòa hiếm hoi. Hắn vươn tay vuốt ve lớp da lạnh ngắt của Tiểu Huyết Ma. Bàn tay phải của hắn đột ngột lật lại, một luồng ánh sáng xanh lục chói lòa tản ra xua tan đi một góc sương mù tăm tối của hang động.

Nằm gọn trong lòng bàn tay hắn là một mảng chân nguyên đẫm máu cùng với một đoạn huyết cốt trắng hếu tỏa ra linh khí dồi dào đến mức khiến không khí xung quanh phải vặn vẹo. Đây chính là thứ mà hắn đã tàn nhẫn chém đứt và moi ra từ đan điền bị phá nát của Kỳ Giao trưởng lão trước khi rút kiếm kết liễu lão già.

Một vị cường giả Trúc Cơ dù đã chết thì phần tinh hoa đọng lại trong đan điền vẫn là một thứ báu vật vô giá đối với bất kỳ kẻ tu hành nào ở Luyện Khí Kỳ. Nó chứa đựng linh lực tinh thuần nhất được cô đặc sau hàng chục năm hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt.

Tiểu Tử không giữ thứ đồ đại bổ này lại cho bản thân hay Lôi Yên. Tu vi của hắn đi theo con đường Nghịch Tu, thôn phệ uế khí và dung hợp Cấm Tinh, thứ linh khí thanh khiết này không quá phù hợp với căn cốt của hắn. Nhưng đối với một linh thú hệ Huyết và hệ Hỏa đang đứng bên bờ vực hồn bay phách tán thì đây lại là một liều thuốc cải tử hoàn sinh không thể tuyệt vời hơn.

Hắn vận dụng sức mạnh cơ bắp của đôi tay, dồn áp lực từ Nhất Tinh Cấm Thần bóp chặt lấy đoạn huyết cốt. Tiếng nổ lách tách vang lên, đoạn xương Trúc Cơ vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, giải phóng ra một luồng linh lực khổng lồ cuồn cuộn định bay thẳng lên trần hang. Ngay lập tức Tiểu Tử điều động Đoạn Niệm Kiếm Ý hóa thành một màng lọc xám xịt bao bọc lấy khối chân nguyên và bột xương, cưỡng ép nghiền nát chúng hòa quyện vào nhau tạo thành một vũng sương máu rực rỡ mang năng lượng khổng lồ.

Hắn từ từ đẩy vũng sương máu lơ lửng đó bao bọc lấy cơ thể đang lay lắt của Tiểu Huyết Ma.

Bản năng sinh tồn của linh thú ngửi thấy mùi vị của sinh cơ lập tức trỗi dậy mạnh mẽ. Nó khẽ rung lên bần bật, bắt đầu mở ra vô số những lỗ hổng nhỏ xíu trên bề mặt điên cuồng cắn nuốt nguồn đại bổ tinh thuần của cường giả Trúc Cơ. Ngọn uế hỏa trên đỉnh đầu nó như được đổ thêm một thùng dầu đặc, lập tức bùng cháy rực rỡ, ngọn lửa từ màu đỏ thẫm dần chuyển sang một màu đỏ đen đầy quỷ dị và uy áp.

Cơ thể của Tiểu Huyết Ma bắt đầu vặn vẹo biến đổi. Lớp da dần dần đông đặc lại, các tế bào đan kết vào nhau tạo thành một lớp vỏ cứng cáp. Chỉ mười nhịp thở sau, trước mắt Tiểu Tử hiện ra một kén máu đỏ rực, to bằng quả dưa hấu, tỏa ra từng đợt sóng nhiệt hầm hập tỏa sáng cả một vùng. Quả trứng khẽ đập theo một nhịp điệu sinh mệnh mạnh mẽ và đều đặn, rơi vào một trạng thái ngủ sâu để dung hợp năng lượng, chuẩn bị phá kén tiến hóa lên một đẳng cấp hoàn toàn mới, cường đại và hung bạo hơn gấp nhiều lần.

Tiểu Tử mỉm cười nhẹ, nâng cái kén đặt cẩn thận vào một góc khô ráo nhất của hang động rồi lại ngồi thụp xuống vách đá.

Lúc này ở phía bên kia Thanh Phong cũng đã phục hồi được một chút đỉnh chân khí. Gã vươn vai lật đật bò dậy, đôi mắt ti hí sáng rực lên một thứ ánh sáng tham lam không thể che giấu. Gã hào hứng lôi từ trong ngực áo ra chiếc nhẫn trữ vật nạm ngọc bích tuyệt đẹp của Kỳ Giao trưởng lão, nâng niu vuốt ve nó như một tuyệt thế mỹ nhân.

"Đến lúc kiểm kê chiến lợi phẩm rồi. Một tên trưởng lão của tông môn lớn chắc chắn cái túi phải rủng rỉnh lắm, mong là lão không ném hết tiền vào sòng bạc hay thanh lâu nào đó," Thanh Phong xoa xoa hai bàn tay vào nhau cười hắc hắc.

Nhẫn trữ vật của cường giả Trúc Cơ vốn luôn được bảo vệ bởi ấn ký linh hồn cực kỳ kiên cố. Nếu là kẻ bình thường thì dù có lấy được nhẫn cũng đành bất lực ngó nhìn. Thế nhưng Thanh Phong lại là một kẻ xuất thân từ danh môn chính phái, mớ bồng bong lý thuyết trận pháp và phá giải cấm chế chính là sở trường của gã.