Phó tổng biên tập Lữ Đại Hà đúng giờ bước vào văn phòng, trước tiên tự pha cho mình một tách trà, thong thả nhấp vài ngụm cho ấm cổ họng, rồi mới cầm tờ báo mới nhất lên đọc.
Mỗi ngày bỏ ra gần nửa buổi chỉ để uống trà, đọc báo là thói quen không gì lay chuyển nổi của Lữ Đại Hà. Rất nhiều người trong nhà xuất bản âm thầm bất mãn, bàn tán sau lưng về chuyện này.
Nhưng Lữ Đại Hà từ trước đến nay chưa từng để ý những lời xì xào ấy. Hiện giờ ông ta là người chỉ dưới một người mà trên muôn người, mấy lời lẩm bẩm của cấp dưới... cần gì phải bận tâm?
Huống chi, theo Lữ Đại Hà nghĩ, nghiên cứu báo chí mới chính là công việc quan trọng nhất của ông ta.
Trong thời đại biến động phong vân này, trên báo đôi khi chỉ là vài câu chữ tưởng chừng chẳng đáng chú ý, nhưng rất có thể lại là tiếng sấm trước cơn mưa lớn. Một đám kẻ điếc kẻ mù không nghe thấy không nhìn thấy, chẳng phải càng tiện cho Lữ Đại Hà ông ta sao?
“Cốc cốc cốc~”
Tiếng gõ cửa đáng ghét làm gián đoạn việc đọc báo của Lữ Đại Hà.
Ông ta nhíu mày, ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường.
Mới chín giờ mười phút, là tên không có mắt nào đến gây rối vậy? Không biết giờ này Lữ Đại Hà ông ta ghét nhất là bị người khác làm phiền sao?
Còn về vị xã trưởng – người duy nhất trong nhà xuất bản có thể tùy ý làm phiền Lữ Đại Hà – thì từ trước đến nay chưa bao giờ gõ cửa. Chỉ cần một cuộc gọi nội bộ, Lữ Đại Hà lập tức phải chạy lon ton sang phục vụ.
“Vào đi.”
Cửa mở ra, một thanh niên đeo kính bước vào.
Lữ Đại Hà liếc nhìn người đến, nhấp một ngụm trà, rồi lại tiếp tục chăm chú đọc báo, như thể hoàn toàn không nhận ra trong phòng đã có thêm một người.
Chàng thanh niên có vẻ rất lúng túng. Mặt đỏ lên, cố nhịn vài giây rồi mới nói:
“Chào ngài Lữ phó tổng biên tập, tôi đến muốn hỏi về bản thảo tiểu thuyết ‘Tiềm Phục’, bước tiếp theo chúng ta sẽ xử lý thế nào?”
Lữ Đại Hà hơi nhấc mí mắt, nhìn thanh niên qua mép tờ báo, thong thả nói:
“Xử lý thế nào thì trong xã sẽ họp bàn rồi quyết định. Người trẻ tuổi gấp gáp làm gì?
Làm nghề này của chúng ta, nhất định không được nóng vội. Phải nghiêm túc kiểm soát nội dung vì đông đảo độc giả…”
Chàng thanh niên đứng đó, nghe Lữ Đại Hà giảng đạo suốt ba phút. Đến lúc đối phương uống nước, anh mới tranh thủ chen vào:
“Nhưng thưa Lữ phó tổng biên tập, chúng ta nhận bản thảo đã mấy ngày rồi, dù sao cũng nên trả lời người ta một câu chứ?”
Lữ Đại Hà đặt tờ báo xuống, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào thanh niên:
“Cảnh Trực, cậu vào xã được mấy năm rồi?”
Chàng thanh niên tên Cảnh Trực hơi sững lại, đáp:
“Ba năm rồi, thưa tổng biên tập.”
Lữ Đại Hà nâng cao giọng, quở trách:
“Vậy cậu cho rằng bây giờ mình đã có tư cách chỉ đạo tôi phải làm việc thế nào rồi sao?”
Cảnh Trực lập tức hoảng hốt:
“Không phải đâu Lữ phó tổng biên tập, tôi không có ý đó…”
“Đủ rồi.”
Lữ Đại Hà nghiêm mặt phẩy tay, như xua ruồi:
“Ra ngoài đi! Làm tốt công việc của mình. Đừng can thiệp vào việc của đồng nghiệp khác, càng không được vi phạm kỷ luật tự ý liên hệ với tác giả.”
