Không khí bên dưới hốc mắt của cự thú viễn cổ đặc quánh đến mức dường như có thể dùng tay vớt lên được. Nơi đây là tận cùng của sự u ám, tách biệt hoàn toàn với sự điên cuồng và mùi máu tanh tưởi của chiến trường Đầm Lầy Thực Cốt phía trên.
Lôi Yên tựa lưng vào một vách xương, hơi thở mong manh như dải lụa rách bươm trước gió. Trận chiến vừa qua đã vắt kiệt đến giọt bản nguyên uế khí cuối cùng của nàng. Đôi mắt tím đen thường ngày ánh lên vẻ ranh mãnh, ngoan cường nay đã nặng trĩu. Trước khi ý thức hoàn toàn chìm vào giấc ngủ mê mệt, nàng vẫn cố gắng cắn răng, trích ra một chút lôi điện đen kịt cuối cùng tàn dư trong cơ thể, truyền vào thanh Tàn Lôi Đao rỉ sét, cắm phập nó xuống ngay cửa hốc xương để tạo thành một lớp rào chắn cảnh báo mỏng manh. Xong xuôi tất cả, thân hình nhỏ bé của Lôi Yên mới thực sự buông lỏng, gục đầu xuống ngủ thiếp đi bên cạnh Tiểu Huyết Ma. Nó cũng đã bị thương tơi tả, ngọn uế hỏa trên đầu thu nhỏ lại chỉ bằng hạt đậu, phát ra tiếng thở khò khè nhọc nhằn.
Ở vị trí trung tâm của hốc xương tăm tối ấy, Tiểu Tử nằm bất động trên mặt đất lạnh lẽo. Thế nhưng, trái ngược với sự tĩnh lặng của không gian, cơ thể hắn lúc này lại là một lò bát quái đang sôi sục, cuồng nộ đến cực điểm.
Nhiệt lượng tỏa ra từ lớp da xám tro của hắn cao đến mức làm bốc hơi những giọt nước đọng trên trần hang, tạo thành những luồng sương mù trắng xóa lượn lờ quanh người. Dưới lớp da kim loại lạnh lẽo ấy, mạng lưới mạch máu đang phồng rộp lên, phát ra ánh sáng đỏ rực của Huyết Cốt Tủy, lúc thì chói lóa, lúc lại le lói như dung nham chực chờ phun trào. Mảnh Cấm Tinh hình thoi màu xám đen găm giữa ngực hắn nhấp nháy liên tục, mỗi một nhịp đập của nó đều kéo theo một trận co giật kinh hoàng của toàn bộ hệ thống cơ bắp. Nhục thể Nhất Tinh Cấm Thần vừa được định hình một cách cưỡng ép đang trong quá trình đào thải, thích nghi và dung hợp đầy bạo lực. Nếu lúc này có một vị đại năng nào đó thả ra thần thức dò xét, kẻ đó chắc chắn sẽ kinh hãi đến mức hồn phi phách tán, bởi vì mạch tượng của Tiểu Tử không còn là mạch tượng của con người nữa, mà là nhịp đập của một con hung thú hồng hoang đang gầm rống trong lồng giam.
Tuy nhiên, Tiểu Tử không hề cảm nhận được nỗi đau xé thịt nát xương ở thế giới thực. Ý thức của hắn đã bị một luồng lực hút vô hình, cường đại đến mức không thể kháng cự, kéo tuột vào tận cùng sâu thẳm của linh hồn.
Hắn rơi vào Thức Hải của chính mình.
Trước đây, Thức Hải của Tiểu Tử chỉ là một mảng không gian ngập tràn sương mù mờ ảo và hỗn độn. Đó là Thức Hải đặc trưng của những tu sĩ Luyện Khí Kỳ cấp thấp, nơi linh hồn chưa được khai mở hoàn toàn, chỉ lờ mờ nhận thức được sự tồn tại của thế giới tâm linh.
Nhưng hiện tại, mọi thứ đã thay đổi một cách long trời lở đất.
