Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy

Chương 222



Khoảnh khắc thu tay về, khóe mắt anh lại bắt gặp vành mắt đỏ hoe của Tùy Thất.

 

Động tác thu tay của anh dừng lại, không thu về nữa, ngược lại còn đưa về phía Tùy Thất.

 

Anh nhẹ nhàng vén những sợi tóc lòa xòa bên má cô, đôi mắt đỏ hoe đẫm lệ lập tức nhìn về phía anh.

 

Giọng Liên Quyết lập tức trở nên thật nhẹ, thật trầm: "Sao lại khóc?"

 

Tùy Thất nghiêng đầu đi: "Tôi không khóc."

 

Hai giây sau lại nói: "Anh lừa tôi."

 

Liên Quyết: …

 

Cuối cùng, anh vẫn phải thỏa hiệp trước đôi mắt ửng đỏ của cô.

 

Liên Quyết lấy một túi khăn ướt từ trong Tủ Lạnh Tùy Thân ra, rút một tờ, cẩn thận lau sạch bàn tay phải sắp sửa "hiến dâng" của mình.

 



 

Sau khi lau xong, Liên Quyết lấy chai nước khoáng trong tay Tùy Thất ra, cất vào Tủ Lạnh Tùy Thân.

 

Trước khi đưa tay mình cho Tùy Thất, anh hỏi: "Có thể gỡ chip ngụy trang khuôn mặt ra không?"

 

Đầu óc Tùy Thất đã trở nên mụ mị, cô hỏi lại: "Chip gì?"

 

Liên Quyết hơi kéo cổ áo bên trái của mình ra, chỉ vào chỗ giao nhau giữa vai và cổ: "Dán ở chỗ này của cô."

 

Tùy Thất mất hai giây phản ứng, mới sờ lên vai trái của mình.

 

Mò mẫm một hồi lâu, cuối cùng cô cũng gỡ được chip ngụy trang khuôn mặt ra, tiện tay đặt lên bảng điều khiển ở ghế phụ phía trước.

 

Cô đã trở lại với khuôn mặt ban đầu.

 

Lúc này Liên Quyết mới đưa tay ra: "Đây, chai nước cô muốn."

 

Tùy Thất nắm c.h.ặ.t t.a.y anh, xoa nắn một lúc lâu mới nói: "Đúng là nó rồi."

 

Cô vặn mu bàn tay Liên Quyết hai cái, hệt như đang mở nắp chai.

Nếu mọi người thích truyện thì follow truyện, còn nếu thích mình thì nhớ follow Thu Hút Cừu Hận là mình nha :3333333 Bản dịch được đăng duy nhất trên Monkeydtruyen, vậy nên nếu thương mình thì mọi người hãy đọc trên Monkeydtruyen:3333

 

Sau đó hơi cúi đầu, áp môi lên mu bàn tay anh, mút nhẹ hai cái như uống nước.

 

Kế đến, Tùy Thất hoang mang chớp mắt: "Sao không uống được?"

 

Liên Quyết lập tức đề nghị: "Có muốn đổi sang chai nước khác không?"

 

Tùy Thất lắc đầu: "Không muốn, tôi đổi chỗ khác uống là được."

 

Cảm giác ấm áp mềm mại lướt từ mu bàn tay trắng lạnh của Liên Quyết đến những đốt ngón tay thon dài, lại đến phần thịt mềm ở đầu ngón tay.

 

Có lẽ vì mãi không uống được nước, cơn khát trong miệng Tùy Thất không thể dịu đi, cô nhíu mày, khẽ c.ắ.n "chai nước" mấy cái.

 

Yết hầu Liên Quyết trượt lên xuống: "Đừng cắn."

 

Tuy rằng ý thức không tỉnh táo, nhưng Tùy Thất rất nghe lời.

 

Cô ngoan ngoãn dời răng khỏi ngón áp út của Liên Quyết, dùng môi mút nhẹ.

 

Liên Quyết nghiêng người nhìn ra ngoài cửa sổ xe, cổ và tai đỏ bừng.

 

Bàn tay ở Tinh cầu Thiên Mộc chỉ bị hôn một cái, bây giờ từ đầu ngón tay đến lòng bàn tay đã bị mút qua một lượt.

 

Cư dân mạng đang xem livestream, áu áu không ngừng.

