Năm Ấy Hoa Nở 1981

Chương 360: Chúng ta không giống nhau



“Tiểu Dã, cậu xem chuyện này… xử lý sao đây?”

“Không phải chứ, anh Bằng, hồi trước anh rốt cuộc tìm toàn người kiểu gì vậy? Đóng cửa thả chó? Nghe cũng thú vị phết đấy nhỉ?”

Sáng sớm tinh mơ, Lý Dã đã bị Cận Bằng gọi dậy, kể cho nghe chuyện Mục Vi Dân thả chó cắn người, làm Lý Dã nhất thời cũng không biết nói gì.

“Tôi…”

Cận Bằng nhìn Lý Dã, không hiểu rốt cuộc người sư đệ này đang nghĩ gì, chỉ có thể giải thích vòng vo: “Tình hình hồi đó xuống Dương Thành cậu cũng biết rồi, bọn Vi Dân lúc ấy đều không có kế sinh nhai, nên mới theo bọn mình xuống Dương Thành.”

Ý của Cận Bằng rất rõ: hồi đó những người trong sạch tử tế đều có công việc ở đơn vị, còn Mục Vi Dân bọn họ từng người một đều là hạng chẳng yên ổn gì, chẳng lẽ Lý Dã lại không biết?

Ngay cả Cận Bằng hắn trước kia cũng là đại ca ngoài đường, Hác Kiện thì là dân đầu cơ trục lợi.

Cũng chỉ sau này Lý Dã liên tục nhấn mạnh kỷ luật, nhấn mạnh tố chất, ngoại trừ Tam Thủy không chịu nghe lời ra, cả đám “cây cong” mới dần dần bị bẻ thẳng lại.

Nhưng nếu trông mong bọn họ đạt tới trình độ trí thức “đánh không trả tay, mắng không trả miệng”, thì còn phải chờ tới năm nào tháng nào nữa. Thế nên cũng đừng yêu cầu cao quá.

Cận Bằng thở dài, trầm giọng nói: “Chuyện của Vi Dân lần này… không giống vụ của Tam Thủy trước kia, cậu xem…”

“Chẳng phải chưa bắt được người à?” Lý Dã bực bội nói: “Chó ở Bằng Thành nhiều lắm, ai biết con nào cắn? Cái ông kỹ sư đó bây giờ cũng đâu còn là người Trung Hoa nữa, anh lo cho hắn làm gì?”

“…”

Cận Bằng có chút ngơ ngác, chớp mắt nhìn Lý Dã, trong lòng nghĩ: tôi lo cho ông kỹ sư đó lúc nào?

Nhưng ý của Lý Dã lại khiến Cận Bằng thở phào nhẹ nhõm. Hắn thật sự sợ Lý Dã bắt Mục Vi Dân đi tự thú.

“Đại nghĩa diệt thân” nghe thì đầy chính nghĩa, nhưng nỗi uất ức trong lòng người thực sự làm việc đó, có mấy ai hiểu?

“Tiểu Dã, tuy chưa bắt được người, nhưng Tào Nguyên Mậu cứ khăng khăng nói là người bên mình làm, cậu thấy chuyện này nên ứng phó thế nào?”

Lý Dã không cần suy nghĩ đã nói: “Xuất thân của Mục Vi Dân quá thấp rồi. Bây giờ đang thịnh hành đi nước ngoài khảo sát, chúng ta cũng phải theo kịp thời đại.

Cho Mục Vi Dân sang Nam Dương học hỏi kinh nghiệm quản lý tiên tiến hàng đầu quốc tế một chuyến, nói rõ cho cậu ta biết: làm việc quá thô, lần sau phải tinh ý hơn.”

Hác Kiện: “…”

Cái gì gọi là “lần sau phải tinh ý hơn”?

Chẳng lẽ còn có lần sau nữa?

Không phải chứ… sao tôi nghe thế nào cũng thấy… Tiểu Dã cậu hình như cũng chẳng phải người tốt lành gì?

Ừ thì đúng vậy, Lý Dã chính là người từng đá chết chó, danh chấn Thanh Thủy Thành… hắn mà là người tốt à? Không phải kẻ xấu đã là may rồi.

“Được, vậy tôi đi sắp xếp ngay, nhưng…”

Cận Bằng do dự một chút, nói: “Làm vậy có phải là ‘giấu đầu lòi đuôi’ không? Dù sao ông kỹ sư kia cũng cầm hộ chiếu của nước Đăng Tháp, mất cái xe đạp thôi cũng thành vụ lớn.”

