Khi ấy, nàng vừa mới dùng thân phận ân nhân cứu mạng để nhận lại nhau với Bùi Cẩm Hành chưa bao lâu.
Trong lòng đang tràn ngập vui mừng, còn thử y phục trang điểm để chuẩn bị cho lần gặp mặt với hắn vào ngày hôm sau.
Gần như ngay khoảnh khắc nhận ra bản thân đã trọng sinh, nàng liền không chờ nổi mà dùng cây trâm vàng đổi lấy miếng gỗ bên hông ta.
Kiếp trước, Bùi Cẩm Hành vốn dĩ không yêu ta.
Hắn nạp ta chỉ để báo đáp ân cứu mạng.
Cho nên nàng cảm thấy đổi lấy tín vật không chỉ giúp nàng có được nhân duyên tốt đẹp, mà còn khiến ta không phải cô độc sống cả đời trong một cuộc hôn nhân không có tình yêu.
Đợi sau khi thuận lợi gả cho thế t.ử, nàng sẽ nói ra chân tướng.
Để Bùi Cẩm Hành bù đắp cho ta những gì ta đáng được nhận.
Nàng cũng sẽ giải khế bán thân cho ta, tìm cho ta một mối hôn sự tốt đẹp.
Mọi chuyện nàng đều đã tính toán rất chu toàn.
Chỉ là nàng không ngờ, ta lại sớm chuộc thân trở về quê thành thân.
Khoảnh khắc ấy nàng vừa kinh ngạc, lại chân chân thật thật thở phào nhẹ nhõm.
Vì muốn bù đắp cho ta, nàng đã thưởng cho ta rất nhiều thứ.
Mọi chuyện đều phát triển vô cùng thuận lợi đúng như mong muốn của nàng.
Nàng và Bùi Cẩm Hành thuận lợi định ra hôn sự.
Kiếp này nàng đã chuẩn bị chu toàn mọi thứ, sẽ không để xảy ra sai sót thêm lần nào nữa.
Thế nhưng nàng không ngờ rằng, cho dù đã cẩn thận sửa chữa mọi sơ hở, Bùi Cẩm Hành vẫn bắt đầu trở nên không đúng.
Tin tức hoàng thượng quở trách hắn vừa truyền ra, cả người nàng như rơi xuống hầm băng.
Tại sao lại như vậy?
Rõ ràng kiếp trước không hề có chuyện này.
Hắn sao có thể đi cưỡng ép dân nữ?
Bùi Cẩm Hành giải thích với nàng rằng đó chỉ là vu cáo và hiểu lầm do kẻ thù chính trị gây ra.
Nhưng trực giác của nữ nhân lại nói cho nàng biết, không phải như vậy.
Cái tên đầu tiên hiện lên trong đầu nàng chính là Lan Y.
Trong lòng nàng bất an, ngày đêm khó ngủ.
Cho nên nàng mới xuất hiện ở nơi này.
19
“Lan Y, hiện giờ ngươi có hạnh phúc không?”
Tiểu thư nhìn ta, thần sắc vô cùng nghiêm túc mà hỏi.
Ta nhìn vào mắt nàng rồi gật đầu.
“Hiện giờ ta rất hạnh phúc, cũng rất mãn nguyện.”
“Vậy thì tốt, vậy thì tốt rồi.”
Tiểu thư mỉm cười.
Nàng nhìn sang Yến Phù Chu, người tuy không nói một lời nhưng vẫn luôn đứng bên cạnh ta trong tư thế che chở.
Lại nghĩ tới ánh mắt hắn nhìn ta.
Kiếp này của ta nhất định sẽ viên mãn hơn kiếp trước.
Tiểu thư rời đi.
Đột ngột như lúc nàng tới.
“Tiểu Mãn, nàng ấy tới để dò xét muội.”
Yến Phù Chu lên tiếng.
Hắn không tin một vị thiên kim phủ Thượng thư lại vượt đường xa ngàn dặm chỉ để tới thăm một nha hoàn cũ.
Nàng nhất định là tới thử xem ta có biết người thanh niên mù mắt năm đó mình từng cứu chính là Bùi Cẩm Hành hay không.
Liệu ta có lại dây dưa với Bùi Cẩm Hành nữa hay không.
“Như vậy thì có gì quan trọng đâu.”
Ta đung đưa túi bạc nặng trĩu trong tay.
Tiểu thư thật sự rất nhân hậu.
Sợ ta sống kham khổ, cho nên đây là quà nàng tặng ta.
Vốn dĩ ta đã không có tình ý gì với Bùi Cẩm Hành nữa rồi.
Chút rung động nhỏ nhoi của kiếp trước cũng đã sớm hóa thành tro bụi trong ánh mắt đầy hối hận của hắn lúc lâm chung.
