Muối Biển Bạc Hà và Hoa Lan Chuông
Là… nước mắt tôi.
Tôi không muốn khóc.
Tôi biết rõ khóc rất mất mặt, chẳng hề ngầu chút nào.
Nhưng tôi không kìm được.
Thấy tôi khóc, Hứa Kỳ rối lo/ạn hoàn toàn.
“Trang Hứa? Cậu đừng… đừng khóc…”
Anh lúng túng đưa tay lau nước mắt tôi, nhưng tôi gạt phắt tay anh ra.
Tôi đẩy mạnh Hứa Kỳ ra, chạy thẳng về phòng.
Vừa khóc, vừa ngủ thiếp đi vì mệt mỏi.
—
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi thấy trên điện thoại có một tin nhắn từ anh.
【Chúc mừng sinh nhật. Xin lỗi.】
Anh phải đi tham gia huấn luyện.
Tôi áp tai vào cửa phòng, nghe mãi không thấy tiếng động gì, nghĩ rằng anh đã đi rồi, bèn mở cửa bước ra.
Không ngờ — Hứa Kỳ vẫn ngồi trên ghế sofa.
Anh ngồi đó như một bức tượng, mặt không cảm xúc, ánh mắt dán ch/ặt vào điện thoại có màn hình đang sáng, hiện tên người gọi liên tục.
Nhưng anh không nghe máy.
Thấy tôi xuất hiện, anh lập tức đứng bật dậy, bước nhanh đến trước mặt tôi.
Giọng anh trầm thấp, khản đặc, nhưng là lần đầu tiên tôi nghe được sự chân thành như vậy từ anh:
“Anh phải đi huấn luyện rồi. Em nhất định phải chờ anh về. Anh có chuyện muốn nói với em.”
Anh nhìn rất mệt, như thể cả đêm không ngủ.
Tôi không nói gì.
Anh cũng không chịu đi nếu tôi không gật đầu.
Sau hồi giằng co, tôi khẽ gật đầu.
Chỉ khi ấy, anh mới kéo vali rời đi.
Nhưng trước khi ra đến cửa, anh lại quay đầu lại, lặp lại lần nữa — như sợ tôi quên:
“Phải chờ anh. Nhất định.”
Tôi không trả lời.
Hứa Kỳ rời đi, tôi mở tủ lạnh, định tìm gì đó để ăn.
Vừa kéo ngăn dưới ra thì… tôi ch*t lặng.
Một chiếc bánh ngọt y hệt cái tôi đặt hôm qua.
Chỉ khác là, trên mặt bánh được nắn chữ bằng sốt chocolate:
Đồ ngốc, sinh nhật vui vẻ.】
Tôi đứng nhìn chiếc bánh rất lâu, như thể đứng nhìn một phần quá khứ không thể quay lại.
Quảng cáo - nl
Và rồi, tôi hạ quyết tâm.
Tôi lấy điện thoại, chặn số của Hứa Kỳ.
Sau đó gọi cho ba của Hứa Kỳ, nhờ ông ấy giúp tôi chuyển trường và giấu địa chỉ của tôi với Hứa Kỳ.
Từ khoảnh khắc đó, tôi và Hứa Kỳ, cuối cùng cũng c/ắt đ/ứt hoàn toàn liên lạc.
Sau hôm ấy, Hứa Kỳ không dọn đi, chúng tôi cũng không chạm mặt nhau.
Thế nhưng, mỗi lần tôi về nhà, luôn thấy trước cửa một hộp bánh tinh xảo được đặt ngay ngắn.
Là từ một thương hiệu bánh nổi tiếng, chỉ nhỏ bằng lòng bàn tay mà đã mấy trăm tệ.
Tôi mở hộp bên trong là một miếng bánh kem phủ dâu tây, tỏa ra hương thơm ngọt dịu.
Tôi cắn môi, cố nuốt xuống dòng nước bọt… rồi lặng lẽ đem trả lại đặt trước cửa nhà anh.
Nhưng sáng hôm sau, tôi lại thấy hộp bánh vẫn nằm ở đó như chưa từng bị dịch chuyển, chỉ là vì để qua đêm nên đã bắt đầu ôi thiu.
Tôi thấy tiếc rẻ, gọi cho Tiểu Đường:
“Làm ơn nói với Hứa Kỳ đừng gửi nữa.”
Tiểu Đường đáp:
“Tôi có nói rồi. Nhưng… không có tác dụng.”
Cậu ấy lại thong thả cười:
“Hay là Trang tiên sinh tự nói với ngài ấy đi? Tôi nghĩ ngài ấy… chỉ nghe lời mỗi cậu thôi.”
Tôi suýt thì bùng n/ổ.
Rõ ràng đã nói là đừng liên lạc nữa cơ mà!
… Được thôi.
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com