Quốc khánh năm 83, đối với Lý Dã mà nói cũng chẳng khác mấy so với năm 82.
Các đơn vị đều treo băng rôn “Chúc mừng Quốc khánh”, có nơi còn treo thêm hai chiếc đèn lồng, quét vài khẩu hiệu gì đó, đỏ đỏ xanh xanh nhìn cũng khá vui mắt.
Lý Dã không hứng thú với mấy khẩu hiệu ấy, cậu chỉ có chút hứng thú với lễ duyệt binh Quốc khánh. Nhưng năm ngoái cậu chỉ có thể đứng nhìn từ xa, năm nay vẫn chỉ có thể nhìn từ xa.
Cái khu vực sát phía trước quảng trường kia, đừng nói Lý Dã, ngay cả ông nội cậu là Lý Trung Phát có tới, cũng chưa chắc chen nổi vào gần.
“Cậu nhìn thấy không? Tôi chẳng thấy gì cả.”
Văn Lạc Du đứng bên cạnh Lý Dã, kiễng chân hết cỡ nhìn về phía xa, ánh mắt cũng đầy vẻ tò mò và khát khao.
Văn Lạc Du đâu phải kiểu con gái hay tò mò như trẻ con, vậy mà lúc này cũng như vậy, đủ thấy lễ Quốc khánh trong lòng mọi người thời ấy có địa vị thế nào.
Nhìn thấy mấy bậc cha mẹ cách đó không xa đang bế con ngồi trên cổ, Lý Dã kéo nhẹ tay Văn Lạc Du. Cô gái nhỏ ngoan ngoãn ghé đầu lại gần. Xung quanh người ta ồn ào như chợ vỡ, không ghé sát thì chẳng nghe được gì.
Lý Dã khẽ nói: “Cô cưỡi lên vai tôi là nhìn thấy ngay.”
Văn Lạc Du chậm rãi quay mặt lại, nheo mắt nhìn Lý Dã, nửa cười nửa không.
[Em gái à, đừng nghĩ bậy nhé!]
Văn Lạc Du bĩu môi: “Anh là đàn ông to xác, để tôi – một đứa con gái – cưỡi lên người mà không thấy mất mặt à?”
Lý Dã nuốt nước bọt một cái, nói: “Người khác cưỡi lên tôi thì chắc chắn không được, nhưng cô cưỡi thì tôi vui lòng.”
Văn Lạc Du bực bội nói: “Xéo sang một bên đi. Anh vui lòng chứ tôi còn thấy mất mặt ấy!”
Con gái thời sau có cưỡi lên đầu bạn trai cũng chẳng sao, còn cười hì hì giơ tay chữ V chụp ảnh. Nhưng thời này, một cô gái lớn cưỡi lên đầu một chàng trai thì còn thu hút ánh nhìn hơn cả xem khỉ diễn.
“Với lại sau này anh còn dám coi tôi là trẻ con nữa, tôi cắn anh một phát đấy.”
Văn Lạc Du hung hăng trừng mắt cảnh cáo Lý Dã, còn đá nhẹ vào bắp chân cậu một cái, giống hệt con mèo lớn bị vuốt ve đến phát cáu, giơ chân đạp cho hả giận.
Lý Dã thường xuyên xoa đầu vò tóc Văn Lạc Du, nên cô đã phản đối nhiều lần rồi, không được coi cô như trẻ con nữa. Bây giờ lại còn muốn bế cô lên cổ chơi à?
Haiz, con gái năm 83, đúng là chẳng hiểu gì cả.
Văn Lạc Du kiễng chân nhìn hồi lâu mà vẫn chẳng thấy gì, dứt khoát nói: “Chẳng thấy gì hết, đi thôi. Bên kia có bán kẹo hồ lô, tôi mời anh ăn.”
Lý Dã chậm rãi đi theo, nhìn Văn Lạc Du rút ví, hào phóng bước tới quầy bán kẹo hồ lô, nụ cười trên mặt cậu thế nào cũng không nhịn được.
Dù cô không cho Lý Dã coi mình là trẻ con, nhưng bước chân nhẹ nhàng mang theo niềm vui kia, chẳng phải giống hệt những cô gái tuổi xanh mà cậu vẫn nhớ trong ký ức sao?
