"Sao đến một món vật tư cũng không có vậy!"
"Tối qua các người đã lượn lờ ở khu vật tư của bọn này cả đêm, sáng nay ngay cả một món vật tư bọn này cũng không tìm thấy, các người giấu vật tư ở đâu rồi?!"
"Cấm thu thập vật tư trong khu vực vật tư của đội khác, các người phạm quy!"
Đã có kinh nghiệm đ.á.n.h hội đồng, Liên Quyết và Tùy Thất không hề nao núng, hai người mở cửa xe bước xuống, đối đầu trực diện với sáu tên.
Tùy Thất cao giọng nói: "Các người ác ý dọn sạch vật tư ở khu Nam Thành, tôi cũng muốn tố cáo các người phạm quy!"
Đối phương quát: "Cô đừng hòng ngậm m.á.u phun người! Các người không tìm được vật tư thì liên quan gì đến bọn này."
Tùy Thất: "Tôi trả lại nguyên văn câu này nhé."
"C.h.ế.t tiệt!" Một tên rác trắng nóng tính, rút d.a.o từ sau lưng ra đ.â.m về phía Tùy Thất.
"Hôm nay không giao vật tư ra, hai người các người đừng hòng đi!"
Liên Quyết kéo Tùy Thất ra sau lưng, vung gậy dài trong tay, đ.á.n.h bay con d.a.o trong tay gã kia, chỉ hai ba chiêu đã đ.á.n.h cho đối phương không đứng dậy nổi.
Trận hỗn chiến lấy hai chọi sáu sắp sửa bùng nổ.
Tùy Thất đứng sau lưng Liên Quyết, lấy Lưỡi Xoáy Độc của Thẩm Úc từ trong Kho Hàng Tuỳ Thân ra, lén lút tấn công.
Cô nhắm đúng thời cơ là đâm, tốc độ cực nhanh, hơn nữa khi thu tay cũng cực lẹ.
Tên rác trắng bị tấn công lén định tấn công Tùy Thất, còn chưa chạm được vào tay áo cô, đã bị Liên Quyết khống chế.
Giải quyết gọn nhẹ sáu người, Liên Quyết cũng không ham chiến, lái xe chở vật tư rời khỏi hiện trường.
Tùy Thất ngồi ở ghế phụ, thắt chặt dây an toàn, cất Lưỡi Xoáy Độc vào Kho Hàng Tuỳ Thân.
Thần kinh căng thẳng được thả lỏng, lúc này cô mới cảm nhận được lòng bàn tay hơi nhói đau.
Cúi đầu nhìn xuống, nơi cầm phi tiêu đã sưng tấy nóng rát, hệt như bị người ta dùng gậy đ.á.n.h vào.
Cô ôm lòng bàn tay thổi nhẹ: "Toang rồi, quên mất boomerang của cậu Thẩm có độc."
Liên Quyết nghiêng người nhìn tay cô, lái xe vào một hẻm nhỏ rồi dừng lại.
Anh chậm rãi hỏi: "Độc gì?"
Tùy Thất lắc đầu: "Không rõ lắm, cậu Thẩm chưa dùng boomerang này làm ai bị thương bao giờ."
Liên Quyết lấy một tuýp gel phục hồi từ trong Tủ Lạnh Tùy Thân ra: "Bôi cái này trước đi."
Lòng bàn tay Tùy Thất càng lúc càng đau, như có ngọn lửa đang thiêu đốt, nhúc nhích một cái là đau thấu tim.
Cô đưa hai tay đến trước mặt Liên Quyết, tìm kiếm sự giúp đỡ: "Tay tôi đau quá, anh bôi t.h.u.ố.c giúp tôi đi."
Liên Quyết tháo dây an toàn, hơi nghiêng người qua, nặn gel lên đầu ngón tay, nhẹ nhàng chậm rãi bôi lên lòng bàn tay đang sưng đỏ của cô.
Nếu mọi người thích truyện thì follow truyện, còn nếu thích mình thì nhớ follow Thu Hút Cừu Hận là mình nha :3333333 Bản dịch được đăng duy nhất trên Monkeydtruyen, vậy nên nếu thương mình thì mọi người hãy đọc trên Monkeydtruyen:3333
Gel mát lạnh thấm vào da, vết sưng đỏ dần tan đi.
