Khương Ngưng bước đi dưới ánh trăng, trở về ngôi nhà mới của nàng và Liễu Minh An tại kinh thành.
Vừa bước vào viện, nàng đã thấy trong phòng thắp ánh nến vàng rực, bóng dáng Liễu Minh An in lên giấy cửa sổ, trông như đang khom lưng viết lách điều gì đó.
Trong lòng Khương Ngưng dâng lên một luồng ấm áp, nàng đẩy cửa bước vào, vừa vặn chạm phải ánh mắt đang ngẩng lên của Liễu Minh An.
"A Ngưng."
Liễu Minh An đặt b.út xuống rồi bước tới, nắm lấy tay Khương Ngưng, quan sát nàng từ trên xuống dưới một lượt, thấy nàng vẫn bình an vô sự như lúc đi ra ngoài, lúc này chàng mới thật sự yên tâm.
"Trong bếp có nước ấm, nàng mau đi tắm rửa đi, trời không còn sớm nữa." Liễu Minh An không hỏi gì thêm, chỉ dặn dò một câu như vậy.
Khương Ngưng mỉm cười, đáp một tiếng "được" rồi xoay người đi vào bếp.
Đợi sau khi tắm rửa xong bước ra, Khương Ngưng thấy Liễu Minh An vẫn đang chăm chú vẽ gì đó, không khỏi sinh lòng tò mò, tiến lại gần xem thử, hóa ra là một bức họa, và người trong họa chính là nàng.
Trên tờ giấy tuyên trắng muốt, một "Khương Ngưng" đang tựa cửa, đón lấy ánh rạng đông ngập trời, lặng lẽ nhìn về phía trước.
Bức họa này gần giống với bức đã bị lửa thiêu rụi, chỉ có điều lần này người trong tranh của Liễu Minh An không còn vẻ mặt xa cách lãnh đạm như trước.
"Khương Ngưng" này bên khóe môi mang theo ý cười nhàn nhạt, bên má phải có một lúm đồng tiền thoắt ẩn thoắt hiện, đôi mắt hơi cong lại, giống như đang mong đợi điều gì đó.
Vô duyên vô cớ khiến người ta liên tưởng đến câu: "Tựa cửa ngóng lang quân về".
Liễu Minh An còn viết ở bên cạnh một câu thơ: Thủy thị nhãn ba hoành, sơn thị mi phong tụ.
Khóe môi Khương Ngưng bất giác nhếch lên, lộ ra thần thái y hệt người trong tranh mà chính nàng cũng không hề hay biết: "Sao chàng lại vẽ lại một lần nữa vậy?"
Liễu Minh An đang phác họa vạt áo của Khương Ngưng trong tranh, nghe vậy thì ngẩn người: "A Ngưng, sao nàng biết ta từng vẽ qua?"
Chẳng phải chàng chưa từng cho Khương Ngưng xem sao?
"Chàng nói xem?" Khương Ngưng hỏi ngược lại.
"Ta nghĩ không ra." Liễu Minh An suy nghĩ kỹ lại, một lần nữa khẳng định mình chưa bao giờ cho nàng xem qua.
Khương Ngưng nhìn dáng vẻ ngơ ngác của Liễu Minh An, tâm trạng bỗng chốc rất tốt, nàng giải thích: "Cái hành động lén lén lút lút giấu đồ của chàng làm sao qua mắt được ta. Sau đó thấy chàng có vẻ là lạ, cứ hay nhìn trộm ta, ta cứ ngỡ chàng gặp chuyện gì, nghĩ thầm không biết đó có phải giấy nợ gì không nên đã mở ra xem."
"Hóa ra... nàng đã biết từ sớm như vậy rồi sao." Liễu Minh An có chút ngượng ngùng nói.
Nhớ lại những cử chỉ và lời nói của mình trước mặt Khương Ngưng trong thời gian đó, Liễu Minh An cứ ngỡ mình đã giấu giếm rất kỹ, không ngờ chút tâm tư nhỏ mọn đó đã bị người ta nhìn thấu sạch sành sanh.
Thật là...