“Giấu đầu lòi đuôi cái gì chứ. Những chuyện thế này phải nói theo quy trình, theo chứng cứ.”

Lý Dã lạnh lùng nói: “Hơn nữa hắn thật sự nghĩ rằng chỉ cần đổi cuốn hộ chiếu là tất cả mọi người đều coi hắn là người Đăng Tháp thật sao?”

“Anh cứ yên tâm. Lần này nếu bọn họ thật dám bắt Hác Kiện, thì chúng ta sẽ làm ầm vụ kiện này lên cho cả nước biết, xem thử bộ mặt của ai mới đáng ghê tởm hơn.”

……

Bằng Thành, trong phòng bệnh chăm sóc đặc biệt của Bệnh viện Hữu Ái số Một.

Tào Nguyên Mậu, toàn thân bốc mùi thuốc sát trùng, đang nổi giận với hai “chú đội mũ”.

“Thế nào là không có chứng cứ? Các anh bắt người chưa? Các anh tra khảo chưa? Cái tên Hác Kiện đó một trăm phần trăm là hung thủ, bây giờ các anh lại nói không liên quan đến hắn? Các anh bảo vệ an toàn cho nhà đầu tư như thế à?”

Hai “chú đội mũ”, một già một trẻ, chắc là thầy dẫn trò.

Người lớn tuổi rất kiên nhẫn, từng chữ từng câu giải thích với Tào Nguyên Mậu: “Rất xin lỗi ông Tào. Theo lời khai của đồng chí Trần Cúc Minh và ghi chép liên lạc điện thoại, ông bị cắn vào khoảng từ tám giờ đến tám giờ mười tối.”

“Nhưng vào lúc tám giờ lẻ năm tối hôm đó, những người mà ông Tào nói là nghi phạm đều không có mặt tại hiện trường, hơn nữa còn có ít nhất ba nhân chứng ngoại phạm hoàn toàn hợp lệ.”

“Vì vậy hiện giờ chúng tôi hy vọng ông Tào có thể nghĩ lại xem, còn manh mối quan trọng nào khác không?”

“Nếu tất cả manh mối đều phải do người bị hại cung cấp, vậy các anh còn làm gì?”

Tào Nguyên Mậu nghiến răng nói: “Đừng tưởng tôi không hiểu quy trình ở nội địa. Các anh rõ ràng là đang bao che cho Hác Kiện.

Đổi lại là người khác, trói lên cây cho muỗi đốt hai ngày là phá án được ngay, chẳng cần manh mối gì cả. Tôi cho các anh thêm ba ngày nữa, sau ba ngày sẽ có hậu quả mà các anh không gánh nổi.”

“…”

Người đội mũ lớn tuổi nhíu mày, đang định giải thích thêm vài câu thì cậu học trò của ông đã không nhịn được.

“Ông Tào Tri Thanh, chúng tôi phá án thế nào còn cần ông chỉ dạy sao? Với lại vừa rồi ông đang uy hiếp chúng tôi đấy à?”

“…”

Tào Nguyên Mậu bị một câu của cậu thanh niên làm nghẹn họng, trừng mắt nhìn đầy oán độc.

Hắn tưởng rằng sau khi cầm hộ chiếu nước Đăng Tháp thì sẽ không còn ai nhắc tới cái tên Tào Tri Thanh nữa, dù sao đó cũng là chuyện rất nhiều năm trước.

Nhưng lúc này lại bị cậu thanh niên trước mặt không chút thương tình lột mất lớp “áo hoàng đế”.

Tào Nguyên Mậu nghiến răng nói: “Bây giờ tôi tên là Tào Nguyên Mậu, không phải Tào Tri Thanh. Mong các anh đối xử đúng với thân phận của tôi.”

Cậu thanh niên trả lời không chút do dự: “Chúng tôi đương nhiên sẽ đối xử đúng với thân phận của ông. Ông muốn nói chuyện với tôi bằng tiếng Anh à?”

“Ông nói tiếng Anh cũng vô dụng thôi, tôi không biết tiếng Anh, ông cứ tự nói một mình đi.”

“…”

Hai người trừng mắt nhìn nhau hồi lâu mà vẫn chưa phân thắng bại.

Sau khi thân phận được nâng lên, Tào Nguyên Mậu luôn có cảm giác ưu việt tự nhiên đối với người nội địa. Mà sau khi tới Bằng Thành, những người xung quanh cũng quả thực rất tôn trọng, rất ngưỡng mộ hắn.

Nhưng ánh mắt của cậu thanh niên trước mặt nhìn hắn… sao lại có vẻ khinh miệt thế?