Màn sương mù hỗn độn đã bị một sức mạnh vô biên xé toạc và cắn nuốt sạch sẽ. Ý thức của Tiểu Tử lơ lửng trong một khoảng không gian vô tận, sâu thẳm và đen kịt tựa như một vực thẳm vũ trụ không có điểm dừng. Nơi đây được gọi là Thâm Uyên, hình thái Thức Hải nguyên thủy nhất, hoang sơ nhất, chỉ xuất hiện ở những sinh vật mang huyết mạch cấm kỵ, những kẻ sinh ra để đi ngược lại ý chí của Thiên Đạo. Không có bầu trời, không có mặt đất, không có âm thanh của gió hay nước. Chỉ có sự tĩnh mịch, vĩnh hằng và cô độc đến rợn người.
Giữa trung tâm của vũ trụ tăm tối ấy, một thực thể khổng lồ đang chậm rãi xoay vần.
Đó là hình chiếu linh hồn của Cấm Tinh. Nó không còn là một mảnh tinh thể nhỏ bé găm trước ngực hắn nữa. Ở trong Thức Hải này, Cấm Tinh hiện lên như một tinh cầu hình thoi khổng lồ, cao bằng cả một ngọn núi lớn. Bề mặt của nó gồ ghề, cấu tạo từ vô số mặt cắt tinh thể mang màu xám đen chết chóc. Từ sâu bên trong lõi của tinh cầu, những luồng năng lượng hình vòng cung nhấp nháy, tựa như những dải ngân hà bị giam cầm.
Áp lực tỏa ra từ khối Hắc Tinh này mang tính chất hủy diệt tuyệt đối, cổ xưa, hung bạo và mang đậm bản năng của loài dã thú. Nó giống như một vị thần tà ác bị xiềng xích hàng vạn năm vừa mới tỉnh giấc, mang trong mình ngập tràn sự phẫn nộ, chán ghét mọi thứ xung quanh và sẵn sàng nghiền nát bất cứ kẻ nào dám đến gần. Đây chính là bản ngã chân thực nhất của sức mạnh Nhục thể Cấm Thần, một thứ sức mạnh sinh ra chỉ để chiến đấu và tàn phá.
Tiểu Tử quan sát khối tinh thể khổng lồ bằng con mắt của linh hồn. Hắn hiểu rằng, sự bạo loạn ở thế giới bên ngoài, sự xung đột dẫn đến rệu rã của cơ thể hắn, tất cả đều bắt nguồn từ đây. Khối Hắc Tinh này chưa hề chấp nhận hắn. Nó chỉ tạm thời mượn cơ thể hắn làm vật chứa để hấp thụ Thực Cốt Huyết Liên. Nếu hắn không thể khiến nó quy phục, không thể đồng bộ hóa linh hồn của mình với khối tinh thể này, thì khi hắn tỉnh lại, thân xác hắn sẽ nổ tung thành một vũng máu, triệt để bị sức mạnh Nhất Tinh Cấm Thần cắn nuốt.
"Đến lúc rồi..." Một ý niệm vang lên trong Thâm Uyên tăm tối.
Từ trong hư không cách khối Hắc Tinh hàng ngàn trượng, những đốm sáng màu xám nhạt bắt đầu hội tụ lại. Những đốm sáng này mang theo khí tức sắc bén, lạnh lẽo, chất chứa sự kiên cường và ý chí không chịu khuất phục. Chúng đan bện vào nhau, ngưng tụ lại thành một hình dáng con người.
Đó là một Bóng hình không mặt.
Bóng hình ấy khoác trên người một lớp áo bào xanh, tựa như màu của Khuyết kiếm. Khuôn mặt của nó hoàn toàn trống trơn, không có mắt, mũi, miệng, phẳng lì như một tờ giấy trắng. Ở tay phải của nó, hư không vặn vẹo, ngưng kết thành một thanh trường kiếm đen kịt, tỏa ra hàn khí thấu xương.