 

【Cảnh thân mật sau bao ngày chờ đợi! Cuối cùng cũng đợi được rồi! Muah ha ha ha!】

 

【Khóe miệng của mị sắp nhếch lên đến tận trời rồi!】

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

【Đừng chỉ hôn tay chứ chị gái xì hơi! Vén tay áo anh ấy lên, men theo đầu ngón tay hôn lên cánh tay, rồi hôn lên cổ, sau đó thuận lý thành chương hôn môi luôn đi chứ!】

 

【Chà đạp Liên thần nhiều vào, chị gái xì hơi!】

 

【Không thể ngày nào cũng hôn cho tôi xem sao? Hôm nay tôi vừa mới gia hạn hội viên năm đó.】

 

【Chụp màn hình điên cuồng, chụp màn hình điên cuồng, đợi được cảnh hôn của hai người này không dễ chút nào.】

 

【Hai người này chay tịnh quá rồi, đến hôn tay thôi cũng có thể khiến tôi kích động cả buổi.】

 

【Ha ha ha, tôi thấy đoạn này vừa ngọt vừa buồn cười, coi tay Liên thần là chai nước, không ngờ nha, không ngờ.】

 

【Vui thì vui thật, nhưng có ai biết tình trạng của chị gái xì hơi là thế nào không?】

 

【Dùng Lưỡi Xoáy Độc của cậu Thẩm nên bị trúng chút độc nhẹ thôi.】

 

【Khi nào mới hết đây, chắc là không nhanh quá đâu nhỉ, tôi còn muốn ngắm vẻ ngại ngùng của Liên thần thêm chút nữa.】

 

【Chắc là không kéo dài được bao lâu đâu, xem được lúc nào hay lúc đó vậy.】

 

【Mọi người đang gào thét, còn tôi lại thấy ngại giùm cho chị gái xì hơi, lúc chị nhà tỉnh lại thì phải làm sao đây, cười khóc.】

 

【Yên tâm, nội tâm của chị gái xì hơi nhà ta mạnh mẽ lắm.】

 

【Xem nhanh đi các chị em, mị cảm thấy mặt chị gái xì hơi không còn đỏ như vậy nữa rồi.】

 

【Oa oa oa, trời ơi, trời ơi.】

 

Cơn nóng bức lan tỏa khắp người Tùy Thất quả thật đang từ từ tan đi, sắc mặt đỏ bừng cũng trở nên dần tốt hơn.

 

Ngay khoảnh khắc tỉnh táo lại, cô lập tức cảm nhận được cảm giác mát lạnh đang áp trên môi mình.

 

Cái gì vậy?

 

Cô hơi ngẩng đầu lên, đôi môi mềm mại rời khỏi da, vang lên một tiếng "chụt" rất khẽ.

 

Tùy Thất mím môi, cụp mắt nhìn xuống.

 

Hửm?

 

Sao cô lại đang cầm một bàn tay vậy?

 

Tùy Thất nhìn bàn tay có đốt ngón tay thon dài, làn da trắng nõn, không nhịn được nắn bóp hai cái.

 

"Tỉnh rồi à?"

 

Giọng nói có hơi khàn khàn của Liên Quyết bên cạnh vang lên.

 

Tùy Thất quay đầu theo giọng nói, khi nhìn rõ Liên Quyết bên cạnh, mới chậm rãi chớp mắt một cái.

 

Ba giây sau, cô đột ngột buông tay ra.

 

Bàn tay phải được tự do của Liên Quyết, tùy ý đặt lên hộp tỳ tay.

 

Trên mu bàn tay, đốt ngón tay và đầu ngón tay của anh, lờ mờ có thể thấy vài vết nước không rõ nguồn gốc.

 

Ừm… Có lẽ cũng không phải là không rõ lắm đâu.

 

Kết hợp với tình hình vừa thấy, Tùy Thất nhanh chóng nhận ra những vết nước kia từ đâu ra.

 

Cô xấu hổ đến mức gào thét trong đầu: A a a! Tôi đã làm cái quái gì thế này!?

 

Nội tâm Tùy Thất chấn động, sắc mặt vừa mới trở lại bình thường, lại hơi ửng hồng vì vừa xấu hổ vừa tức giận.

 

Cô hít sâu một hơi, ổn định lại cảm xúc, cầm lấy chai nước khoáng đặt trong khe đựng cốc: "Tôi, tôi rửa tay cho anh nhé?"