Không phải đáng lẽ phải là tôi khinh hắn sao?

Một kẻ lương tháng chỉ mấy chục đồng, dựa vào cái gì khinh thường một tinh anh lương năm mấy chục nghìn đô?

“Khụ khụ.”

Người thầy ho khan hai tiếng, kéo nhẹ áo học trò, hy vọng hóa giải bầu không khí căng thẳng.

Cậu thanh niên miễn cưỡng dời ánh mắt, nhìn sang người Tào Nguyên Mậu.

Ngay lập tức, gương mặt Tào Nguyên Mậu méo xệch.

Bởi vì nơi cậu thanh niên đang nhìn chính là… vết thương của hắn.

Hôm đó trời tối, mấy con chó đột nhiên lao tới cắn xé, lập tức quật hắn ngã xuống đất, trên người để lại năm sáu vết thương.

Những vết thương đó bây giờ đều dán băng gạc trắng, trông giống như con búp bê rách vá chằng vá đụp, vừa thảm vừa buồn cười.

Viên cảnh sát già vội nói: “Ông Tào, xin đừng tùy tiện suy đoán cách phá án của chúng tôi, cũng đừng hiểu lầm thái độ phá án của chúng tôi. Hôm nay tạm dừng ở đây, sau khi về chúng tôi sẽ lập tức điều tra suốt đêm…”

“Ơ ơ, các anh đi luôn à? Các anh còn chưa cho tôi thời hạn…”

Mặc cho Tào Nguyên Mậu nóng nảy không buông, người thầy vẫn dẫn học trò rời đi.

Ra khỏi phòng bệnh đặc biệt, người thầy mới nói: “Tiểu Trương, cậu tranh cãi với hắn làm gì? Đi làm cũng hơn nửa năm rồi, sao tính khí vẫn nóng thế?”

Người học trò tên Tiểu Trương bất bình nói: “Sư phụ, thật sự không phải con nóng tính. Sư phụ nhìn cái thái độ của hắn lúc nãy đi, còn bảo chúng ta trói giám đốc Hác lên cây tra khảo.

Hắn tưởng hắn là ai? Sao không bảo chúng ta bắn chết giám đốc Hác luôn đi? Quả nhiên đúng như giám đốc Hác nói, cái tên Hán gian chó má này vẫn tưởng đây là những năm bốn mươi. Đây là Bằng Thành, không phải Hán Khẩu.”

Tiểu Trương càng nói càng tức, tháo luôn mũ xuống, bực bội nói: “Lần sau con không vào nữa đâu sư phụ, sư phụ tự vào nói chuyện với hắn đi. Con sợ nhịn không nổi lại cho hắn một cú đấm.”

“Lần sau gì nữa, đây là lần cuối rồi, còn lần sau gì nữa.”

“…”

Thấy học trò vẫn chưa hiểu, người thầy hạ giọng nói: “Cậu tưởng vì sao cục lại phái hai thầy trò chúng ta phụ trách vụ này?”

Tiểu Trương khó hiểu: “Không phải vì sư phụ nổi tiếng có ‘hỏa nhãn kim tinh’ sao?”

“Hỏa nhãn kim tinh cũng phải xem dùng thế nào.”

Người thầy cười nói: “Cậu là thằng lính mới vừa được phân công tới, cái gì cũng không hiểu; còn tôi là lão dầu mỡ cả đời không thăng chức nổi. Cậu nghĩ cấp trên thật sự trông chờ hai chúng ta phá án à?”

“…”

“Một vụ bị chó cắn nhỏ xíu thôi. Trên không thúc, chúng ta vội cái gì? Yên tâm, tiền thưởng cũng chẳng thiếu.”

……

Hai “chú đội mũ” già trẻ rời đi, còn Tào Nguyên Mậu thì nổi giận hồi lâu nhưng cũng chẳng có tác dụng gì.

Cuối cùng hắn vẫn phải lê thân thể ra ngoài gọi điện cầu viện.

Đầu tiên hắn gọi tới Đông Sơn, tìm Trần Cúc Minh.

“Cúc Minh, là tôi đây. Bây giờ tôi cần cô giúp.”

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu rồi mới nói: “Sư huynh Tào, làm chứng giả là phạm pháp. Tối hôm đó thật sự tôi không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào khác.”

Thực ra ngay ngày hôm sau khi xảy ra chuyện, Tào Nguyên Mậu đã tìm Trần Cúc Minh để thông đồng lời khai, bảo cô chứng minh rằng qua điện thoại đã nghe được cuộc nói chuyện giữa những kẻ tình nghi, trong đó nhắc tới tên giám đốc Hác.