Ta thật lòng chúc tiểu thư có thể được như nguyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Cũng đúng thôi. Tên Bùi Cẩm Hành kia ngoài Lâm Chỉ Tình ra thì chẳng xem ai là bảo bối cả. Hắn tuyệt đối không xứng với Tiểu Mãn nhà ta.”
Yến Phù Chu gật đầu.
Ta quay sang nhìn hắn, trong thần sắc hắn hoàn toàn không có chút ý đùa giỡn nào.
Người này thật sự nghĩ như vậy.
Sau khi ở trước mặt tiểu thư ngầm thừa nhận hắn là vị hôn phu của ta, Yến Phù Chu lại càng thêm hăng hái.
Căn nhà gỗ bên cạnh cũng đã được hắn dựng xong, hắn trực tiếp dọn từ trong thành tới ở.
“Hôm khác ta lại đưa muội tới Vân Thành chơi một chuyến, thế nào?”
Hôm ấy trời quang mây tạnh.
Yến Phù Chu dựng một chiếc xích đu dưới gốc cây, sợ ta buồn chán nên mở miệng hỏi.
Vân Thành chính là nơi lần đầu ta gặp hắn, cũng là nơi Bùi Cẩm Hành bắt ta đi.
Vốn dĩ lúc ấy ta tới đúng dịp náo nhiệt nhất.
Nhưng vì Bùi Cẩm Hành mà bỏ lỡ hết thảy.
Không được ngắm hoa đăng, không nghe được hí khúc, cũng chẳng nếm được canh dê.
“Không đi nữa. Bỏ lỡ rồi thì chính là bỏ lỡ thôi.”
Lễ hội hoa đăng một năm chỉ có một lần, năm nay đã qua mất rồi.
“Mỗi mùa đều có phong cảnh khác nhau. Không có hoa đăng thì tự nhiên vẫn còn những náo nhiệt khác.”
Yến Phù Chu rõ ràng đã tìm hiểu trước.
Hắn biết ban đầu ta định ở lại Vân Thành hai ngày.
Nhưng vì sự xuất hiện của Bùi Cẩm Hành mà phải vội vàng rời đi.
Ta ngẩn người.
Rồi cảm thấy lời Yến Phù Chu nói rất có lý.
Ban đầu ta vốn đâu phải vì hoa đăng mới tới đó.
Vậy thì cần gì phải chấp niệm với mỗi một chuyện ấy.
Cho nên ta gật đầu đồng ý.
Chỉ là còn chưa kịp tới Vân Thành, Yến Phù Chu đã phải trở về kinh trước.
Vị hoàng đế bá phụ của hắn cuối cùng vẫn không thể chịu nổi chuyện một trạng nguyên lang như hắn lại xin nghỉ dài ngày như vậy, nên đã triệu hắn hồi kinh.
“Tiểu Mãn, chờ ta trở về.”
Những ngày qua hắn ở bên cạnh ta, từng chút từng chút làm mờ đi khoảng cách thân phận giữa hai người.
Đến mức ta suýt nữa quên mất hố sâu ngăn cách giữa chúng ta.
Dường như nhận ra ý muốn lùi bước trong lòng ta, hắn giữ lấy vai ta, nhìn thẳng vào mắt ta, nhất định muốn có được một câu trả lời khẳng định.
Ta hé môi, nhưng lại chẳng thể nói nên lời.
Mà hắn cũng vô cùng kiên nhẫn.
Ta không mở miệng, hắn cũng không nhúc nhích.
Cuối cùng vẫn là ta thua trận trước.
“Được…”
Nhận được câu trả lời chắc chắn, ý cười lập tức lan tràn nơi chân mày khóe mắt hắn.
“Ta chỉ để muội chờ lần này thôi.”
“Mọi chuyện cứ giao cho ta, muội không cần lo lắng.”
20
Yến Phù Chu đi rồi.
Quen với việc mỗi ngày đều có hắn ở bên cạnh ríu rít gọi “Tiểu Mãn”, giờ hắn vừa rời đi, trong lòng ta hiếm hoi xuất hiện cảm giác trống trải.
Ngày thứ bảy sau khi hắn rời đi, cửa căn nhà gỗ của ta bị gõ vang.
Ta còn đang nghi hoặc sao hắn trở về nhanh như vậy.
Thế nhưng trong lòng lại không kiềm được mà dâng lên niềm vui.
Bước chân ta vội vã, khóe môi cũng vô thức cong lên thành ý cười.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
“Huynh trở về rồi…”
Nhưng ngay khi mở cửa ra.
Đập vào mắt ta lại là đôi mày âm trầm lạnh lẽo của Bùi Cẩm Hành.
Ta bị Bùi Cẩm Hành giam lỏng.
Hắn bất chấp ý nguyện của ta, cưỡng ép đưa ta trở về kinh thành, nhốt trong viện Đồng Hoa.