“… …”
Cảnh Trực ôm một bụng bực bội bước ra khỏi phòng tổng biên tập. Anh thật sự không hiểu rốt cuộc mình làm sai chỗ nào mà lại đắc tội với vị cấp trên trực tiếp này.
Tuần trước, nhà xuất bản nhận được một bản thảo tiểu thuyết, rơi đúng vào tay Cảnh Trực – biên tập phụ trách.
Biên tập phụ trách là người trực tiếp liên hệ với tác giả. Mỗi ngày phải đọc bản thảo gửi đến, phán đoán xem có giá trị xuất bản hay không, rồi báo cáo lên cấp trên để quyết định số phận cuối cùng của bản thảo.
Khi Cảnh Trực mở bản thảo có tên “Tiềm Phục” ra đọc, lập tức kinh ngạc như gặp tuyệt phẩm, thẳng tay đánh giá ở mức cao nhất.
Không chỉ mình Cảnh Trực, sau khi các đồng nghiệp đọc qua lẫn nhau, ai cũng cho đánh giá cực cao.
Nhưng điều ngoài dự đoán là sau khi bản thảo được nộp lên, nó bỗng nhiên im bặt không một tin tức.
Vài đồng nghiệp già dặn nói rằng đề tài kiểu tiểu thuyết này quá nhạy cảm. Tuy rất hay, rất xuất sắc, nhưng chưa chắc được phép xuất bản.
Thế nhưng “Tiềm Phục” thật sự quá xuất sắc. Cảnh Trực – người đã lâu không có thành tích gì – sao cam tâm bỏ cuộc?
Hôm nay anh thật sự không nhịn được nữa, nên mới chọn một thời điểm không thích hợp, xông vào phòng Lữ phó tổng biên tập, kết quả bị mắng cho một trận.
Cảnh Trực trở lại bàn làm việc của mình, ngồi xuống mà đầu óc mơ hồ, rất lâu vẫn chưa hoàn hồn.
“Haiz, Tiểu Cảnh, Tiểu Cảnh?”
Chị đại ngồi đối diện bàn với Cảnh Trực bỗng nhỏ giọng gọi anh.
Cảnh Trực giật mình tỉnh lại, vội hỏi:
“Chị Từ, sao vậy?”
Chị Từ hạ thấp giọng:
“Có phải cậu vừa đi tìm Lữ phó tổng biên tập hỏi chuyện quyển ‘Tiềm Phục’ không?”
Cảnh Trực ngạc nhiên:
“Đúng vậy! Sao chị Từ biết?”
“Tôi nhìn bộ dạng cậu là biết ngay.”
Chị Từ thần bí nói:
“Nghe chị một câu thôi, bỏ đi!”
“Hả? Bỏ đi?”
Cảnh Trực vừa kinh ngạc vừa sốt ruột:
“Chị Từ cũng đã đọc cuốn tiểu thuyết đó rồi mà. Nếu bỏ thì tiếc lắm.”
“Cậu nhỏ tiếng thôi.”
Chị Từ nhìn quanh bốn phía rồi mới nói:
“Là bảo cậu bỏ, chứ không phải nhà xuất bản bỏ.”
Cảnh Trực hơi ngây ra, khó hiểu hỏi:
“Chị Từ nói vậy là sao? Nói rõ chút được không?”
Chị Từ chỉ sang phòng bên cạnh, hạ thấp giọng:
“Tin đáng tin cậy nói rằng, Tiểu Phùng bên phòng kia đã liên lạc với Thất Thốn Đao Phong rồi.”
“Cái gì?”
“Tại sao?”
Cảnh Trực bật đứng dậy, nhìn chị Từ với vẻ không thể tin nổi. Ngọn lửa giận mà anh cố nén trong bụng bấy lâu bỗng bùng lên, gần như phun ra từ mũi miệng.
“Tại sao à? Tiểu Cảnh, cậu thật sự không biết sao?
Bởi vì người ta Tiểu Phùng là sinh viên đại học, lại còn đẹp trai. Hơn nữa con gái tổng biên tập… Ê ê Tiểu Cảnh, cậu đi đâu thế…”
Chị Từ còn chưa nói xong, Cảnh Trực đã hầm hầm xông sang phòng bên cạnh.
Một người đàn ông mặc áo đen ngồi ở góc phòng đặt tách trà xuống, than phiền với chị Từ:
“Lão Từ, chị đừng gây chuyện nữa. Làm ầm lên thì ai cũng mất mặt.”
