Ngâm Khúc Hoa Rơi
Hôm nay hắn hao tâm tổn sức như vậy là vì vừa cho người điều tra rõ ràng mọi chuyện về Bùi Cẩm Hành.
Biết được những tính toán trước đây của hắn ta, cho nên lúc cuốc đất cũng mang theo vài phần trút giận.
“Đều đã qua rồi.”
Ta khẽ lên tiếng.
Bùi Cẩm Hành đã mất mặt đến mức ấy, chắc sẽ không tới tìm ta nữa.
Có lẽ chỉ là vừa mới trọng sinh, đầu óc nóng lên nhất thời mà thôi.
Bây giờ hẳn cũng đủ để hắn tỉnh táo lại rồi.
Hắn và tiểu thư, kiếp này sẽ trở thành một đôi trời sinh.
Yến Phù Chu hừ hừ hai tiếng, cũng chẳng biết là có tin hay không.
16
“Lan Y.”
Ta không ngờ suy nghĩ ấy mới xuất hiện chưa được mấy ngày, vậy mà đã gặp lại tiểu thư trên phố.
Nàng thế mà lại vượt ngàn dặm xa xôi tới tận Thanh Châu.
Không biết có phải vì đi đường mệt mỏi hay không, sắc mặt nàng trông không được tốt lắm.
“Lan Y, tiểu thư gọi ngươi đấy, ngươi đứng ngây ra làm gì?”
Nha hoàn mặc đồ xanh bên cạnh nàng tên là Xuân Chi.
Ngày thường nàng ta luôn đơn phương đối đầu với ta, nhưng vì ta được tiểu thư coi trọng nên nàng ta không tìm được cơ hội gây khó dễ.
Khó khăn lắm mới đợi được lúc bản thân được trọng dụng hơn một chút, vậy mà ta lại xoay người chuộc thân, không còn là nha hoàn hầu hạ người khác nữa.
Xuân Chi quả thực tức đến đỏ cả mắt.
Giờ thấy ta ngẩn người, nàng ta lập tức chớp lấy cơ hội lên tiếng.
“Ngươi sẽ không phải nghĩ rằng tiểu thư giải khế cho ngươi, ngươi không còn là nô tỳ nữa thì có thể không xem tiểu thư ra gì đấy chứ?”
“Làm người sao có thể vong ân phụ nghĩa như vậy!”
“Một ngày làm nô, cả đời hèn mọn, ngươi nên…”
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Xuân Chi đắc ý vô cùng, những lời châm chọc sỉ nhục tuôn ra vừa nhanh vừa gấp.
“Đủ rồi!”
Sắc mặt vốn đã không tốt của tiểu thư càng thêm khó coi.
Nàng nghiêm giọng quát lớn Xuân Chi.
Xuân Chi lập tức tái mặt.
Nàng ta không ngờ bản thân giúp tiểu thư trút giận lại chẳng nhận được chút lợi lộc nào.
“Nếu ngươi còn nói nữa thì tự mình quay về đi.”
Tiểu thư không nói lời nặng nề nào, chỉ nhàn nhạt buông ra một câu như vậy.
Nhưng như thế cũng đã đủ dọa Xuân Chi sợ đến hồn vía bay mất.
Nàng ta lập tức quỳ xuống.
“Tiểu thư bớt giận, nô tỳ không dám nữa.”
Tiểu thư không để ý tới nàng ta thêm nữa, chỉ quay sang nhìn ta.
“Lan Y, lâu rồi không gặp, ngươi vẫn khỏe chứ?”
“Nhờ phúc của tiểu thư, mọi chuyện đều rất tốt.”
Ta mỉm cười đáp lời nàng.
Tiểu thư theo ta trở về nhà.
Căn nhà gỗ đơn sơ mộc mạc.
Đối với người đã quen nhìn những phủ viện chạm trổ tinh xảo như nàng, nơi này ngược lại lại có thêm vài phần thanh nhã khác biệt.
17
Tiểu thư đưa mắt quan sát bố cục trong căn nhà.
Xuân Chi đứng bên cạnh bĩu môi.
Nếu sau khi chuộc thân lại phải sống những ngày kham khổ thế này, vậy nàng ta cũng chẳng còn hâm mộ nữa.
Cuối cùng, ánh mắt tiểu thư dừng lại nơi bậu cửa sổ.
Ở đó cắm một bình hoa đang nở rực rỡ.
“Chỗ hoa này của ngươi…”
Nàng vừa mở miệng, ngoài cửa đã truyền tới tiếng động.
“Tiểu Mãn!”
“Mau xem ta mang gì cho muội đây!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Yến Phù Chu lúc này hoàn toàn không còn vẻ trầm ổn như lần đầu gặp mặt.
Trong lòng hắn ôm đầy đồ.
Một bó hoa phù dung, gà nướng bọc giấy dầu, điểm tâm, trên tay còn cầm hai xiên kẹo hồ lô.
