Muối Biển Bạc Hà và Hoa Lan Chuông
Ngay sau đó, cậu ta tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người họ chỉ còn vài centimet.
Cậu ta vươn tay, một cách tự nhiên và thân mật, chỉnh lại cà vạt cho Hứa Kỳ.
Động tác quen thuộc và thân thiết đến mức khiến lòng tôi nhói lên.
Tôi vội quay đầu đi, ép bản thân không được nhìn nữa.
Một cảm giác tê buốt và đắng ngắt trào lên từ ng/ực.
Tim tôi rối bời và nhức nhối, đến mức chính tôi cũng không biết bằng cách nào mình đã quay lại chỗ ngồi.
Chỉ đến khi tiết mục của Hứa Kỳ bắt đầu, tôi mới chậm rãi hoàn h/ồn.
Buổi biểu diễn là một bản hòa tấu lớn.
Hứa Kỳ chơi piano, Lộ Hạc kéo violin.
Xung quanh tôi, tiếng thì thầm bàn tán không ngớt:
“Trời ơi, Hứa Kỳ đẹp trai quá trời luôn á.”
“Cậu ta và Lộ Hạc đúng là xứng đôi vừa lứa.”
“Nghe nói hai người họ còn có độ tương thích pheromone là 95% đấy. Đúng là một cặp trời sinh!”
Tôi không muốn nghe nữa.
Tôi đứng dậy, rời khỏi hội trường.
Mùa đông ngoài kia lạnh buốt… lòng tôi còn lạnh hơn.
Chỉ đến khi nhận được chiếc bánh sinh nhật đã đặt từ lâu, tôi mới thấy lòng dịu đi một chút.
Nhưng sự vui vẻ ấy chẳng kéo dài bao lâu.
Giống như ông trời cố tình trêu ngươi tôi, tôi bị vấp ngã bởi một cục đ/á trên đường.
Cả người ngã sấp xuống đất, chiếc bánh sinh nhật tôi mong đợi suốt cả tháng… nát bét.
Tôi sững người nhìn chiếc bánh dâu tan nát dưới đất, không biết nên làm gì.
Có lẽ Hứa Kỳ nói đúng.
Tôi thật sự là một kẻ ngốc.
Ngốc đến mức đ/á/nh rơi mất cả bánh sinh nhật…
Và ngốc đến mức không bao giờ có được anh.
Khi tôi còn đang ngồi thất thần trên đường, một người đỡ tôi dậy:
“Trời ơi, Trang Hứa? Cậu không sao chứ?”
Tôi ngẩng lên, là Lâm Diệp- cậu Alpha đã từng viết thư tình cho tôi.
“Tôi không sao.”
Tôi lắc đầu, Lâm Diệp dìu tôi ngồi xuống ghế ven đường, bật đèn pin trên điện thoại soi xem tôi có bị thương không.
“Không có vết thương ngoài, nhưng cậu nhìn không ổn chút nào. Để mình đưa cậu về nhà?”
“Không cần đâu, cảm ơn cậu.”
Tôi đứng dậy, định rời đi.
Đúng lúc đó, một chiếc xe điện lao tới với tốc độ cao.
May thay Lâm Diệp nhanh tay kéo tôi lại nếu không, có lẽ tôi đã bị đ/âm trúng rồi.
Quảng cáo - nl
“Cậu không ổn chút nào cả. Để mình đưa cậu về, an toàn là quan trọng nhất.”
Tôi gật đầu.
Vì sự an toàn, chúng tôi bước đi rất chậm.
Khi về đến nhà Hứa Kỳ, trời đã khuya.
Trong nhà chỉ bật một bóng đèn nhỏ.
Hứa Kỳ đang ngồi trên ghế sofa, sắc mặt vô cùng khó coi.
Khi thấy tôi, anh lập tức bước tới, giọng lạnh lùng đầy tức gi/ận:
“Cậu đã đi đâu?”
“Người đưa cậu về là ai?”
Anh chắc hẳn đã thấy Lâm Diệp từ ban công.
Tôi đã mệt lắm rồi, chẳng muốn cãi nhau, lướt qua anh định về phòng.
Nhưng khi tôi đi ngang, Hứa Kỳ đột nhiên nắm ch/ặt tay tôi:
“Không được đi! Cậu—”
Câu nói còn chưa dứt, anh bỗng khựng lại.
Anh cúi xuống, lại gần, ngửi ngửi không khí xung quanh tôi.
Vẻ mặt đột nhiên trở nên băng giá:
“Trên người cậu có mùi pheromone của Alpha khác… Hai người đã làm gì?”
“Trả lời tôi!”
Tay anh ta siết mạnh hơn, như muốn ép tôi mở miệng.
Đến khi một giọt nước nóng hổi rơi lên mu bàn tay Hứa Kỳ, anh mới gi/ật mình.
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com