Nhưng dù gan lớn tới đâu, Trần Cúc Minh cũng không dám vu khống Hác Kiện – một doanh nhân có tên tuổi ở Bằng Thành, huống chi còn chẳng có lợi ích thực tế nào.

“Cúc Minh, sao cô cứng nhắc thế? Cô không hiểu ý tôi sao? Nếu lúc nào cũng cứng nhắc giữ mình như vậy, cô vĩnh viễn không thể nhập quốc tịch Đăng Tháp giống tôi đâu.”

“…”

“Sư huynh Tào, đúng là tôi có mong muốn nhập quốc tịch Đăng Tháp, nhưng tôi là người có nguyên tắc.”

Trần Cúc Minh vẫn từ chối “ý tốt” của Tào Nguyên Mậu.

Nhưng câu nói tiếp theo của Tào Nguyên Mậu lại khiến cô thật sự dao động.

“Cúc Minh, nếu lần này cô giúp tôi, tôi có thể giúp cô lấy được thẻ xanh Đăng Tháp. Tôi đảm bảo.”

“…”

“Tôi… tôi sẽ suy nghĩ.”

Trần Cúc Minh hiểu rất rõ cách Tào Nguyên Mậu giúp cô nhập tịch Đăng Tháp — chính là kết hôn với hắn.

Nhưng nghĩ tới dung mạo của Tào Nguyên Mậu, cô thật sự khó lòng ép mình.

……

Điện thoại của Tào Nguyên Mậu bị Trần Cúc Minh cúp máy.

Hắn vô cùng tức giận, bởi vì tất cả chuyện này đều bắt nguồn từ Trần Cúc Minh.

Chính vì Trần Cúc Minh mà hắn mới gây chuyện với Bằng Thành Hồng Ngưu, bây giờ Trần Cúc Minh lại còn do dự?

“Hừ, đàn bà thiển cận, còn dám chần chừ? Chẳng lẽ không hiểu cơ hội qua rồi là không trở lại sao?”

Vừa thầm chửi rủa, Tào Nguyên Mậu vừa gọi cho người phụ trách Bằng Thành của công ty Pepsi.

“Jamie, tôi cần anh gây chút áp lực cho Bằng Thành, nếu không bọn họ sẽ không nghiêm túc xử lý vụ của tôi. Chuyện này liên quan tới uy nghiêm và thể diện của công ty chúng ta…”

Nhưng Jamie ở đầu dây bên kia lại nói: “Cao, hôm qua Wayne đã bay từ trụ sở sang đây. Sau khi kiểm tra dây chuyền sản xuất, anh ấy cho rằng hoàn toàn không cần bảo trì. Rốt cuộc anh dựa vào đâu mà kết luận là bắt buộc phải sửa chữa?”

Tào Nguyên Mậu sững người, mồ hôi lạnh trên trán chảy xuống.

Hắn không sợ phải giải thích vấn đề dây chuyền với Jamie, hắn sợ là vì sao Wayne lại vội vàng bay từ trụ sở sang Bằng Thành như vậy.

Quả nhiên, chưa đợi Tào Nguyên Mậu giải thích, bên kia đã nói:

“Cao, anh cứ dưỡng thương cho tốt. Sau khi khỏi thì quay về trụ sở đi.”

“Jamie, anh không thể làm vậy!”

Tào Nguyên Mậu lập tức cuống lên: “Jamie, anh hiểu tôi mà. Tất cả những gì tôi làm đều vì công ty. Mỗi ngày tôi làm việc mười hai tiếng…”

“Cao, thái độ làm việc của anh tôi rất tán thưởng. Nhưng anh phải hiểu, trụ sở để anh làm người phụ trách kỹ thuật ở Bằng Thành là vì anh giao tiếp với công nhân nội địa thuận lợi hơn.”

“Nhưng bây giờ xem ra, anh còn kém cả chúng tôi – những người Đăng Tháp. Anh khiến tôi có cảm giác như anh luôn thù ghét chính đồng bào của mình.”

“…”

Tào Nguyên Mậu sững sờ rất lâu, rồi chua chát hỏi một câu:

“Jamie, thế nào là ‘người Đăng Tháp của các anh’? Lẽ nào… tôi không phải người Đăng Tháp sao?”

“…”

Jamie im lặng vài giây, rồi trầm giọng nói:

“Cao, anh là người trưởng thành rồi, chắc phải hiểu… chúng ta không giống nhau.”

(Hết chương)