Thật khiến người ta xấu hổ c.h.ế.t đi được.
Nhưng nghĩ lại, Khương Ngưng đã sớm biết tâm ý của chàng mà vẫn không hề cự tuyệt sự tiếp cận của chàng, có phải điều đó có nghĩa là nàng cũng đã động lòng với chàng từ sớm rồi không?
Vừa nghĩ đến đây, trong lòng Liễu Minh An lại dâng lên một niềm vui sướng khó tả, trong mắt tràn đầy sự ấm áp: "A Ngưng, nàng bằng lòng thích ta, thật sự là tốt quá rồi."
Nụ cười trên môi Khương Ngưng càng sâu hơn, nàng liếc nhìn bức họa đã cơ bản hoàn thành, hối thúc: "Mau vẽ đi, đợi chàng vẽ xong ta có chuyện muốn nói với chàng."
Liễu Minh An đoán chắc Khương Ngưng định nói với chàng về chuyện thân thế của nàng, liền vội vàng đáp "được", sau đó nhanh ch.óng hoàn thành nốt những nét vẽ cuối cùng.
Khương Ngưng nhìn Liễu Minh An gác b.út, nàng sắp xếp lại suy nghĩ một chút, cố gắng nói thật ngắn gọn súc tích.
"Ta là tam nữ nhi của Nam Cung Thừa tướng, tên là Nam Cung Linh."
Câu nói đầu tiên này đã khiến Liễu Minh An giật mình kinh hãi. Ái nữ của Thừa tướng? A Ngưng nhà chàng thân phận tôn quý như vậy sao? Liệu chàng có thể thuận lợi cưới được nàng không?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng rất nhanh sau đó, Liễu Minh An không còn tâm trí đâu mà nghĩ ngợi lung tung nữa.
"Tháng bảy năm nay, quản gia của phủ Thừa tướng đã đem Nam Cung Linh lúc đó bị gãy tay chân và bị hủy dung... ừm, chính là ta, giao cho kẻ buôn người Vệ Phương Hùng ở kinh thành, sau đó qua tay nhiều người, cuối cùng bị bán cho chàng..."
"Sau khi ta bị bán đi, kinh thành có lời đồn rằng ta đã tư thông bỏ trốn cùng một nam nhân, nghe nói chuyện đó đã khiến vị phụ thân kia của ta tức giận đến mức hai ngày không lên triều..."
"Hiện tại những thông tin ta nắm được là như vậy."
Khương Ngưng nói xong thì nhìn Liễu Minh An, phát hiện trong mắt chàng tràn đầy vẻ đau xót.
"A Ngưng, sao có thể như vậy? Nàng vốn là một tiểu thư cành vàng lá ngọc của phủ Thừa tướng, tại sao lại phải chịu t.h.ả.m cảnh như thế?"
Liễu Minh An nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Khương Ngưng, đôi mắt chứa chan sự thương yêu.
Mặc dù khi nàng nói những điều này có vẻ rất hững hờ, sắc mặt cũng rất bình tĩnh, nhưng Liễu Minh An hễ cứ nghĩ đến những khổ cực mà nàng từng phải gánh chịu là lại thấy tim mình đau thắt lại.
Khương Ngưng cảm nhận được tâm ý của Liễu Minh An, nàng mỉm cười trấn an chàng.
Gà Mái Leo Núi
Thực ra nàng chỉ mới nếm trải chút khổ sở trong hai ngày đầu sau khi xuyên không, người thật sự chịu khổ là Nam Cung Linh.
"Đừng lo lắng, ta sẽ tự mình đòi lại công đạo." Khương Ngưng nắm lấy tay Liễu Minh An, kiên định nói.
"Ta tin nàng!"
Bây giờ Liễu Minh An đã hiểu nguyên nhân Khương Ngưng giấu giếm chàng trước đó rồi. Nàng là con gái Thừa tướng, dù có kết oán với ai thì kẻ thù chắc chắn cũng là bậc quyền quý có thân phận hiển hách, không phải hạng hàn môn học t.ử như chàng có thể đắc tội được.