Đôi mắt thiếu niên sáng rực, dường như chỉ nhìn thấy một mình ta.
Hắn nóng lòng nhét đồ ăn vào tay ta, rồi thay bó hoa mới vào bình.
Cuối cùng mới phát hiện trong phòng có thêm hai nữ t.ử xa lạ.
“Lan Y, đây là vị hôn phu của ngươi sao?”
Tiểu thư không hiểu vì sao trong lòng mình đột nhiên dâng lên chút hâm mộ.
Bùi Cẩm Hành trước nay chưa từng làm những chuyện như vậy.
Lần duy nhất nàng cảm nhận được chút dịu dàng của hắn, vậy mà lại là ngày ta chuộc thân rời đi.
“Tiểu thư lần này tới đây là có chuyện gì quan trọng sao?”
Hôn kỳ đã cận kề, theo lý nàng nên ngoan ngoãn ở kinh thành chờ xuất giá mới phải.
Mỗi ngày Yến Phù Chu đều nhận được bồ câu đưa thư.
Ta biết chữ, mà hắn cũng chưa từng đề phòng ta.
Hắn thường trực tiếp trải phẳng thư tín ra ngay trước mặt ta.
Hóa ra những lá thư ấy đều là tin tức mới nhất từ kinh thành gửi tới mỗi ngày.
Trong đó cũng có chuyện hôn kỳ của hai nhà Bùi - Lâm được dời lên sớm hơn.
“Ta chỉ tới xem ngươi thôi.”
Tiểu thư cũng không rõ vì sao bản thân lại tới đây.
Là vì muốn tận mắt nhìn thấy ta yên ổn thành gia để an lòng.
Hay còn vì điều gì khác nữa.
Chúng ta rất ăn ý không nhắc tới Bùi Cẩm Hành.
Người ngoài không biết dân nữ mà Bùi Cẩm Hành bị quở trách vì muốn cưỡng ép cướp đoạt là ai.
Nhưng tiểu thư lại có suy đoán.
Chỉ là nàng cũng không hiểu nổi.
Rõ ràng sau khi nàng c.h.ế.t ở kiếp trước, Bùi Cẩm Hành đã nhớ thương nàng đến như vậy.
Thậm chí không tiếc cưới cả bài vị của nàng làm thê t.ử.
18
Đúng vậy.
Không chỉ trọng sinh, sau khi c.h.ế.t ở kiếp trước, linh hồn tiểu thư cũng không tan biến.
Bởi vì chấp niệm quá sâu, nàng vẫn luôn đi theo bên cạnh Bùi Cẩm Hành.
Nàng tận mắt nhìn hắn nạp ta làm thiếp, hậu viện chỉ có duy nhất mình ta.
Trong lòng nàng vừa chua xót vừa ghen ghét.
Nhưng về sau, nàng lại nhìn thấy hắn âm thầm cưới bài vị của nàng.
Lúc còn sống nàng chưa thể đạt được nguyện vọng, vậy mà sau khi c.h.ế.t, trên bài vị lại danh chính ngôn thuận trở thành thê t.ử của hắn.
Đến lúc ấy nàng mới biết, hóa ra Bùi Cẩm Hành không phải không có tình cảm với nàng.
Có lẽ khi chân tướng bị vạch trần, hắn chỉ quá mức tức giận nên mới hủy hôn, mà hắn càng không ngờ nàng lại lựa chọn tự vẫn.
Tiểu thư nhìn thấy đêm nào Bùi Cẩm Hành cũng ôm bài vị của nàng mà rơi nước mắt.
Mỗi dịp mùng một hay ngày rằm, hắn còn lấy cớ không gặp ta.
Nàng càng thêm tin chắc rằng trong lòng hắn có nàng.
Nhưng tất cả đều hiểu ra quá muộn.
Giai nhân đã chẳng còn nữa.
Nàng chỉ có thể dưới dạng linh hồn ở bên cạnh hắn, nhìn hắn ngày ngày đau khổ dằn vặt.
Cho tới khi Bùi Cẩm Hành vừa qua tuổi bất hoặc đã dầu cạn đèn tắt.
Nàng nhìn hắn vào lúc lâm chung cuối cùng cũng thổ lộ toàn bộ tình yêu cùng hối hận chôn giấu suốt bao năm.
Tiểu thư vừa đau lòng vừa bi thương.
Nàng hối hận vì sao lúc đó mình không chịu chờ thêm một chút.
Lại càng hối hận vì sao không chịu hạ thấp kiêu ngạo mà nhận lỗi với hắn.
Kết quả khiến hai người rõ ràng yêu nhau lại cứ thế bỏ lỡ cả đời.
Không biết có phải vì chấp niệm quá nặng hay không.
Khoảnh khắc Bùi Cẩm Hành tắt thở, nàng đột nhiên cảm thấy một lực kéo mạnh mẽ.
Mở mắt ra lần nữa, nàng đã trở về thời điểm trước khi thành thân.
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com