Chị Từ liếc ông ta:
“Hừ, vậy sao anh không ngăn Tiểu Cảnh lại? Với lại cái tên Phùng Ba kia ngày nào cũng ra vẻ ta đây, tôi không tin là anh nhìn mà thấy thuận mắt.”
Người đàn ông áo đen cười ha ha:
“Ha, tôi sắp nghỉ hưu rồi, còn gì mà không thuận mắt nữa?”
Chị Từ khinh bỉ nhìn ông ta:
“Xì, cả phòng này anh là gian nhất.”
.
Cảnh Trực xông vào phòng bên cạnh, làm ba đồng nghiệp bên trong giật mình.
Trong đó hai người lập tức cúi đầu, giả vờ như không nhìn thấy Cảnh Trực.
Còn Phùng Ba ngồi giữa phòng thì ngẩng mí mắt nhìn anh, lạnh lùng hỏi:
“Có việc gì?”
Cảnh Trực không vòng vo, hỏi thẳng:
“Anh đã liên lạc với Thất Thốn Đao Phong rồi?”
Phùng Ba khó chịu đáp:
“Câu hỏi này cậu nên đi hỏi tổng biên tập, chứ không phải hỏi tôi.”
Cảnh Trực tức giận nói:
“Tôi cứ hỏi anh đấy! Anh có hiểu quy củ không? Rõ ràng bản thảo đó là của tôi, vậy mà anh lại muốn cướp?”
Quy củ mà Cảnh Trực nói thực ra chỉ là quy tắc ngầm trong xã: ai là người đầu tiên nhận bản thảo thì bản thảo đó thuộc về người ấy. Dù cấp trên có phân lại, anh cũng nên từ chối.
Nhưng Phùng Ba rõ ràng không quan tâm quy củ gì cả. Đã gắp vào bát rồi thì đều là đồ ăn, ai thò miệng trước thì người đó ăn trước.
“Có bản lĩnh thì đi hỏi tổng biên tập, không có bản lĩnh thì ra ngoài…”
“Có giỏi anh nói lại lần nữa xem?”
“Nói tám lần cũng…”
“Reng reng reng~”
Ngay lúc hai người sắp gây ầm lên, điện thoại trong phòng bỗng reo.
Phùng Ba lập tức giành lấy ống nghe, điều chỉnh giọng nói, hòa nhã nói:
“Xin chào, Nhà xuất bản Đại Hà.”
“Đúng, tôi là Phùng Ba… Thất Thốn Đao Phong? Anh là Lý Dã phải không?”
Cảnh Trực lập tức sốt ruột, đưa tay định giật lấy điện thoại.
Nhưng Phùng Ba nghiêm mặt nhìn anh, làm động tác “suỵt”.
Cảnh Trực nghiến chặt răng, cố gắng kiềm chế động tác.
Mâu thuẫn nội bộ, không thể để người ngoài cười chê.
Phùng Ba đắc ý cười, nói vào điện thoại:
“Đúng vậy, ý kiến của chúng tôi là anh mang phần bản thảo còn lại đến đây. Sau khi chúng tôi phân tích nghiên cứu xong, mới quyết định có xuất bản hay không.”
“Tại sao? Bản thảo của chính anh có vấn đề gì anh không biết sao? Anh mang toàn bộ bản thảo đến đây, chúng tôi sẽ cử biên tập chuyên nghiệp giúp anh chỉnh sửa…”
“Anh không có thời gian đến? Tại sao anh không có thời gian?”
Không biết từ lúc nào, giọng điệu của Phùng Ba đã thay đổi. Từ hòa nhã ban đầu, dần trở nên kẻ cả, hách dịch.
“Anh nói cái gì? Anh phải ôn thi? Ôn thi cái gì… Anh thật sự là học sinh trung học?”
Giọng Phùng Ba đột ngột cao vọt lên, câu cuối gần như hét ra.
Mà ở đầu dây bên kia, trong bưu điện huyện Thanh Thủy, Lý Dã cũng vô cùng cạn lời.
Không phải người ta nói biên tập thời này đều rất nhiệt tình, rất tận tâm sao?
Không phải nói biên tập thời này đều nghĩa khí, rộng rãi sao?
Nhưng nghe giọng bên kia, người này cũng không lớn tuổi lắm mà!
Sao lại già đời như vậy, còn bày đặt giá cao thế chứ?