Văn Lạc Du mua hai xiên kẹo hồ lô, mỗi tay cầm một xiên đưa lại gần so sánh, rồi dứt khoát đưa xiên nhỏ hơn cho Lý Dã.
“Xiên này to hơn, anh ăn đi.”
Lý Dã cũng không vạch trần, nhận lấy rồi cắn một miếng.
Kẹo hồ lô tháng mười dùng sơn tra tươi, chua chua ngọt ngọt, đúng y như hương vị mà cậu từng vô cùng mong nhớ trong giấc mơ.
…
Buổi chiều, Lý Dã và Văn Lạc Du xách theo thịt rau, giống như một cặp vợ chồng trẻ, thong thả đi bộ về lại miếu Táo Quân.
Không phải hai người không có tiền vào quán ăn, chủ yếu là mấy hôm nay Lý Dã bận tụ tập ăn uống với đồng đội và đám Lý Hoài Sinh, đã lâu chưa “cho ăn” Văn Lạc Du. Sợ nếu còn không bồi bổ thì cô sẽ gầy mất.
Hai người vừa ăn xong bữa tối ấm áp, ngoài cửa đã nghe tiếng xe. Cận Bằng và Bùi Văn Thông cũng xách theo một túi rau bước vào sân.
Văn Lạc Du đã ăn uống no nê, định về trường. Lý Dã liền bảo Cận Bằng lái xe đưa cô về.
Còn Bùi Văn Thông thì vào bếp, nhanh nhẹn bắt tay nấu ăn.
Lý Dã cười hỏi: “Sao thế? Mấy nhà hàng Quảng Đông ở Bắc Kinh không hợp khẩu vị ông chủ Bùi à? Còn phải tự tay vào bếp?”
Bùi Văn Thông lắc đầu: “Mấy ngày nay làm gì có bữa nào ăn cho yên ổn đâu. Một ngày hận không thể uống ba bữa rượu. Trưa nay còn chưa ăn gì, tối lại suýt bị người của hãng phim chặn lại. May mà nhờ anh em Cận Bằng đưa tôi trốn tới chỗ cậu. Đương nhiên phải lấp đầy bụng trước đã.”
“Được thôi, tôi phụ ông một tay.”
Hai người phân công hợp tác, cuối cùng làm ra mấy món Quảng Đông ra hồn.
“Ông Bùi, tay nghề không tệ nha!”
“Hồi nhỏ mẹ tôi từng giúp họ hàng bán hàng quán ven đường, tôi làm phụ việc. Chỉ là sau này người ta phát đạt, còn tôi với mẹ lại thất nghiệp.”
“Ha, ông Bùi đúng là người có câu chuyện.”
“Câu chuyện?” Bùi Văn Thông thở dài: “Nếu tôi phát đạt thì cuộc đời khổ cực sẽ trở thành một câu chuyện hay. Còn nếu tôi sa sút thì chẳng phải câu chuyện, mà chỉ là trò cười thôi.”
Cơm canh dọn lên bàn, Lý Dã cũng ăn cùng Bùi Văn Thông một chút. Nhưng ăn được nửa chừng, Bùi Văn Thông lại đặt bát xuống, ngẩng đầu lên, ánh mắt dậy sóng.
“Lý tiên sinh, hôm nay… thật ra tôi vẫn muốn uống chút rượu.”
“…”
“Vì sao?”
Lý Dã cười, với tay lấy chai Mao Đài đã chuẩn bị sẵn trước bữa ăn, rót cho Bùi Văn Thông một ly.
“Bởi vì cả đời tôi…”
Bùi Văn Thông trầm ngâm hồi lâu, uống cạn một hơi, sảng khoái nói:
“Bởi vì cả đời tôi, chưa từng được người ta tôn trọng như hôm nay. Hay nói cách khác…”
Ông ta lúng túng hồi lâu mới nói tiếp:
“Cho tới hôm nay tôi mới biết, được người khác tôn trọng là cảm giác thế nào.”
Lý Dã lại rót cho ông một ly, cười hỏi: “Nói chi tiết xem.”
Bùi Văn Thông lại uống cạn, nói:
“Hôm nay tôi đi theo đoàn người liên quan tham dự lễ Quốc khánh. Trên đường phải qua mấy lần kiểm tra. Mỗi lần kiểm tra, những người dân xung quanh, cả gần lẫn xa, nhìn tôi bằng ánh mắt nhiệt tình, ngưỡng mộ…”
“Và tôi rất chắc chắn rằng họ ngưỡng mộ tôi không phải vì tôi có tiền, bởi vì tôi đâu có treo cái bảng ‘tôi là tỷ phú’ trên người.”