Đây chính là hóa thân chân thực nhất của Đoạn Niệm Kiếm Ý, thứ kiếm đạo sinh ra từ tuyệt vọng, từ bùn lầy, từ khao khát chém đứt mọi sự thương hại, mọi sự ỷ lại để tự mình đứng vững giữa trời đất của Tiểu Tử. Bóng hình không có mặt, bởi vì trên con đường tu luyện Nghịch Đạo này, dung mạo, xuất thân, danh tính đều là những thứ vô nghĩa. Thứ duy nhất định hình nên sự tồn tại của hắn, chính là thanh kiếm trong tay và ý chí không thể bị bẻ gãy. Đây cũng là thứ đã đưa ra sự khác biệt của Nghịch Tu thật sự, so với kiến thức của Mù Ca.
Bóng hình không mặt cầm hắc kiếm, mũi kiếm chúc xuống hư không, chậm rãi, từng bước một bước về phía khối Hắc Tinh khổng lồ. Mỗi một bước chân lướt qua, không gian Thức Hải lại gợn lên những vòng sóng gợn lăn tăn, phát ra những tiếng ong ong của kiếm minh ngân vang. Càng bước, ý thức của Tiểu Tử càng được đồng hóa vào bóng hình ấy. Bóng hình là hắn, hắn cũng là bóng hình.
Sự xuất hiện của nó ngay lập tức đánh động đến Cấm Tinh.
Đối với khối tinh thể kiêu ngạo mang bản năng hủy diệt này, sự tồn tại của một luồng năng lượng Kiếm Ý trong cùng một không gian là một sự khiêu khích trắng trợn. Nó là kẻ thống trị của thể xác, nó không chấp nhận bất kỳ kẻ nào chia sẻ quyền lực.
XÙY!!!
Khối Hắc Tinh đột ngột ngừng quay. Những mặt cắt tinh thể của nó sáng rực lên một màu xám chết chóc. Từ trên bề mặt khổng lồ, hàng chục đạo lôi điện xám đen, to bằng những thân cây cổ thụ, mang theo sức mạnh hủy diệt linh hồn ầm ầm giáng xuống, lao thẳng về phía Tiểu Tử. Cấm Tinh đang gầm thét, dùng cách thức bạo lực nhất để xua đuổi, để cảnh cáo, để nghiền nát luồng ý chí dám xâm phạm lãnh địa của nó.
Đứng trước cơn bão lôi điện hủy diệt, hắn không hề hoảng loạn. Hư ảnh mờ ảo khẽ lóe lên, Vực Ảnh Bộ được thi triển ngay trong Thức Hải. Hóa thành một vệt khói xám, lả lướt trôi dạt giữa những cột sét khổng lồ. Sét đánh trượt, nổ tung trong hư không tạo thành những gợn sóng chấn động, nhưng không thể sứt mẻ lấy một vạt áo.
Hắn không phản công. Không vung kiếm chém lại những tia sét, cũng không phóng xuất sát khí về phía khối Cấm Tinh.
Bởi vì Tiểu Tử trong tận sâu thẳm linh hồn đã ngộ ra một điều. Không thể dùng bạo lực để hàng phục bạo lực.
Cấm Tinh vốn dĩ là một thực thể sinh ra để chống lại sự áp bức của Thiên Đạo. Nó bị nguyền rủa, bị vứt bỏ, bị coi là dị giáo. Nếu Tiểu Tử dùng sự cưỡng ép, dùng sát ý để ép buộc nó thần phục, nó sẽ phản kháng đến cùng, thà ngọc đá cùng vỡ chứ không bao giờ chịu làm nô lệ cho kẻ khác. Để dung hợp với một kẻ bị ruồng bỏ, cách duy nhất không phải là đánh đập nó, mà là cho nó thấy... chúng ta giống nhau.
Tiểu Tử dừng bước, lơ lửng giữa không trung, cách khối Hắc Tinh khoảng một trăm trượng. Xung quanh nó, lôi điện xám đen vẫn đang gầm rú chực chờ nuốt chửng.
Hắn từ từ nâng thanh hắc kiếm lên ngang tầm mắt, khí chất tỏa ra từ hắn lại toát lên một sự bi tráng, cô độc nhưng kiêu hùng đến nghẹt thở.
Cổ tay khẽ xoay. Mũi kiếm vạch một đường cong mềm mại vào không gian tĩnh mịch.
Đoạn Niệm Kiếm Ý!