Nhưng Tùy Thất lại cảm thấy dường như ngọn lửa trong lòng bàn tay đã chuyển xuống dưới da, men theo tay cô lan ra tứ chi, sau đó tiếp tục thiêu đốt.
Trong người nóng như lửa đốt, cả người như bị đặt trên giàn lửa nướng, sắc mặt cũng trở nên ửng hồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tình hình gì đây, sao lại ngày càng nghiêm trọng vậy?
Cô khó chịu, kéo khóa áo khoác ra để thoáng khí: "Liên Quyết, có phải tuýp gel này của anh hết hạn rồi không?"
Liên Quyết hơi sững người, nhìn tuýp gel trong tay: "Không có, vẫn còn hạn sử dụng."
Tùy Thất giơ tay lên quạt gió.
Liên Quyết chú ý đến khuôn mặt đỏ bừng của cô: "Sốt à?"
Tùy Thất thở hổn hển: "Không phải, tôi chỉ thấy nóng thôi, nóng lắm."
Nhiệt độ trong buồng lái rất dễ chịu, hoàn toàn không thể gọi là nóng.
Nhưng Liên Quyết vẫn hạ cửa sổ xe, bật điều hòa trên xe: "Như vậy đỡ hơn chút nào không?"
Tùy Thất chẳng đỡ hơn chút nào, cô cảm thấy mình sắp bị nướng chảy ra, chỉ muốn nhảy vào hồ băng để hạ nhiệt.
Ý thức cũng ngày càng mơ hồ.
"Nước, tôi muốn uống nước đá." Cô thở hổn hển, khó khăn nói ra yêu cầu của mình.
Liên Quyết lập tức lấy một chai nước khoáng lạnh từ ngăn đông của Tủ Lạnh Tùy Thân ra, đưa cho cô.
Tùy Thất giơ tay ra nhận, nhưng hai mắt đã mất tiêu cự.
Cô xem những ngón tay thon dài của Liên Quyết là nước, nắm lấy rồi đưa đến bên miệng.
Tốc độ của cô quá nhanh, Liên Quyết còn chưa kịp phản ứng, đôi môi nóng bỏng mềm mại đã chạm vào mu bàn tay anh.
Đôi mắt màu xanh xám của Liên Quyết kinh ngạc mở to, anh đột ngột rút tay mình về.
Cảm giác kia quá rõ ràng, anh mất tự nhiên nắm chặt ngón tay.
Tùy Thất nhìn Liên Quyết, giọng nói hiếm khi mang hai phần tủi thân: "Tại sao anh lại giật nước của tôi?"
Liên Quyết bình tĩnh lại, nắm lấy đuôi chai nước khoáng, đưa lại cho Tùy Thất: "Không có giật."
Sau khi nhận lấy, Tùy Thất lại nhíu mày, đặt mạnh chai nước vào khe đựng cốc ở giữa hai ghế.
"Không phải cái này, tôi muốn chai nước lúc nãy!"
Liên Quyết nhận ra trạng thái của cô hiện tại có hơi bất thường, nhỏ giọng dỗ dành: "Đây là chai nước lúc nãy mà."
"Không phải, chai nước này lạnh buốt tay tôi, chai nước lúc nãy thì không."
Trong hai mươi mốt năm cuộc đời, Liên Quyết chưa bao giờ gặp phải tình huống này.
Anh có chút bối rối, chỉ có thể đổi sang một chai nước khác không lạnh như vậy: "Thử chai này xem."
Tùy Thất chìa một ngón tay ra chạm vào: "Cũng không phải chai này, anh lừa tôi."
Liên Quyết nhẹ giọng nói: "Không lừa cô mà."
Sau khi nghe câu này, Tùy Thất không nói nữa, cô nhận lấy chai nước khoáng lạnh lẽo trong tay Liên Quyết, vặn nắp chai, yên lặng uống.
Liên Quyết tưởng cô đã tỉnh táo lại đôi chút, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.