“Hơn nữa những người kiểm tra tôi sau đó đều chào tôi. Ở Hồng Kông tôi cũng từng thấy cảnh sát chào, nhưng hoàn toàn không giống như vậy.”
“Đến khi tôi đứng trên cái đài kia, nhìn ra xa… người đông đến mức không thấy điểm cuối…”
“Có một đồng chí lớn tuổi đứng cạnh nói chuyện với tôi vài câu. Cậu đoán xem ông ấy cấp bậc gì?”
Tôi đoán cái đầu cậu. Khoác lác mãi không xong à? Chỉ mình cậu giỏi chắc?
Nhưng Bùi Văn Thông hiển nhiên không nhận ra, vẫn kích động nói:
“Ông ấy gần ngang cấp với Thống đốc Hồng Kông, quản lý mấy triệu dân. Mà khi những người xung quanh biết tôi đến từ Hồng Kông, thái độ lập tức trở nên ôn hòa hơn. Tôi có thể cảm nhận được sự thân thiện của họ.”
“Tôi nộp cho chính quyền Anh ở Hồng Kông nhiều thuế như vậy, cũng chưa từng cảm nhận được sự thân thiện ấy.”
Lý Dã lại rót cho ông một ly, rồi hỏi:
“Ông có biết vì sao họ thân thiện với ông không?”
Bùi Văn Thông chớp chớp mắt: “Vì sao?”
Lý Dã giơ một ngón tay:
“Thứ nhất, họ công nhận ông là người Trung Quốc. Ông tuyệt đối đừng nhắc gì tới hộ chiếu Anh ở Hồng Kông, nếu không họ sẽ cho ông biết thế nào là ‘đại nghĩa diệt thân’.”
Lý Dã giơ hai ngón tay:
“Thứ hai, ông đến sớm.”
Bùi Văn Thông nghi hoặc: “Đến sớm? Ý gì?”
Lý Dã nói:
“Cái này tôi không giải thích kỹ cho ông. Sau này tự ông sẽ hiểu. Nhưng tôi nói cho ông biết, người đến sớm thì ăn thịt, đến muộn chỉ liếm được chút nước canh là tốt rồi.”
Bùi Văn Thông ngơ ngác nhìn Lý Dã, ánh mắt càng lúc càng sáng.
Một cậu trai nghèo có thể thi đỗ Đại học Hồng Kông, trí thông minh chắc chắn không thấp. Lại lăn lộn ở Hồng Kông nhiều năm như vậy, sao lại không hiểu ý Lý Dã?
“Lý tiên sinh, miếng thịt này… lớn đến mức nào?”
“Ông đúng là tham thật.” Lý Dã cười nói, “Thịt lớn bao nhiêu tôi không biết. Nhưng ông thử nghĩ xem, với tình trạng giai cấp ở Hồng Kông bây giờ đóng kín như vậy, muốn đuổi kịp Lý Siêu Nhân, chỉ dựa vào ánh mắt sắc bén và thủ đoạn kinh doanh cao minh thôi là đủ sao?”
Bùi Văn Thông: “…”
Đuổi kịp Lý Siêu Nhân?
Ngay cả trong mơ, Bùi Văn Thông cũng không dám nảy sinh ý nghĩ đó.
Chỉ hơn một năm trước thôi, ước mơ của ông vẫn chỉ là có một văn phòng thật sự nhìn ra biển.
Còn Lý Siêu Nhân có bao nhiêu văn phòng nhìn ra biển?
Bùi Văn Thông nuốt nước bọt, hỏi: “Vậy phải dựa vào cái gì?”
Lý Dã bình thản nói:
“Dựa vào đại thế. Thống nhất, chính là đại thế.”
Bùi Văn Thông chỉ do dự đúng một giây rồi hỏi tiếp:
“Vậy tôi cần bao nhiêu tiền… mới có thể ăn thịt?”
Lý Dã suýt bật cười. Ông tưởng đang quyên tiền cho Đế quốc Anh để mua tước vị à? Biết thế nào là tầm nhìn không?