Kiếm ý trào dâng nhưng sát ý tiêu biến. Hắn mượn thế kiếm này, dẫn dắt uy lực của chiêu thức hóa thành một vũ điệu tuyệt mỹ, lấy Kiếm Ý hóa Kiếm Vũ.
Hắn bắt đầu nhảy múa giữa không trung. Những bước di chuyển của nó không mang theo sự dồn dập của chiến đấu sinh tử, mà chậm rãi, uyển chuyển, tựa như một người đang kể lại câu chuyện cuộc đời mình bằng ngôn ngữ của lưỡi kiếm.
Thức kiếm đầu tiên vung lên. Hắc kiếm xé rách sương mù, tạo ra một dải sáng màu bạc nhàn nhạt. Điệu múa kể về Sự Sinh Tồn. Đó là những ngày tháng Tiểu Tử phải tranh giành từng mẩu thức ăn mốc meo với lũ chó hoang ở Bãi Rác Phàm Trần. Lưỡi kiếm chém xuống, không phải chém kẻ thù, mà là chém đi sự đói khát, chém đi sự hèn mọn, chém đi cái lạnh buốt xương của những đêm mưa dầm dề ở góc hẻm tối tăm. Kiếm quang uyển chuyển, mang theo sự ngoan cường của một loài cỏ dại, dù bị giẫm đạp bao nhiêu lần vẫn cố chấp vươn lên đón ánh sáng.
Cấm Tinh khẽ rung lên. Những đạo lôi điện đang giáng xuống bỗng chốc chậm lại một nhịp. Nó dường như cảm nhận được điều gì đó quen thuộc trong đường kiếm ấy. Sự giãy giụa dưới đáy sâu. Sự khao khát được tồn tại.
Bóng hình xoay người, vạt áo bào tung bay. Thức kiếm thứ hai đâm thẳng vào hư vô. Điệu múa chuyển sang Sự Cô Độc. Kiếm quang kéo dài thành một vệt sầu thảm, lẻ loi. Đó là cảm giác khi bị cả thế giới quay lưng, khi mang trên mình thứ uế khí dơ bẩn mà danh môn chính phái kinh tởm, khi phải tự mình băng bó những vết thương sâu hoắm mà không một ai xót thương. Đường kiếm sắc bén nhưng lại mang theo một tiếng thở dài trống rỗng, một nỗi cô đơn ăn sâu vào tận linh hồn.
Khối Hắc Tinh khổng lồ đột nhiên ngừng hẳn việc phóng ra lôi điện. Nó xoay chậm lại, những mặt cắt tinh thể ánh lên thứ u quang lập lòe. Bản chất của Cấm Tinh cũng là một thứ bị thiên địa vứt bỏ, bị quy tắc của thế giới nguyền rủa. Nó tồn tại trong bóng tối hàng vạn vạn năm, không ai hiểu nó, không ai chứa chấp nó. Nỗi cô độc tỏa ra từ thanh hắc kiếm kia, lại đồng điệu một cách hoàn hảo với sự trống rỗng bên trong lõi của nó.
Điệu múa của Tiểu Tử ngày càng nhanh hơn, cuồng nhiệt hơn. Hắn bay lượn xung quanh khối tinh thể khổng lồ, vẽ lên không gian Thâm Uyên hàng vạn dải kiếm quang đan xen vào nhau, tạo thành một dải ngân hà rực rỡ, bao bọc lấy Cấm Tinh vào giữa trung tâm.
Thức kiếm thứ ba, thứ tư, thứ năm liên tiếp được thi triển. Điệu múa giờ đây kể về Sự Thủ Hộ và Ý Chí Nghịch Đạo. Đó là bóng lưng đứng chắn trước bầy quái vật để bảo vệ Lôi Yên, là cú vung kiếm chẻ đôi Huyết Cốt Yêu Giao, là sự kiêu ngạo dám dùng tay không bóp nát chưởng ấn của kẻ sắp Trúc Cơ.
Kiếm không múa để giết người, kiếm múa để khẳng định sự tồn tại!
Trời muốn ta chết, ta chém rách trời. Đất muốn ta quỳ, ta đạp nát đất! Nếu cả thế gian này coi ta là yêu tà dị giáo, vậy ta sẽ dùng thanh kiếm này, trảm phá mọi quy tắc, tự mình tạo ra một thế giới mới!