Khương Ngưng giấu chàng chính là không muốn kéo chàng vào vòng xoáy này, nàng muốn tự mình giải quyết mọi chuyện.
Chẳng qua là vì hôm nay chuyện bỏ t.h.u.ố.c bị phát hiện, nàng nhận ra chàng sẽ không ngăn cản nàng nên mới đem mọi chuyện kể hết cho chàng, tránh để giữa hai người nảy sinh cách biệt.
Liễu Minh An thở dài, ôm nàng vào lòng, nghiêm túc dặn dò: "Nàng muốn làm gì thì cứ làm, không cần phải lo ngại cho ta. Ta chỉ mong nàng dù trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng phải nhớ bảo vệ bản thân thật tốt, nếu nàng có mệnh hệ gì, ta thật không biết phải sống sao..."
Khương Ngưng ôm c.h.ặ.t lấy eo Liễu Minh An, khẽ đáp "ừm" một tiếng: "Ta đã có kế hoạch rồi, nếu thuận lợi thì chắc chắn sẽ sớm giải quyết xong thôi, chàng đừng lo lắng cho ta."
Làm sao có thể không lo lắng cho được?
Liễu Minh An ân cần xoa đầu Khương Ngưng, không biết là đang nghĩ đến điều gì mà lên tiếng: "A Ngưng, có đôi lúc ta nghĩ, nếu ngay từ đầu nàng đã có được bản lĩnh như bây giờ thì tốt biết mấy, như vậy nàng chắc chắn sẽ không bị người ta bắt nạt nữa. Hơn nữa vết thương của nàng lành nhanh như vậy, quãng đường từ kinh thành đến trấn Linh Sơn cũng sẽ không phải chịu nhiều hành hạ..."
Cả người Khương Ngưng đột nhiên cứng đờ.
Phải rồi, dưới góc nhìn của Liễu Minh An, tất cả chuyện này quá đỗi phi lý!
Với thân thủ lợi hại như vậy, sao nàng có thể để người ta hủy dung đoạn tuyệt tay chân? Cơ thể có khả năng hồi phục như ban đầu chỉ sau một đêm của nàng, tại sao trên suốt quãng đường từ kinh thành đến trấn Linh Sơn lại luôn trong tình trạng thoi thóp? Chẳng lẽ phải đợi đến khi được Liễu Minh An mua về nhà thì mới bắt đầu hồi phục?
"Thế nhưng ta cũng có những ý nghĩ rất đê tiện. Nếu nàng vẫn luôn lợi hại như thế, nàng là quý nữ kinh thành, còn ta là gã thôn phu nơi thôn dã, chúng ta có lẽ cả đời này cũng chẳng có chút giao thoa nào... Thế nên ta lại đang vô sỉ mà cảm thấy may mắn vì có thể gặp được nàng."
Liễu Minh An dường như không hề có ý định dò xét, nói xong những lời này cũng không hỏi thêm gì, chỉ cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên trán Khương Ngưng một cái.
Khương Ngưng cảm nhận được sự nâng niu trân trọng đầy dè dặt của chàng, trái tim nàng khẽ run lên. Trong đầu nàng từng nảy ra ý định sẽ đem chuyện xuyên không, không gian, tiền thế kim sinh nói ra hết, nhưng sau khi do dự một lát, nàng vẫn chọn giữ kín, chỉ càng thêm ra sức ôm c.h.ặ.t lấy chàng hơn.
"Đừng nghĩ đến những chuyện này nữa, ngày mai đã là Tết Nguyên Tiêu rồi, đây là cái Tết Nguyên Tiêu đầu tiên chúng ta cùng nhau trải qua, ngủ sớm đi để dưỡng sức, ngày mai còn đi dạo chơi cho thỏa thích, xem thử cảnh phồn hoa của kinh thành này."
Cuối cùng, Khương Ngưng cũng chỉ nói như vậy.
Liễu Minh An biết Khương Ngưng không muốn bàn luận nhiều, liền thuận theo đáp "được".
Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng lạnh lẽo như nước, tỏa rạng một vùng thanh khiết khắp mặt đất.