Đoạn Niệm Kiếm Ý bùng nổ đến đỉnh điểm. Nhưng nó không mang tính phá hoại, mà bao dung, mở rộng vòng tay linh hồn, phô bày mọi góc khuất, mọi ý niệm chân thực nhất của Tiểu Tử trước mặt Cấm Tinh.
Ngươi và ta... đều là những kẻ bị ruồng bỏ.
Ngươi mang sức mạnh vô song nhưng không có nơi nương tựa.
Ta có ý chí sắc bén nhưng lại mang thân xác phàm thai yếu ớt.
Tại sao chúng ta phải đối đầu?
Thông điệp không lời từ điệu Kiếm Vũ lan tỏa khắp Thức Hải, chạm sâu vào tận cùng cốt lõi của khối Hắc Tinh.
Phép màu đã xảy ra.
Sự bạo lực, hung tàn và phòng bị của Cấm Tinh đã tan biến không còn một mảnh. Khối tinh thể khổng lồ bắt đầu rung động nhịp nhàng, tạo ra những âm thanh trầm đục, vang vọng khắp vũ trụ tâm linh, tựa như nhịp đập của một trái tim đang vô cùng hưng phấn, vô cùng vui sướng khi tìm thấy tri kỷ giữa biển người mênh mông.
Nó không còn coi Tiểu Tử là kẻ thù xâm phạm nữa. Hàn khí lạnh lẽo rút lui, thay vào đó là một luồng năng lượng ấm áp, ôn hòa đến kỳ lạ.
Từ trên bề mặt của khối Hắc Tinh, hàng chục những dải năng lượng màu xám đen, mềm mại như lụa, uyển chuyển vươn ra. Chúng không còn là lôi điện hủy diệt, mà hóa thành những xúc tu ánh sáng dịu dàng. Chúng chậm rãi bơi trong không gian, tiến về phía hắn đang trôi nổi sau khi kết thúc điệu múa.
Hắn đứng im lặng, hoàn toàn buông lỏng phòng bị, để mặc cho những xúc tu ánh sáng tiến lại gần.
Sự giao hòa bắt đầu.
Một xúc tu năng lượng xám đen quấn nhẹ quanh cổ tay cầm kiếm của hắn, vuốt ve một cách đầy trân trọng, như thể đang vỗ về một người bạn cũ lâu ngày gặp lại. Một xúc tu khác mơn trớn qua vai, quấn quanh vòng eo mờ ảo, truyền đến một cỗ khí tức bao bọc, chở che. Những xúc tu còn lại thì bay lượn xung quanh, cọ xát vào lớp áo bào ngưng tụ từ linh hồn, phát ra những tiếng ngân nga khe khẽ.
Đây là một cảnh tượng kỳ vĩ và chấn động trong giới tu tiên. Một thứ sức mạnh nguyên thủy, bạo lực nhất, bị cấm kỵ nhất, giờ phút này lại bộc lộ sự nương tựa, khắng khít và ngoan ngoãn đến tột cùng trước một luồng Kiếm Ý sinh ra từ một thiếu niên Luyện Khí.
Giữa không gian Thâm Uyên tăm tối, thân hình nhỏ bé và khối Cấm Tinh khổng lồ tựa như hai mảnh ghép hoàn hảo của vũ trụ, tìm thấy nhau, bù đắp cho nhau, xóa nhòa đi mọi ranh giới giữa Nhục Thể và Linh Hồn, giữa Sức Mạnh và Ý Chí.
Hắn từ từ vươn bàn tay trái ra, đầu ngón tay mờ ảo khẽ chạm vào một trong những xúc tu ánh sáng đang quấn quýt quanh mình.
Ngay khoảnh khắc sự tiếp xúc được thiết lập, một luồng tri thức hồng hoang khổng lồ, mang theo ký ức của những thời đại đã bị vùi lấp, mang theo chân lý tối cao của Cấm Thần Thể, tựa như một dòng thác lũ đổ ập vào tâm trí của Tiểu Tử.